Hastur, một Ngoại thần [■■] quyền năng, lại mắc phải một "căn bệnh" lạ lùng: bản năng làm tổ quá khích. Theo lời "tiến cử" bí ẩn từ [■■■], hắn tìm đến một giải pháp độc đáo: một tựa game mô phỏng quản lý mang tên **[Mô Phỏng Trại Mồ Côi Cyberpunk]**. Trong thế giới ấy, máy móc và đổ nát song hành, ánh đèn neon xuyên qua màn sương mù dày đặc, nhưng chẳng thể soi rọi tương lai vô định của những đứa trẻ mồ côi lang thang trong hẻm phố. **[Bắt đầu từ một khu đất đầy máy móc bỏ hoang, hãy tự tay xây dựng một trại mồ côi cyberpunk thuộc về bạn!]** **[Chọn thân phận: Vô gia cư / Cảnh sát Los Angeles / Nhân viên công ty]** Dù tựa game có vẻ đơn giản, nhưng độ khó ẩn chứa lại không hề nhỏ. Tuy nhiên, với trí tuệ siêu việt của một vị thần, Hastur dễ dàng xoay chuyển mọi tình thế, biến những nan đề thành cơ hội, hoàn hảo xử lý mọi bế tắc. Màn sương mù bao trùm thành phố không ngủ bị xua tan, màu xanh hy vọng trở lại trên nền bê tông cốt thép lạnh lẽo. Trật tự và đạo đức được tái lập, biến thành phố hoang tàn thành một ốc đảo của sự sống. Mọi cư dân, từ nhân viên công ty đến chính trị gia, đều đồng thanh ca ngợi: **Tất cả vì Trại trẻ mồ côi Harry!** Hastur vẫn luôn nghĩ đây chỉ là một trò tiêu khiển của con người, một cách để xả bớt "năng lượng" làm tổ dư thừa. Hắn có thể say mê cày cuốc thâu đêm, hoặc dễ dàng bỏ quên khi hứng thú nguội lạnh. Cho đến một ngày... những dòng mã lạ bắt đầu xâm nhập vào "không gian" của hắn. Và trong một chuyến "công tác", Hastur bước chân vào một con hẻm quen thuộc đến rợn người. Trên bầu trời, quảng cáo ba chiều khổng lồ bỗng chốc vỡ tan thành những con sóng hư vô. Khi bọt sóng rút đi, một dòng chữ vàng rực hiện ra, với giọng điệu vừa trêu tức, vừa thân mật đến ám ảnh: **#Chào mừng đến thành phố Harry, Hastur thân yêu của ta#** **Thể loại:** Cường Cường, Trinh Thám Huyền Bí, Sảng Văn, Cyberpunk, Cthulhu, Huyền Huyễn Linh Dị. **Lưu ý:** Cp: G8273 (dòng dữ liệu [■■]) × Hastur (Ngoại thần [■■]). Một chuyện tình giữa Thần và Dữ liệu, nơi [■] là những bí ẩn đang chờ được vén màn.