144. Chương 144

Mọi Người Ai Hiểu Cho, Áo Choàng Của Tôi Là Đại Lão Hào thuộc thể loại Linh Dị, chương 144 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

【 Đúng vậy, trước đây An Nhiên livestream đều đặn mỗi ngày, tôi còn canh được giờ cố định. Giờ cô ấy vui thì phát sóng, buồn thì biến mất, chẳng biết đường nào mà lần. 】
【 Cầu xin An Nhiên thương tình phát sóng đều đặn mỗi ngày đi mà! 】
【 Hôm nay An Nhiên phát sóng nội dung gì thế? 】
【 Còn phát sóng gì nữa, khoe máy bay riêng chứ gì! 】
【 Máy bay riêng! Máy bay riêng kìa!! Hóng xem máy bay riêng trông như thế nào! 】
"Có người đoán đúng rồi đó."
Lâm An Nhiên cười tủm tỉm: "Hôm nay tụi mình sẽ review sương sương chiếc máy bay riêng của mình nha~ Đương nhiên, ngoài chuyện đó ra thì cũng chẳng có nội dung gì đặc biệt khác đâu."
【 An Nhiên đi cùng với ai nữa kìa. 】
【 Bài đăng trước chẳng phải nói An Nhiên với Tử Hàm đi cùng sao? 】
【 Còn có cả chị Béo nữa kìa. 】
Lâm An Nhiên xoay camera để Phương Tử Hàm và Trương Thanh Vân xuất hiện trong khung hình.
"Hello, chào mọi người, mình là Tử Hàm yoyo~"
"Chào mấy bồ, tui là Trương Đại Béo đây, hahaha"
【 Oa, lần đầu tiên được thấy mặt thật của chị Béo nha. 】
【 Tử Hàm Tử Hàm, ôi ôi ôi. 】
【 Chị Béo có mập mạp gì cả đâu. 】
【 Thiên Thu Tuyết: Béo Béo ở nhà gọi là Đại Béo đó haha, em trai em gái bả tên là Nhị Béo với Tam Béo luôn. 】
【 Tên cưng xỉu, bố mẹ chắc mong con cái đứa nào cũng trắng trẻo mập mạp khỏe mạnh đây mà. 】
Lâm An Nhiên vừa tương tác với các bình luận trên livestream vừa bước vào sân bay, tiến hành kiểm tra an ninh.
Dịch vụ phục vụ khách VIP sở hữu máy bay riêng tại đây phải nói là đỉnh của chóp. Vị giám đốc sân bay đã dẫn theo một đoàn tùy tùng chờ sẵn ở cửa đón tiếp.
Thấy ba người bước tới, ánh mắt giám đốc dừng lại trên khuôn mặt Lâm An Nhiên vài giây để xác nhận, sau đó nở nụ cười rạng rỡ, đon đả bước tới: "Chào cô Lâm, vô cùng cảm ơn cô đã tin tưởng lựa chọn bãi đỗ chuyên cơ riêng tại sân bay Thượng Hải của chúng tôi. Chuyên cơ của cô đang được tiến hành kiểm tra kỹ thuật và khử khuẩn trước chuyến bay, khoảng nửa tiếng nữa cô có thể lên máy bay bất cứ lúc nào."
"Cô muốn dạo quanh mua sắm một lát hay vào phòng chờ VIP nghỉ ngơi ạ?" Nữ giám đốc mỉm cười hỏi.
Cô đã được đào tạo nghiệp vụ rất bài bản. Nếu Lâm An Nhiên chọn đi dạo mua sắm, cô sẽ đích thân đi cùng làm hướng dẫn viên và trò chuyện phục vụ. Nếu Lâm An Nhiên chọn vào phòng chờ, cô cũng sẽ bố trí người phục vụ tận tình. Cô thừa biết thân phận người nổi tiếng trên mạng của Lâm An Nhiên, nên thái độ đối với việc Lâm An Nhiên cầm điện thoại quay chụp cũng rất niềm nở và cởi mở.
Lâm An Nhiên ngẫm nghĩ: "Chị Tử Hàm, chị Béo, hay tụi mình vào phòng chờ nghỉ ngơi một lát nhé? Hơn nửa tiếng cũng chẳng mua sắm được bao nhiêu."
Hai người kia dĩ nhiên là hoàn toàn đồng ý.
Giám đốc lập tức dẫn đường đưa cả ba tiến về phía khu vực phòng chờ VIP.
【 Ôi trời đất ơi, cuộc sống của giới siêu giàu là đây sao? Qua cửa an ninh ở sân bay chẳng phải xếp hàng dài chờ đợi gì sất, cũng chẳng phải cầm vé đi loay hoay tìm cửa ra máy bay, có người đón tận nơi luôn? 】
【 Má ơi... Chỉ có hai cái vali hành lý mà tận ba nhân viên sân bay tranh nhau xách hộ? 】
【 Chắc là diễn thôi, đi tận sang Anh mà mang có chút đồ thế à? 】
【 Giới siêu giàu đi du lịch mang ít đồ mới là chuyện bình thường, trừ những món đồ không thể thiếu ra thì thứ gì mà chẳng mua mới được? 】
【 ... Cuộc sống của giới siêu giàu đúng là đơn giản và tiện lợi đến ngỡ ngàng. 】
【 Trời ơi, phòng chờ VIP đây á? 】
【 Ôi mẹ ơi, cái phòng chờ này to chà bá lửa luôn. 】
Lâm An Nhiên cũng là lần đầu tiên đặt chân đến phòng chờ VIP của sân bay.
Phòng chờ cực kỳ rộng, rộng đến mức gọi là phòng thì quá khiêm tốn, Lâm An Nhiên nghĩ ít nhất cũng phải gọi là "sảnh chờ".
Không gian được chia thành nhiều khu vực: khu thư giãn, khu giải trí, khu nghỉ ngơi và khu ăn uống, cạnh khu ăn uống là khu vực vệ sinh cá nhân.
Lâm An Nhiên đưa mắt lướt qua một vòng phòng chờ, nhẩm đếm qua loa rồi suýt phì cười.
Nhân viên phục vụ ở đây còn đông gấp mấy lần số lượng khách VIP.
Cứ trung bình hai ba nhân viên lại vây quanh phục vụ một vị khách.
Thảo nào.
Lâm An Nhiên cố ý sử dụng tính năng AI làm mờ khuôn mặt người khác – một chức năng mới toanh của hệ thống livestream – rồi quay lướt qua một vòng khung cảnh bên trong phòng chờ.
【 Trời đất ơi, phòng chờ VIP đây á? Mọi người có thấy khu buffet kia không? Tôm hùm to bằng bàn tay luôn kìa! 】
【 Bánh kem nhìn ngon mắt quá! 】
【 Còn có cả phòng đánh mạt chược cách âm nữa á?? Với cả phòng chơi bài nữa?? Lỡ có ai mải đánh mạt chược mà quên luôn giờ lên máy bay thì sao. 】
【 Dĩ nhiên là không có chuyện đó rồi, những người được vào đây nếu không đi khoang hạng nhất thì cũng đi máy bay riêng, gần đến giờ sẽ có nhân viên tổ bay đến nhắc nhở tận nơi. 】
【 Được được được, mua vé hạng phổ thông bao năm nay chẳng bao giờ được ai nhắc nhở kiểu đó... 】
【 Đặc quyền đó ít nhất cũng phải mua vé thương gia hoặc hạng nhất mới có nha. 】
【 Hạng thương gia với hạng nhất làm sao sướng bằng An Nhiên, máy bay riêng thích bay mấy giờ thì bay. À đương nhiên là với điều kiện phải xin cấp phép đường bay các kiểu đã. 】
【 Nhân viên ở đây còn đông hơn cả hành khách chuẩn bị lên máy bay nữa... 】
【 Nhớ lại cái lần sắp lên máy bay phát hiện vé có vấn đề mà tìm mỏi mắt chẳng thấy bóng dáng nhân viên nào hỗ trợ... Trong khi ở đây nhân viên thì đông như kiến... 】
【 Đành chịu thôi, sự phân bổ tài nguyên trên thế giới này vốn dĩ đã bất công rồi, bao gồm cả tài nguyên nhân lực. 】
Ba người Lâm An Nhiên tiến thẳng đến khu vực ghế massage, chọn ba chiếc ghế đối diện nhau. Vách ngăn kính mờ từ từ nâng lên, tạo thành một không gian riêng tư khép kín cho cả ba. Trừ phi họ chủ động bấm chuông gọi, nếu không thì nhân viên tổ bay bên ngoài sẽ không làm phiền.
【 Á á á, thế này thì sướng phải biết. 】
【 Bao giờ mị mới được trải nghiệm dịch vụ phòng chờ VIP một lần đây... 】
Bờ vai được chiếc ghế massage xoa bóp êm ái, Phương Tử Hàm cảm thán: "Thảo nào người ta hay bảo 'từ nghèo khó lên sung sướng thì dễ, chứ từ sung sướng rớt xuống nghèo khó thì khó vô cùng'. Được trải nghiệm dịch vụ phòng chờ VIP thế này một lần, cứ nghĩ đến cảnh lần sau đi máy bay lại phải ngồi chầu chực mòn mỏi trên cái ghế cứng ngắc ở sảnh chờ là chị lại thấy nhức cả đầu."
Trương Thanh Vân ngáp dài một cái: "Chuẩn cơm mẹ nấu."
【 Phong Khởi Nguyệt Lạc: Đến sân bay chưa em? 】
"A, Tu Việt anh online rồi hả?"
Lâm An Nhiên nằm dài trên ghế massage, tươi cười vẫy tay với camera: "Đúng rồi nè, em đến sân bay rồi, nửa tiếng nữa là cất cánh luôn~ Háo hức lắm."
【 Nhất Chẩm Thanh Phong: Nếu thấy có chỗ nào không ưng ý với cái máy bay riêng đó thì cứ bảo chị nhé~ 】
【 Phong Khởi Nguyệt Lạc: Ơ hay, có phải máy bay riêng của cô đâu mà bảo với cô thì giải quyết được ích lợi gì? 】
【 Chậc chậc chậc, sếp Thẩm nhà mình vừa mở miệng ra là đã nghe sặc mùi giấm chua rồi. 】
【 Cười ẻ, sếp Thẩm với sếp Hứa lại combat rồi kìa. 】
【 Mọi người cá xem cuối cùng An Nhiên sẽ về với ai? Sếp Thẩm hay sếp Hứa? 】
【 Tính coi thường Ái Tâm ca đấy à? 】
【 Tại Tiễn Thu (Ái Tâm ca) ít đất diễn quá nên đành chịu thôi. 】
【 Nhất Chẩm Thanh Phong: Không phải máy bay của tôi thì sao nào. An Nhiên mà không vừa ý chỗ nào, tôi sẵn sàng mua luôn một chiếc máy bay riêng khác cho em ấy để xả xui. Vừa hay mấy hôm trước Giám đốc hãng Bombardier có liên hệ với tôi, tôi sẽ đặt mua ngay một chiếc cho An Nhiên, sẵn dịp nhờ anh làm 'chuột bạch' thử nghiệm trước luôn. 】
【 Phong Khởi Nguyệt Lạc: Hừ, đúng là đồ bắt chước. 】
【 Nhất Chẩm Thanh Phong: Sao nào, anh tặng được thì tôi không được phép tặng lại à? Thế lúc anh bắt chước tôi tặng siêu xe, máy bay trực thăng sao anh không phàn nàn đi? 】
【 Phong Khởi Nguyệt Lạc: Cái đồ keo kiệt bủn xỉn nhà cô tặng mỗi cái máy bay trực thăng bé tí tẹo mà còn bày đặt trách tôi à? Nếu cô biết điều tặng máy bay chuyên cơ cho An Nhiên sớm hơn thì tôi đã chẳng phải ra tay làm gì cả? 】
【 Nhất Chẩm Thanh Phong: Đâu có keo kiệt bủn xỉn, chẳng qua là tôi vừa mới tặng An Nhiên cả một căn biệt thự siêu to khổng lồ thôi mà, đồ kém sang. 】