Bữa trưa yên bình của Đào Minh Chước bỗng chốc trở thành tâm điểm của sự chú ý khi vị Phó Giám đốc mới, Kinh Từ, xuất hiện với một lời đề nghị khó hiểu. Kinh Từ, với vẻ ngoài điềm tĩnh, cất lời: “Cậu Đào, xin chào. Xin hỏi mai cậu có thể dùng bữa trưa cùng tôi không?” Đào Minh Chước còn chưa kịp định thần, đối phương đã dịu dàng bổ sung: “Và trong lúc ăn, liệu tôi có thể chiêm ngưỡng khuôn mặt của cậu không?” Từ ngạc nhiên đến bối rối, Đào Minh Chước chỉ biết gật đầu đồng ý. Một tuần trôi qua với những bữa trưa sang trọng, dưới ánh nhìn "say đắm" không ngừng của Kinh Từ, Đào Minh Chước bắt đầu cảm thấy có điều gì đó cực kỳ không ổn. Với hy vọng đối phương sẽ tự biết khó mà lui, Đào Minh Chước đành nói dối: “Sếp Kinh, tôi đã có người trong lòng rồi.” Kinh Từ chỉ "À, được" một tiếng, rồi lập tức chuyển hướng: “Vậy mai cậu muốn ăn món gì? Đồ Tứ Xuyên hay đồ Nhật? Hay chúng ta thử ẩm thực Quảng Đông, tôi biết một nhà hàng điểm tâm rất ngon…” Sự "rầu rĩ" của Đào Minh Chước càng lúc càng tăng, vì cậu tin chắc chắn Kinh Từ đã "đổ" mình mất rồi. Một tháng sau, lời đề nghị cuối cùng đã đẩy Đào Minh Chước đến bờ vực hoảng loạn: “Tôi có thể trả lương gấp đôi cho cậu. Cậu có bằng lòng đến nhà tôi, ăn cơm cùng tôi mỗi ngày không?” Đào Minh Chước sợ hãi tột độ, không thể ngờ rằng, đằng sau mỗi bữa ăn ngon là một bí mật không thể bật mí của bản thân, và một sự hiểu lầm "sâu sắc" đến mức khó tin của vị Phó Giám đốc ngây thơ kia. Đây là câu chuyện về một giám đốc xinh đẹp, dịu dàng nhưng mang nỗi khổ tâm thầm kín (thụ) và một họa sĩ ngây thơ, ấm áp, tự tin vào sức hút của mình (công). Đào Minh Chước x Kinh Từ – mối tình niên hạ ngọt ngào, hài hước, dở khóc dở cười này sẽ đi về đâu? Một câu chuyện về "ông nói gà bà nói vịt," tự tán tự đổ, và những bữa ăn định mệnh, đảm bảo HE! *Lưu ý: Không dành cho những ai quá khắt khe về vai vế công/thụ.*