393. Chương 393: Thợ Lâm bị "cướp mất", biết sống sao đây?

Món Ngon Của Tôi Ngẫu Nhiên Làm Mới, Khách Hàng Thèm Khóc

Chương 393: Thợ Lâm bị "cướp mất", biết sống sao đây?

Món Ngon Của Tôi Ngẫu Nhiên Làm Mới, Khách Hàng Thèm Khóc thuộc thể loại Linh Dị, chương 393 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc này, Đinh Hân Di vẫn còn đang mơ màng, vốn dĩ bị đánh thức đã hơi khó chịu.
Nhưng nghe Tiểu Lôi nói vậy, cô tỉnh ngủ hẳn: “Không đặt được là sao?”
“Hôm nay và ngày mai đã kín lịch rồi!” Tiểu Lôi nói với giọng như sắp khóc.
“Vậy còn ngày kia?” Đinh Hân Di vội vàng hỏi.
“Không cho đặt nữa!” Giọng Tiểu Lôi tràn đầy tuyệt vọng.
Đinh Hân Di nghe xong, cũng cuống quýt cả lên.
Cô chẳng màng ngủ nữa, vội vàng lồm cồm bò dậy, tay chân luống cuống mở điện thoại, đăng nhập ứng dụng, thử đặt món.
Kết quả đúng như Tiểu Lôi nói, lịch đã bị đặt kín sạch, còn ngày kia thì không cho phép thao tác.
Vốn dĩ cô còn đang hí hửng, định bụng ngủ dậy sẽ gọi Thợ Lâm đến nấu cho một bữa thịnh soạn.
Giờ thì, ảo mộng hoàn toàn tan vỡ.
Lúc này, cô liếc thấy biểu tượng ứng dụng video, hiện lên "99+" thông báo. Tim Đinh Hân Di đập thịch một cái, lẽ nào video của mình đã "bùng nổ" rồi?
Cô vội vàng mở ra, mới phát hiện, video vừa đăng không lâu, bình luận đã lên đến hơn trăm cái.
Đinh Hân Di lập tức bị bình luận có nhiều lượt thích nhất thu hút sự chú ý.
Khi thấy tin nhắn của Tụ Trân Lâu, rồi bấm vào xem thông tin chứng nhận, cô không khỏi trố mắt kinh ngạc.
Tuy cô biết Thợ Lâm nấu ăn rất đỉnh, nhưng không ngờ lại đến mức độ này.
Một nhà hàng trăm năm với bếp trưởng quốc yến, giờ lại công khai mời mọc, săn đón Thợ Lâm ngay trên kênh của mình.
Lỡ Thợ Lâm này bị dụ dỗ đi tỉnh khác thật, sau này mình muốn ăn, chắc phải lặn lội ra tận tỉnh ngoài.
Nghĩ đến đây, Đinh Hân Di chỉ muốn xóa ngay cái video đó đi cho rồi.
Cô cảm thấy mình không thể chịu đựng tin dữ này một mình.
Điện thoại vẫn chưa cúp, Đinh Hân Di dùng cái giọng điệu "chán đời", nói với Tiểu Lôi: “Toang rồi, cậu xem bình luận chưa?”
“Có cái nhà hàng trăm năm đang đòi cướp Thợ Lâm đi tỉnh khác kìa!”
“CÁI GÌ?!”
Tiếng hét của Tiểu Lôi suýt nữa làm thủng màng nhĩ Đinh Hân Di.
Ngay sau đó là tiếng la thất thanh: “Không được! Anh ấy mà đi tỉnh khác, hai đứa mình biết sống sao đây? Chẳng lẽ chết đói ở nhà sao?”
“Lúc chưa gặp anh ấy, cũng có thấy cậu chết đói đâu.”
Đinh Hân Di nghe Tiểu Lôi làm quá lên, không nhịn được cười.
“Khác chứ! Tớ không đồng ý! Tuyệt đối không!”
Thái độ của Tiểu Lôi cực kỳ kiên quyết.
“Nói cứ như cậu không đồng ý thì có tác dụng vậy.” Đinh Hân Di bất lực đáp lời.
Hai người lải nhải một hồi, cuối cùng đành chịu thua, quyết định mấy hôm nữa sẽ thử đặt lại, xem nhân phẩm của mình thế nào.
...........................
..........................
Bên này, tại nhà họ Ngô.
Sáng nay, Ngô Dật như bị tiêm thuốc k*ch th*ch, hừng hực khí thế lôi cả nhà dậy.
Sau đó trịnh trọng tuyên bố, hôm nay phải tổng vệ sinh toàn diện, không chừa một ngóc ngách nào.
Ông chủ Lâm sắp đến nhà nấu cơm, kiểu gì cũng phải tạo ra một không gian sáng sủa, sạch sẽ và dễ chịu nhất.
Bình thường ông bà Ngô cũng hay dọn dẹp, nhưng giờ phút này, Ngô Dật đang phấn khích, nhìn đâu cũng thấy ngứa mắt, chỗ nào cũng thấy bẩn thỉu.
Ngô Dật nhìn Ngô Mộng Mộng đang lau bình hoa, lập tức bắt đầu chỉ trỏ: “Cái bình này để lên tủ giày đi, em thử nghĩ xem, Ông chủ Lâm vừa bước vào cửa, đã ngửi thấy mùi hoa thơm thoang thoảng, tâm trạng chắc chắn sẽ tốt lên rất nhiều!”
Ngô Mộng Mộng nghe xong, không nhịn được đảo mắt, nhưng cũng bê cái bình ra tủ giày.
Thế nhưng, cô còn chưa kịp thở, Ngô Dật lại đổi ý, vỗ trán: “Ấy, hay là để ở phòng ăn đi.”
“Lúc ăn cơm, bên cạnh có bình hoa tươi, sẽ có không khí hẳn, Ông chủ Lâm chắc chắn sẽ thấy nhà mình rất có gu thẩm mỹ.”
Ngô Mộng Mộng hết chịu nổi, vung cái giẻ lau, gắt gỏng: “Ngô Dật, anh đừng có quá đáng! Có mỗi cái bình hoa thôi mà, để đâu mà chẳng được, anh có cần phải hành hạ người ta như thế không!”
Ngô Dật làm như điếc, lại ngó sang phòng Ngô Mộng Mộng: “Phòng em dọn dẹp chưa? Anh nhớ hôm qua còn thấy mấy bộ đồ bẩn vứt trên ghế kìa, còn ra thể thống gì nữa, mau mang đi giặt đi!”
Ngô Mộng Mộng thấy anh mình đúng là vô lý, cãi lại: “Anh điên à, Ông chủ Lâm đến nấu cơm, chứ có phải đến thăm phòng em đâu, vào phòng em làm gì chứ!”
Ngô Dật làm ra vẻ nghiêm trọng, lý lẽ đầy mình: “Nhỡ đâu? Nhỡ Ông chủ Lâm bỗng dưng nổi hứng, muốn vào tham quan phòng em, lúc đó em chẳng lẽ không cho sao? Lỡ thấy phòng em bừa bãi, mất mặt chết!”
Bà Ngô đứng cạnh, nghe không lọt tai nữa.
“Mày cứ bày vẽ hành hạ người ta! Bình thường họ hàng đến, có thấy mày xởi lởi thế đâu, Tết dọn nhà, mày là đứa chạy nhanh nhất! Sao hôm nay lắm chuyện thế không biết!”
Ông Ngô bên cạnh cũng sầm mặt: “Lẽ ra hôm nay bố đã hẹn đi đánh cờ, cũng tại mày mà phải lỡ hẹn với người ta!”
Dư Dao sáng sớm đã có mặt, bận túi bụi cả buổi, giờ cũng không chịu nổi cái kiểu bới lông tìm vết của Ngô Dật.
Cô khuyên nhỏ: “Mình chỉ cần dọn bếp sạch là được rồi, Ông chủ Lâm chủ yếu hoạt động ở bếp mà, mấy chỗ khác tàm tạm cũng được.”
Thấy mình thành mục tiêu công kích, Ngô Dật vội vàng giơ tay đầu hàng: “Rồi rồi rồi, con không nói nữa, nghe lời mọi người hết.”
Lúc này, có tiếng gõ cửa vang lên.
“Ông chủ Lâm đến rồi sao?”
Ngô Mộng Mộng lập tức bật dậy, vội vàng lao ra cửa.
Ai dè mở cửa ra, không phải Ông chủ Lâm, mà là ba người đàn ông mặc đồng phục.
Trên áo in mấy chữ rõ to.
“Công ty Tiệc cưới Hồng Hỷ”.
“Xin hỏi đây có phải nhà anh Ngô Dật không ạ?”
Người đi đầu lễ phép hỏi, tay còn cầm điện thoại ra xác nhận thông tin.
“Vâng, đây là nhà Ngô Dật, xin hỏi các anh là ai?”
Ngô Mộng Mộng đần mặt ra, không hiểu mô tê gì.
“À, lẵng hoa và thảm đỏ anh Dật đặt đã đến rồi, chị xem đặt ở đâu ạ?”