Nàng, sinh mệnh rực rỡ, ánh sáng chói lòa, ngọn lửa thiêu đốt mọi khao khát. Nàng là sự đắm say, là linh hồn bất diệt, là món quà định mệnh mà thần linh gửi trao.
Trì Đàm, một kẻ mang dã tâm cuồng vọng, dòm ngó gia sản nhà họ Cố như mãnh thú rình mồi. Trên bàn đàm phán căng thẳng tột độ, khi ranh giới giữa hai bên mong manh như sợi chỉ, Cố Trà nhìn thẳng vào mắt anh, chất vấn: "Anh có chắc sau này sẽ không bao giờ hối hận không?"
"Hối hận?" Anh nhếch mép cười khẩy, ánh mắt ngạo mạn châm chọc sự non nớt của cô.
Và rồi, thời gian trôi đi...
Kẻ từng kiêu ngạo nay quỳ gối, với vẻ mặt tiều tụy, thảm hại cầu xin: "Trà Trà, em có thể nhìn anh một lần thôi được không? Anh biết mình không xứng đáng, là anh đã sai rồi. Em muốn anh làm gì anh cũng đồng ý, chỉ cần em ban cho anh một ánh nhìn..."
Kẻ từng khẩu khí ngút trời, buông lời cay đắng để đổi lấy khoái cảm nhất thời, giờ đây phải truy đuổi bóng hình nàng đến tan tành tro bụi. Trì Đàm, từ một con sói săn mồi lạnh lùng, đã hóa thành chú cún trung thành, cam tâm tình nguyện làm kẻ si tình lụy phục.
Thế nhưng, Cố Trà chỉ có một mục tiêu duy nhất: sự nghiệp huy hoàng của riêng mình.
Truyện Đề Cử






