Mộng Điệp Trang Sinh - Cao Ngoạ Bắc
Chương 22: Con bướm diều
Mộng Điệp Trang Sinh - Cao Ngoạ Bắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
**Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.**
*Tre già càng cứng, uốn cong thành hình cánh én non với chiếc mỏ vàng.*
*Câu thoại trong tác phẩm "Phi Diên Thám Xuân" của tướng Lý Nguyên Phương (Vương Giả Vinh Diệu). Cảm hứng từ trang phục này là: "Thiếu niên thả diều xua tan bóng tối, gọi ngày xuân về, thả diều theo gió đông" (thông điệp: luôn tràn đầy sinh lực, đón chào hy vọng). (nguồn: Baidu)*
*Diều thời xưa còn gọi là "Chỉ Diên", nghe thật thi vị biết bao.*
*[Hình ảnh: Diều giấy]*
*Về đến phòng trọ, Tô Vũ Điệp lấy ra từ trong túi tấm tre, giấy Tuyên Thành, dây gai, keo dán, nến, dao rọc giấy, bút vẽ và đủ loại dụng cụ.*
*Trình độ chuyên nghiệp đến nỗi Trang Tử Ngang nhìn thấy trợn mắt, há miệng ngạc nhiên: "Cậu thật sự định tự làm một con diều à?"*
*"Tất nhiên rồi, tớ coi đó là trò đùa à?" Vẻ mặt Tô Vũ Điệp vô cùng nghiêm túc.*
*Hồi nhỏ, Trang Tử Ngang đã từng thả diều vài lần, nhưng toàn là mua sẵn. Tự mình làm diều, căn bản chưa bao giờ thử, đơn giản vì cậu quá vụng tay.*
*Diều có lịch sử hơn 2000 năm, đương nhiên vật liệu ban đầu không phải giấy. Đến thời Tống, Minh, Thanh, nghề làm giấy phát triển, người người nhà nhà thích thả "Chỉ Diên" vào dịp xuân.*
*Lưu truyền đến nay, diều không còn là món đồ chơi đơn thuần, mà trở thành nghệ thuật tao nhã. Hơn 10 năm trước, nó được công nhận là di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia.*
*Đầu tiên, Tô Vũ Điệp phác họa hình dáng con diều trên giấy Tuyên Thành—một con bướm to lớn.*
*Rồi căn cứ theo bản vẽ, cô dùng tấm tre chế tạo khung. Trang Tử Ngang thấy cô dùng nến hơ tấm tre, uốn từng thanh thành đường cong như ý.*
*Cậu hoàn toàn bị sốc, tay cô bé nhỏ này khéo léo hết sức, còn mình chẳng khác gì đứa ngốc, chỉ đứng nhìn không thể giúp được gì.*
*Tô Vũ Điệp đem dây gai cố định tấm tre, kết thành hình con bướm, rồi dùng keo dán dính lên giấy Tuyên Thành, cắt bỏ phần thừa.*
*Hình dáng ban đầu của diều đã cơ bản hoàn tất.*
*Muốn biến diều từ món đồ chơi thành kiệt tác nghệ thuật, quan trọng nhất chính là họa tiết trên đó.*
*Tô Vũ Điệp dùng bút chì phác nét, lấy màu acrylic và bảng pha màu, phối màu sắc mong muốn. Kế tiếp, cô yên tĩnh vẽ tranh.*
*"Xuân phong nhập hộ, lạc hoa vô thanh."*
*"Gió xuân vào nhà, hoa rơi không tiếng."*
*Trang Tử Ngang đứng cạnh, im lặng ngắm góc nghiêng hoàn mỹ của Tiểu Hồ Điệp, không dám phát ra tiếng động nào.*
*Khoảnh khắc này, cậu mơ hồ thấy được hình ảnh một tiểu thư khuê các thời xưa đang họa "Chỉ Diên". Dịu dàng đoan trang, yểu điệu đáng yêu.*
*Cậu chẳng ngờ, quá trình làm diều lại thơ mộng đến vậy.*
*Tô Vũ Điệp cực kỳ kiên nhẫn, từng nét, tỉ mỉ vẽ hoa văn cho đôi cánh bướm. Đống tre cùng tờ giấy thông thường bỗng biến thành tác phẩm thủ công mỹ nghệ.*
*"Xong rồi, đẹp không?"*
*Vẽ hơn nửa tiếng, Tô Vũ Điệp mới buông bút, thở phào nhẹ nhõm. Một con bướm vô cùng sống động xuất hiện trước mắt Trang Tử Ngang.*
*"Tiểu Hồ Điệp, cậu lợi hại quá." Trang Tử Ngang khen không ngớt lời.*
*"Này là bà dạy tớ đấy, hồi nhỏ năm nào tớ cũng làm!" Tô Vũ Điệp hài lòng nhìn thành quả.*
*Cô tiếp tục cầm bút, viết dòng chữ nhỏ vào chỗ trống đã chừa sẵn.*
*"Đồ ngốc Trang Tử Ngang."*
*Diều thời xưa quả thật có vô số người viết chữ lên trên, hầu hết đều là lời chúc tốt đẹp. Chứ chả ai lại đi chửi người bao giờ.*
*"Bình thường cậu chửi tớ thì thôi, sao còn viết lên diều?" Trang Tử Ngang bất mãn lầm bầm.*
*"Để diều cuốn cái ngốc của cậu đi, biết đâu sau này cậu sẽ thông minh hơn chút." Tô Vũ Điệp cười gian xảo, cưỡng từ đoạt lý.*
*Trang Tử Ngang không chịu thua, cầm bút viết dòng tương tự ngay cạnh.*
*"Đồ ngốc nhỏ Tiểu Hồ Điệp."*
*Chữ Tiểu Hồ Điệp thanh thoát, chữ Trang Tử Ngang phóng khoáng, chỉ tiếc nội dung hơi trẻ trâu. Bởi vậy, 12 chữ chen chúc cạnh nhau, thoạt nhìn đen sì một mảng, làm tổng thể màu sắc con diều có phần mất cân đối.*
*"Khó coi." Tô Vũ Điệp bĩu môi.*
*Trang Tử Ngang lại cầm bút, chấm màu đỏ, vẽ trái tim giữa hai hàng chữ. Nét chấm đỏ ấy, như điểm mắt rồng.*
*Màu sắc tức thì trở nên hài hòa hơn. Tô Vũ Điệp nhìn trái tim giữa hai cái tên, mặt thoáng ửng hồng, ánh mắt thẹn thùng.*
*Chờ keo và mực khô, hai người liền đến bãi cỏ ven sông. Trời xanh không mây, gió khẽ mơn man, quả là thời tiết thả diều lý tưởng.*
*Cậu chạy qua chạy lại trên cỏ vài lần, con diều bướm bướm nhanh chóng bị gió mát nâng lên, dần bay cao.*
*Thực tế, nhiều loại "Chỉ Diên" mua trên mạng, chỉ có cái mã, ngắm thì tốt, chứ không thể thả được. Tay nghề làm diều của Tô Vũ Điệp khiến người ta khâm phục.*
*Nhìn diều bay lượn giữa không trung, càng ngày càng nhỏ, tựa như một chú bướm thật.*
*Là người chứng kiến và "tham dự" quá trình làm diều, Trang Tử Ngang vô cùng mãn nguyện. Niềm vui sướng này, diều mua sẵn không thể nào có được.*
*Cậu cười nói: "Mượn gió lành, đưa tớ lên chín tầng mây."*
*Tô Vũ Điệp vẫn luôn ngẩng đầu nhìn, không ngừng vỗ tay trầm trồ khen ngợi, cất tiếng cười trong trẻo. Trong mắt, ánh lên vẻ ngưỡng mộ.*
*Trên có mây trắng lững lờ, dưới có nước chảy róc rách. Làm một con bướm nhỏ vui vẻ, tự do tung cánh giữa trời, thật tốt biết bao.*
*Sau khi diều bay cao, không cần tốn sức nữa, thi thoảng kéo nhẹ dây là được. Trang Tử Ngang đưa ống cuốn dây trong tay cho Tô Vũ Điệp, để cô cũng cảm thụ một chút.*
*Tô Vũ Điệp vội vàng nhận lấy, lượn lờ trên cỏ, chạy tới chạy lui. Cổ ngẩng đến mỏi rã rời, vẫn hớn hở cười khúc khích. Hạnh phúc, đôi khi chỉ đơn giản vậy thôi.*
*Trang Tử Ngang ngồi trên bãi cỏ, lặng lẽ ngắm nhìn cô gái. Nắng xuyên qua tầng mây chiếu xuống, soi sáng toàn thân cô. Từng sợi tóc hiện ra rõ rệt, đung đưa theo bước chân cô. Nhành đào bên tai, hết sức kiều diễm.*
*"Đào chi yêu yêu, chước chước kỳ hoa, chi tử vu quy, nghi kỳ thất gia."*
*"Nhành đào mơn mởn, rực rỡ muôn hoa, theo chàng về nhà, yên bề gia thất."*
*(cre: tapchisonghuong)*
*Đây là mẩu thơ nổi tiếng thuộc thể loại thơ ca ngợi hôn lễ, miêu tả cảnh tượng cô nương trẻ tuổi xuất giá. Trang Tử Ngang chợt nhớ lời mời làm phù rể tối qua của Lý Hoàng Hiên, đáy lòng bỗng trào dâng cảm giác đau nhói.*
*Dáng vẻ Tô Vũ Điệp mặc đồ cô dâu, nhất định đẹp đến ngất ngây. Đáng tiếc bản thân lại không nhìn được. Chàng trai có thể cưới cô, chắc hẳn kiếp trước cứu cả dải Ngân Hà.*
*Con diều ngày một cao, hóa thành một chấm nhỏ giữa đám mây, mặt trời cũng ngày một chói mắt, thấy không rõ.*
*Tô Vũ Điệp trả ống cuốn dây cho Trang Tử Ngang, rồi lấy dao rọc giấy từ balo ra.*
*"Cậu định làm gì?" Trang Tử Ngang giật mình.*
*"Cắt dây diều, con bướm mới thật sự được tự do." Ánh mắt Tô Vũ Điệp trong veo.*
*"Diều này cậu làm lâu như vậy, cắt đi thì phí quá." Trang Tử Ngang cố khuyên ngăn.*
*"Tớ tận hưởng trọn vẹn quá trình làm diều là đủ rồi, bây giờ tớ muốn nó bay xa hơn." Tô Vũ Điệp kiên định trả lời.*
*Trong lòng cô, diều không phải món đồ chơi. Dường như nó chính là con bướm có sinh mạng.*
*Trang Tử Ngang không khuyên nữa, sợ mình quá tục.*
*Tô Vũ Điệp không chút do dự, dứt khoát cắt đứt dây diều. Con bướm ấy hoàn toàn mất sự trói buộc, phấp phới trong gió, hướng về bờ đối diện.*
*Mang theo tên Trang Tử Ngang và Tiểu Hồ Điệp, đi tìm tự do.*
*Trên đời này, rất nhiều chuyện kết quả quan trọng hơn quá trình. Giống như con người, sinh ra đều phải đối mặt với cái chết, nhưng cũng không vì thế mà chúng ta từ bỏ hưởng thụ cuộc sống.*
*Sống rực rỡ tựa hoa mùa hạ, chết an nhiên tựa lá mùa thu.*
*Trang Tử Ngang đút tay vào túi, nhìn con diều biến mất nơi chân trời, lại thu mắt, nhìn cô gái bên cạnh. Rõ ràng nghe thấy tiếng trái tim mình rung động.