Mộng Điệp Trang Sinh - Cao Ngoạ Bắc
Chương 25: Chuyện kỳ quái ở thư viện
Mộng Điệp Trang Sinh - Cao Ngoạ Bắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giặt giũ, rửa mặt xong, Trang Tử Ngang nằm trên giường lướt điện thoại.
Anh mở nhóm lớp, thấy lớp trưởng mới Tạ Văn Dũng nhắn tin, @mọi người.
Nội dung đại khái là thứ ba và thứ tư tuần sau sẽ có kỳ thi tháng định kỳ toàn khối, nhắc nhở mọi người chuẩn bị trước.
Vốn chỉ là một thông báo bình thường, ai biết cũng được.
Nhưng cậu ta lại muốn ra oai, yêu cầu mọi người nhận được tin nhắn phải hồi âm.
Hầu hết mọi người lười quan tâm đến cậu ta, chỉ vài bạn ngoan ngoãn nhắn lại hai chữ “đã rõ”.
Tạ Văn Dũng không vừa lòng, lại gửi thêm tin nhắn: “Sao chỉ có vài người thế? Mấy người khác ngủ hết rồi à?”
Lý Hoàng Hiên không chịu nổi, lập tức phản bác: “Cậu bớt phách lác đi, hồi trước Trang Tử Ngang làm lớp trưởng, đâu có ra mặt như cậu.”
*raw: 拿鸡毛当令箭 (cầm lông gà làm lệnh tiễn) – chỉ người cậy chút quyền thế liền lên mặt
“Hiện tại tớ làm lớp trưởng, nội quy do tớ đặt.” Tạ Văn Dũng nhanh chóng gõ lời phản đối.
*raw: 新官上任三把火 (quan mới nhậm chức ba đống lửa) – thành ngữ chỉ quan mới lên chức làm vài việc để tỏ rõ uy lực, lập danh tiếng.
Cậu tức nghiến răng, muốn nói với Lâm Mộ Thi, muốn nói với thầy cô và bạn học rằng bản thân vượt trội hơn Trang Tử Ngang.
Song đời chẳng như mơ, các bạn chẳng thèm đếm xỉa.
Tạ Văn Dũng không thể chịu nổi cảnh tưởng tượng đầy lời mỉa mai châm chọc:
“Chức lớp trưởng nhỏ mọn, Trang Tử Ngang không cần phải nhường lại cho cậu.”
“Đúng vậy, tưởng mình oai lắm à.”
“Với tớ, chỉ có Trang Tử Ngang là lớp trưởng.”
“Hai năm liền đứng nhất khối, kỷ lục đó ai phá nổi?”
…
Tạ Văn Dũng tức đến nghiến răng, ngọn lửa ghen ghét bừng bừng trong lòng.
Lúc đó, Trang Tử Ngang nhắn hai chữ: Đã nhận.
Giáo viên chủ nhiệm Lâm Mộ Thi liền nhắn theo: Đã nhận.
Lý Hoàng Hiên: Đã nhận.
Trương Tử Vũ: Đã nhận.
Đặng Trác Nhiên: Đã nhận.
…
Thấy vậy, Tạ Văn Dũng mới nhận ra sự thật:
Địa vị của Trang Tử Ngang trong lòng mọi người, hoàn toàn không thể thay thế.
Càng thế, cậu càng không phục.
Càng muốn chứng tỏ bản thân.
Còn Trang Tử Ngang, cậu chẳng so đo nhiều như vậy.
Cậu hồi âm “Đã nhận” xuất phát từ tấm lòng, phối hợp công việc của Tạ Văn Dũng, giúp cậu ta “đỡ xấu hổ”.
Nhắn xong, cậu buông điện thoại, đọc tạp chí rồi ngủ, lòng đầy háo hức chờ buổi hẹn thư viện cùng Tô Vũ Điệp.
Sáng hôm sau, đúng một giờ, tiếng chuông điện thoại kéo Trang Tử Ngang tỉnh giấc.
Anh nhấc điện thoại trên đầu giường, quả nhiên là tin của Tiểu Hồ Điệp:
“Đồ lười dậy mau, tớ mua bữa sáng cho cậu nè.”
Trang Tử Ngang bật dậy ngay, cơn buồn ngủ tan biến.
Chỉ buổi sáng cô mới dậy sớm chơi điện thoại à?
Hôm qua nụ hôn ấy, cô thật sự không nhớ gì sao?
Anh tắm rửa, thay quần áo, thoải mái bước ra ngoài.
Quét mã xe công cộng, cậu lái đến thư viện.
Dưới tán cây bạch dương trước cửa, một cô gái mặc sơ mi trắng váy xanh nhảy nhót trên từng ô gạch đỏ.
Bước chân uyển chuyển, như đóa hoa nở.
Nắng sớm xuyên qua kẽ lá, ánh sáng lấp lánh rọi lên người cô.
Đẹp như tiên nữ hạ phàm.
“Tiểu Hồ Điệp!” Trang Tử Ngang nhìn đến ngẩn ngơ.
“Cậu tới trễ thế, bữa sáng của tớ nguội hết rồi.” Tô Vũ Điệp bĩu môi.
“Xin lỗi, lần sau anh sẽ đến sớm hơn.” Trang Tử Ngang vội xin lỗi.
Gặp Tô Vũ Điệp, cậu luôn mong chờ lần sau, lần sau nữa, lần sau nữa nữa.
Tốt nhất mỗi ngày đều bên nhau.
Không thể mang đồ ăn vào thư viện, hai người ngồi bậc thềm, chia nhau.
Tô Vũ Điệp mua vài cái bánh bao và xíu mại, kèm sữa nóng.
Ăn uống, quan trọng là người bên cạnh chứ không phải món ăn.
Ăn cùng người mình thích, dù cơm canh đạm bạc, cũng là ngon nhất trần gian.
“Wow, Trang Tử Ngang, xíu mại ngon quá, cậu ăn thử đi.”
“Không thèm, cậu cắn rồi còn đâu.”
“Không sao, bên này chưa cắn mà.”
“Thế thì được.”
…
Ai nhìn qua cũng tưởng đôi tình nhân đang ân ái.
Khổ thân kẻ độc thân.
Ăn xong, hai người mới vào thư viện.
Hôm nay là cuối tuần, người đọc sách khá đông, Trang Tử Ngang bảo Tô Vũ Điệp đi tìm chỗ trước, mình sẽ tìm sách.
Cậu hồn nhiên chọn vài truyện cười và cổ tích thiếu nhi, toàn sách sơ cấp có cả bính âm.
Lấy sách xong quay lại khu đọc, tìm mãi mới thấy Tô Vũ Điệp ở góc xa.
“Sao lại chọn chỗ xa thế?” Trang Tử Ngang cảm thấy bất tiện.
“Tớ kể cậu nghe, tớ vừa gặp chuyện kỳ quái lắm.” Tô Vũ Điệp nói nhỏ.
Trang Tử Ngang ngạc nhiên, thư viện đông người thế, có chuyện gì kỳ quái?
Thấy cậu không tin, Tô Vũ Điệp vội nói: “Tớ rõ ràng nhìn thấy nhiều chỗ trống, nhưng khi tớ đến ngồi, bên cạnh có người nói, chỗ này có người!”
“Thế thôi sao?” Trang Tử Ngang bật cười.
“Không kỳ quái à? Tớ thấy trống, mà họ lại thấy có người.” Cô nói nghiêm túc.
Trang Tử Ngang chẳng hiểu nổi, cô cố tình nói đùa hay thật sự ngốc nghếch như vậy.
Cậu đưa truyện cười cho cô: “Đọc sách đi!”
Tô Vũ Điệp liền chăm chú đọc ngay, y như đứa trẻ.
“Chuyện kỳ quái” lúc nãy bị vứt ra sau đầu.
Cô dễ cười, nhưng sợ ảnh hưởng người khác, thường che miệng ngăn tiếng cười, mặt đỏ bừng.
Trang Tử Ngang thỉnh thoảng liếc cô, sợ cô cười bung mũi.
Sách thiếu nhi bính âm chẳng có gì hay.
Tô Vũ Điệp đọc xong hai quyển, đứng dậy đổi sách.
Trang Tử Ngang chìm trong thế giới cổ tích tươi đẹp, không để ý cô.
Thời gian trôi qua lặng lẽ, như cát rơi qua kẽ tay.
Bên cạnh người đến người đi, mang theo niềm vui nỗi buồn.
Không biết bao lâu, Trang Tử Ngang sực tỉnh, nhìn sang cô gái bên cạnh.
Lúc này, cô không đọc truyện cười nữa, mà tập trung đọc cuốn sách.
Đó là một trong Tứ Đại Kinh thư của Trung y, tương truyền do Biển Thước biên soạn.
Nội dung bao gồm thuyết ngũ hành, bát mạch kỳ kinh, lý luận mệnh môn, đủ loại hệ thống Tàng Tượng, vô cùng khó hiểu.
Trang Tử Ngang kinh ngạc.
Mới vừa đọc truyện thiếu nhi cười như nha đầu, lại có thể đọc sách cổ thâm thúy như vậy, sự tương phản quá lớn.
“Đang yên đang lành, cậu đọc sách y làm gì?” Trang Tử Ngang hạ giọng hỏi.
“Tớ đọc chơi chơi, tò mò thôi.” Tô Vũ Điệp trả lời.
“Cậu có người nhà bị bệnh hả?”
“Không có.”
Thấy cô không muốn nói, Trang Tử Ngang cũng không hỏi thêm.
Dù sao, chuyện người nhà bị bệnh, người bình thường đều không muốn chia sẻ.
Nghĩ lại, bản thân còn mắc bệnh nan y, có thời gian đâu lo chuyện người khác.
từng viết: phương sinh phương tử, phương tử phương sinh*.
*đang sống là đang chết, đang chết là đang sống (sách của Trang Tử)
Vạn vật trên đời đều không ngừng sinh trưởng, rồi lại không ngừng chết đi, tan biến.
Con người sau khi chết, thật sự chẳng còn gì sao?