37. Chương 37: Quẻ xui xẻo

Mộng Điệp Trang Sinh - Cao Ngoạ Bắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đặng Hải Quân ghen tị với Trang Tử Ngang, nhưng khi mất đi một đối thủ đáng gờm như vậy, lại thấy tiếc nuối vô cùng.
Hai người ngồi ở bến xe buýt, ngước nhìn dòng xe cộ lướt qua, chuyện trò suốt buổi.
Từ lần đầu đọ sức trong buổi khai giảng, đến lần đầu hợp tác, ký ức cũ ùa về, khiến lòng người bồi hồi xúc động.
Thanh xuân cứ thế trôi qua trong mồ hôi và nước mắt, lặng lẽ vận hành.
Bỗng nhiên, chiếc xe buýt số 19 từ góc phố tiến đến.
Trang Tử Ngang sẽ chẳng bao giờ được đến tuổi 19 nữa.
Cậu cầm điện thoại lên nhìn, đúng 6 giờ 10 phút.
Tiểu Hồ Điệp lại biến mất không dấu vết.
“Hải Quân, cậu biết xe 19 chạy tới đâu không?” Trang Tử Ngang hỏi.
“Tiêu Dao Cung, chẳng phải bảng sau lưng viết rõ rồi sao?” Đặng Hải Quân chỉ vào tấm biển.
“Nếu cậu không bận, đi cùng tớ nhé? Tiền vé tớ bao.” Trang Tử Ngang cười nói.
“Hai tệ tiền vé, cậu hào phóng quá!” Đặng Hải Quân trêu chọc.
Trang Tử Ngang nhướng mày.
Ừ, đúng, đi một chuyến xe buýt chỉ tốn hai xu.
Mà mỗi lần Tiểu Hồ Điệp về nhà, đều để lại bốn xu, chắc chắn cần đến chuyến xe này.
Muốn biết nhà cô ấy ở đâu thật khó.
Hai người lên xe, không còn chỗ ngồi, đành bám vào tay vịn.
Cửa xe đóng sầm, tài xế nhấn ga, cảnh vật hai bên dần lùi lại.
“Chú ơi, có một cô gái thường xuyên đi xe này, áo sơ mi trắng váy xanh, cài một nhành hoa lên tóc, chú biết cô ấy xuống trạm nào không ạ?”
Thường thì hành khách không được phép nói chuyện với tài xế để tránh làm phiền.
Nên Trang Tử Ngang nói nhanh, ngắn gọn.
Tiểu Hồ Điệp trông xinh xắn, đi đến đâu cũng thu hút ánh nhìn, cậu nghĩ tài xế hẳn có ấn tượng.
Bác tài xua tay: “Không biết, chú không thể tiết lộ thông tin cá nhân của khách hàng.”
Một câu khiến Trang Tử Ngang nghẹn lời.
Cậu chỉ có thể bất đắc dĩ khen ngợi bác tài, thật có đạo đức nghề nghiệp.
“Mày làm loạn cả buổi, hóa ra là cậu lôi tớ đi tán gái.” Đặng Hải Quân nhăn mặt bất mãn.
“Là cô gái hôm qua cậu gặp ấy, tớ hơi lo cho cô ấy.” Trang Tử Ngang thành thật.
“Trang Tử Ngang, nghe tớ khuyên nhủ, người thông minh không sa vào bể tình, cậu giờ lạc lối rồi.” Đặng Hải Quân nghiêm nghị khuyên nhủ.
“Cậu thật là, chẳng có chút hứng thú với con gái à?” Trang Tử Ngang hỏi.
“Ừ, đàn bà chỉ làm chậm tốc độ rút đao của tớ.” Đặng Hải Quân đẩy kính mắt bằng ngón giữa.
Cậu thấy, Trang Tử Ngang quả nhiên đã sa ngã rồi.
Một đứa học bá ưu tú, không nên bị tình yêu quấy nhiễu.
Không tin thì xem Newton, Leibniz, Descartes, Tesla, Pascal, bọn họ có ai lấy vợ đâu?
Hai người cứ thế lắc lư trên xe buýt, chẳng biết xuống trạm nào, bèn đi thẳng đến trạm cuối Tiêu Dao Cung.
Đây là đạo quán nổi tiếng nhất thành phố, hương khói quanh năm không ngừng.
Hai chữ Tiêu Dao, là cảnh giới cao xa mà đời người khó đạt được.
Trang Tử Ngang và Đặng Hải Quân bước qua cửa sơn môn*, thong thả tham quan.
*raw: 山门 (sơn môn), cửa trước chùa, đền, miếu...
Mùi trầm hương nồng nàn, khiến lòng người lắng dịu.
“Bắc minh hữu ngư, kỳ danh vi Côn, Côn chi đại, bất tri kỳ kỷ thiên lý dã!”* Đặng Hải Quân không kìm nổi ngâm lên.
*tạm dịch: Biển Bắc có cá, tên gọi là Côn, thân cá to lớn, không biết dài mấy ngàn dặm. Bài thơ trên là của Trang Tử
“Hải Quân, cậu biết cá Côn kêu thế nào không?” Trang Tử Ngang cười hỏi.
“Bộp bộp bộp?” Đặng Hải Quân đoán, còn dùng hai tay bắt chước động tác vỗ vây.
Trang Tử Ngang không khỏi bật cười.
Hóa ra tên học bá nghiêm túc này, cũng hài hước quá.
“Mấy cháu trẻ, bên trong cấm ồn ào.” Một giọng nói truyền đến.
Trang Tử Ngang vội ngừng cười, nhìn về phía tiếng nói, là một đạo sĩ mặc đạo bào.
“Xin lỗi, đạo trưởng.”
Cái bàn trước mặt vị đạo trưởng bày ống thẻ, bức tường sau treo bảng giải nghĩa.
Rất rõ ràng, ông chuyên gieo quẻ cho khách thập phương.
“Hải Quân, muốn tớ giúp cậu hỏi nhân duyên không?” Trang Tử Ngang trêu.
“Không cần, mệnh của tớ là của tớ, chứ chẳng phải ông trời.” Đặng Hải Quân chẳng bao giờ tin trò này.
Trang Tử Ngang thực ra cũng chẳng tin, dù sao ai cũng học chủ nghĩa duy vật.
Cái gọi là xin quẻ coi bói, chẳng qua chỉ là tìm sự an ủi tinh thần.
Vị đạo trưởng kia nhìn chằm chằm sợi dây đỏ trên cổ tay Trang Tử Ngang: “Thứ đó của cậu, là đồ của đạo quán chúng tôi.”
Trang Tử Ngang giơ cổ tay, thoang thoảng mùi hương đào nhè nhẹ.
“Vậy ạ? Đây là của một cô gái tặng cháu.”
“Nó có thể phù hộ cậu bình an.” Đạo trưởng đáp.
Trang Tử Ngang hơi kích động, có lẽ Tiểu Hồ Điệp từng đến đây.
Nhà cô hẳn sẽ ở gần đây.
“Vậy cho cháu xin một quẻ ạ!” Trang Tử Ngang cung kính.
“Nhàm chán.” Đặng Hải Quân bĩu môi.
Tới trước điện, Trang Tử Ngang lắc ống thẻ, mất hơn 20 giây mới rơi ra một thẻ.
Cậu cầm lên nhìn, con ngươi bỗng co lại.
Quẻ xui xẻo.
Trang Tử Ngang đưa thẻ cho đạo trưởng, đạo trưởng nhanh chóng tìm thấy bảng giải nghĩa tương ứng.
Là một bài thơ ngắn.
Thanh từ nhất khúc tửu nhất chung, đào nguyên nan mịch phương ảnh trọng.
Trang chu hựu tố hóa điệp mộng, bất đắc tiêu dao nhập thế không.*
*tạm dịch: một khúc thanh ca một chén rượu, đào nguyên khó tìm bóng hồng mịt mùng/Trang Chu lại mộng hóa bướm, thảnh thơi chẳng được hòa nhập chẳng xong
Quả đúng là quẻ xui xẻo, trong đó “khó”, “mộng”, “chẳng”, toàn là điềm gở.
“Thanh niên, cậu muốn hỏi gì?” Sắc mặt đạo trưởng nghiêm trọng.
Trang Tử Ngang nghẹn lời, chính cậu cũng chẳng biết hỏi cái gì.
Đằng nào chẳng sống được mấy ngày, mọi việc đều như tan thành mây khói.
Suy nghĩ hồi lâu, cậu bèn trả lời: “Cháu đang tìm một người, có thể cho cháu biết cô ấy đi đâu không ạ?”
Đạo trưởng nhíu chặt lông mày: “Đừng tìm, cô ấy tự khắc sẽ về, nhưng mà…”
“Nhưng gì ạ?” Trang Tử Ngang vội hỏi tiếp.
“Tâm niệm mong cầu, sáng tối đều hiện, chẳng bằng tĩnh tại, lập tức có cách.” Biểu tình đạo trưởng cao thâm khó lường, vẻ bí hiểm.
Tiếp đó là một tràng cổ văn dài dòng, rằng thì là mà.
Tựa hồ nói rất nhiều, lại y hệt chẳng nói gì.
Trang Tử Ngang nghe xong đầu óc mơ hồ, cuối cùng ngoan ngoãn biếu 10 tệ gieo quẻ vô dụng.
Đạo trưởng cười hớn hở nhận lấy, rồi chỉ ra ngoài cửa: “Ở kia có một bà cụ bán đồ ăn vặt, cô đơn lạc lõng, không nơi nương tựa, nếu mấy cậu đói bụng, thì qua giúp đỡ bà xíu.”
“Bị người ta lừa 10 tệ à?”
Sau khi đi xa, Đặng Hải Quân mới cười nhạo Trang Tử Ngang.
Trang Tử Ngang cười cười: “Không sao, coi như góp hương khói.”
Mặc dù còn nhiều nghi vấn, quanh quẩn trong lòng.
Nhưng Tiểu Hồ Điệp đã nói, cô chỉ bận vài ngày, cuối tuần sẽ trở về.
Chắc không có chuyện gì đâu.
Hai người bước khỏi cửa, quả nhiên thấy một bà cụ bán đồ ăn vặt.
Mái tóc bạc trắng, mặt đầy vẻ đau thương.
Trước mặt bà đặt cái nồi, chứa tào phớ.
“Hải Quân, cậu theo tớ lâu như vậy, mời cậu ăn bát tào phớ nhé!” Trang Tử Ngang động lòng trắc ẩn.
“Coi như cậu có lương tâm.” Đặng Hải Quân vui vẻ nhận lời.
Hai người tới trước sạp, Trang Tử Ngang cất tiếng hỏi: “Bà ơi, hai bát tào phớ ạ.”
Bà cụ vội đứng dậy, ngẩng đầu liếc nhìn Trang Tử Ngang, ánh mắt lờ mờ.
Trang Tử Ngang nhân hậu, chứng kiến cảnh bà cụ cô đơn thế này, liền chạnh lòng.
Luôn cảm giác gương mặt bà cụ, có phần quen thuộc.
“Chàng trai, các cháu muốn mặn hay ngọt?” Giọng bà cụ hơi khàn.
“Cháu muốn ngọt, thêm nhiều đường ạ.” Đặng Hải Quân lập tức đáp.
“Cậu đúng là dị nhân, tào phớ ai ăn ngọt? Cháu muốn mặn ạ.” Trang Tử Ngang lườm một cái.
Tào phớ ngọt hay mặn, vĩnh viễn là mâu thuẫn không thể hóa giải.