1. Bước Vào Ánh Đèn

Mộng Dục

Bước Vào Ánh Đèn

Mộng Dục thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Vĩnh Túc?
"Cô tiểu thư kia hả? Suốt ngày ngồi trong nhà làm cô gái ngoan ngoãn, biết gì chuyện đời ngoài kia."
"Là Lâm Vĩnh Túc phải không? Cô con gái cưng của giám đốc Lâm Thạch, mẹ cô là bác sĩ bệnh viện A chứ gì?"
"À...cô bé đó hả? Ai mà không biết cô ấy là báu vật, được nâng niu như trứng non."
"..."
Đó là tất cả những gì người ngoài nói về cô.
Lâm Vĩnh Túc ngồi dựa lưng vào ghế, bàn tay xinh xắn cầm chiếc ly thủy tinh chứa đầy chất có cồn nồng nặc, đôi mắt lim dim nhìn ra ngoài.
Nơi đó, những sinh vật đêm đang nhảy múa dưới ánh đèn sặc sỡ bảy màu.
Giữa tiếng nhạc chói tai, cô nhíu mày, ngửa cổ uống cạn ly rượu trong tay.
Đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại.
Đắng. Rát. Chất lỏng ấy như lửa thiêu đốt cuống họng cô.
Gia đình hạnh phúc?
Cô tiểu thư giàu có?
Hạnh phúc mà cả năm cô chỉ gặp bố mẹ có ba lần.
Hạnh phúc mà bố cô giáng đòn vào mẹ cô vì mẹ ngoại tình.
Hạnh phúc mà cô chết lặng khi một người phụ nữ cùng tuổi bế đứa bé năm tháng đến cầu xin bố cô nhận con.
Hạnh phúc mà...
Tất cả chỉ là giả dối.
Lâm Vĩnh Túc vẫy nhẹ tay, lập tức một anh phục vụ tiến đến.
"Tôi muốn người có nhiều kinh nghiệm nhất."
Đây là quán bar nam kỹ nổi tiếng nhất thành phố, chẳng ai không biết.
Một ngày nhận đủ loại tin "tốt lành" như thế, cô cũng cần giải tỏa tâm trạng.
Chưa bao giờ nghĩ gia đình êm ấm lại biến thành như thế này.
Thế nên cô sẽ cùng mọi người đóng trọn vai kịch này.
Mỗi người một nhiệm vụ. Bố cô có con riêng, mẹ cô có tình nhân, vậy cô sẽ gánh vác phần cuối cùng, phóng túng một đêm.
Đi theo anh phục vụ, cô được dẫn đến một căn phòng rộng.
Bên trong có khoảng mười người đàn ông.
Họ đều trông như ngoài ba mươi, dù cô mới tròn hai mươi, chưa đến mức trao thân cho một ông chú.
Cô đảo mắt nhìn quanh, định quay ra thì một người đàn ông cao lớn bước ra từ trong bóng tối.
Anh ta cao lớn, dáng vóc hoàn hảo, gương mặt nghiêm nghị. Có thể nói, dung mạo của hắn vô cùng tuấn tú, tràn đầy nam tính, nét nghiêm khắc khiến người ta nghẹt thở.
Hàng lông mày rậm rạp, sống mũi cao thẳng, đôi mắt đen sâu thẳm như vực.
Hắn tựa lười biếng vào tường, một tay trong túi quần, tay kia cầm điện thoại, có vẻ đang xem thứ gì đó.
"Tôi chọn hắn."
Lâm Vĩnh Túc lên tiếng, giọng cao và rõ ràng, ngón tay thon dài chỉ về phía hắn.
"Tôi muốn hắn phục vụ tôi đêm nay."
Anh phục vụ có chút ngại ngần.
"Cái này...anh ấy..."
"Được. Tôi sẽ phục vụ cô đêm nay."
Vừa nói, ánh mắt hắn chăm chú nhìn Lâm Vĩnh Túc, khóe môi cong lên, vẻ hứng khởi xen lẫn chút ngông nghênh bất cần.
****__________
Trong căn phòng mờ mờ ánh đèn ngủ đầu giường.
"Ưm...mmm..."
Một đôi nam nữ đang say đắm hôn nhau.
A. Hôn nhau là như thế này sao. Cô ngây thơ không biết phải làm gì, chỉ đứng yên cho hắn dẫn dắt.
Lưỡi hắn tách mở hàm răng nhỏ đều tăm tắp đang cố che chắn khoang miệng cô, chẳng mấy chốc đã chiếm được cửa miệng cô.
Khám phá từng hơi thở trong khoang miệng cô, mút lấy chiếc lưỡi thơm ngon đang chạy quanh, nuốt lấy tiếng ậm ừ trong cổ họng.
Tay hắn chống lên tường, tay kia đặt sau eo cô, kéo sát người hắn.
Giữa hai người chỉ cách nhau lớp vải mỏng, hắn nhẹ nhàng ma sát.
Hắn buông môi cô, thở dốc.
Chết tiệt, người cô nhũn ra, đầu óc choáng váng, suýt thiếu không khí ngất đi.
Hắn ngậm lấy vành tai cô, hơi thở nóng bỏng phả vào.
"Cô muốn màn dạo đầu không? Hay là..."
Giọng hắn nóng bỏng mang theo chút ngông cuồng khiến mặt cô đỏ bừng.
Dù gì cô cũng chưa từng tiếp xúc gần gũi với đàn ông như thế này.
Hắn lại tiếp tục cắn nhẹ cánh tai, rồi lần xuống chiếc cổ trắng nõn tinh tế.
Lâm Vĩnh Túc thở dốc, đôi chân nhũn mềm đứng không vững phải dùng tay ôm lấy cổ hắn làm điểm tựa.
"Cô gái. Mới như vậy mà đã muốn rồi sao? Thật dâm đãng quá."
Hắn nhếch môi, cắn nhẹ lên cổ cô.
"Ưm...ân..."
Tiếng rên vừa thoát ra liền bị hàm răng chặn lại.
Nóng quá.
Nơi hạ bộ dường như nóng đến bừng bừng.
Bàn tay to lớn đang đặt nơi eo cô di chuyển xuống mông cong sau chiếc váy ren, xoa nắn vài cái rồi tiến xuống chút nữa tới ngã tư đôi chân.
Sờ nhẹ.
"A..." Dù đã cắn chặt răng nhưng tiếng rên vẫn thoát ra.