Mộng Dục
Chương 25: Trịnh Liệt gặp lại Lâm Trạch
Mộng Dục thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngồi trong xe, Trịnh Liệt im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Cuối cùng cũng tìm thấy cô ấy. Sau bao nhiêu tháng ngày tìm kiếm, rốt cuộc cũng gặp được người mình mong mỏi. Nhưng cảm giác lúc này lại không giống như những gì hắn đã tưởng tượng.
Trịnh Liệt từng nghĩ sẽ như thế nào khi gặp lại Lô Vỹ Tinh. Dù đã hình dung ra vô vàn cảnh tượng, nhưng hắn không ngờ mình lại bình thản đến như vậy.
Hiện tại… phải chăng hắn đã thay đổi?
"Trịnh thiếu gia, đến nơi rồi."
Giọng của bác Lương kéo hắn quay trở về hiện tại.
Phải, là hiện tại. Hắn cần giải quyết những việc quan trọng hơn.
Chiếc xe dừng trước khách sạn Hoàng Kim. Nhân viên cửa túc trực bước tới mở cửa, Trịnh Liệt khoác lên mình vẻ nghiêm nghị, bước xuống xe.
Quần tây áo sơ mi trắng, nhưng khí chất của một đế vương vẫn tỏa ra từ con người hắn khiến bất kỳ ai cũng không thể không chú ý.
Khi Trịnh Liệt vừa bước vào cửa quay, tiếng chuông điện thoại vang lên. Vừa bước từng bước về phía thang máy, hắn vừa rút điện thoại ra. Trên màn hình sáng lên hai chữ "Lâm Trạch". Ánh mắt hắn thoáng lạnh lùng.
"Có chuyện gì?" Giọng Trịnh Liệt lạnh lùng, đầy khinh thường. Hắn đưa điện thoại lên tai. "Hai phút." Nói xong, hắn không chút do dự tắt máy.
Rốt cuộc cũng chờ đến ngày này.
Ting.
Thang máy kêu một tiếng, cửa mở ra.
Trịnh Liệt bước tới phòng 1709. Đứng trước cửa, hắn rút thẻ quẹt mở cửa, bước vào.
Hắn không để ý rằng phòng 1710 bên cạnh cũng vừa mở cửa. Hai người bước ra ngoài, chính là Lâm Vĩnh Túc cùng người đàn ông tên Lý Nhậm Trình.
***
Bước vào phòng, không khí nặng trĩu mùi máu và tiếng than khóc cầu cứu vọng ra.
Thấy hắn bước vào, năm sáu tên đàn ông mặc đồ đen vây quanh một người đàn ông ngồi trên ghế liền đứng dậy, cúi đầu kính cẩn.
Trịnh Liệt gật đầu, tiến đến người đàn ông giữa vòng vây. Trên mặt ông ta vẫn còn vương vết máu, khóe miệng rỉ chút dịch đỏ.
Người đàn ông ngước nhìn Trịnh Liệt, muốn đứng dậy nhưng sức tàn lực kiệt, chỉ mấp máy môi: "Trịnh thiếu… cuối cùng… cậu cũng đến rồi."
Trịnh Liệt nhíu mày, đứng thẳng nhìn xuống ông ta, lạnh lùng nói: "Lâm Trạch, ông cũng có ngày hôm nay."
Lâm Trạch ngồi co ro như xác chết, quần áo rách tả tơi, khuôn mặt tiều tụy đầy vết bầm tím. Ông ta cố gắng nở nụ cười.
Không ngờ ông cũng có ngày này? Thật không ngờ. Haha… Đến ông cũng không ngờ mình lại rơi vào cảnh này.
"Cậu trưởng thành rồi, không giống như lần đầu tôi gặp cậu nữa… hự… khụ khụ khụ…" Lâm Trạch ho khan, lấy tay che miệng: "Nhanh thật, mới đó đã bao nhiêu năm trôi qua…"
Trịnh Liệt môi giật lên, đôi mắt băng lạnh hơn, khiến toàn bộ không gian trong phòng như rơi vào băng giá.
Lâm Trạch cười, nụ cười đầy bi thương.
"Bà ấy… mẹ cậu mất rồi sao? Năm xưa…"
"Tôi cho phép ông nói?" Trịnh Liệt nhướng mày, ánh mắt đỏ ngầu như muốn sát hại người đối diện.
Phải, hắn thật sự muốn giết người. Ông ta còn dám nhắc đến mẹ mình? Lương tâm của ông ta đã bị thú dữ gặm nhấm hết rồi sao?
Lâm Trạch đang nói dở dang, đôi mày nhướng lên hơi hụt hẫng.
"Được rồi, tôi không nhắc đến chuyện cũ nữa… khụ… Tôi đến đây chỉ muốn cầu xin cậu một việc… khụ… Đó là…"
BỤP!!!
Một cú đấm mạnh vào mặt Lâm Trạch khiến ông ta không kịp phản ứng, đầu nghiêng sang một bên.
Trịnh Liệt túm cổ áo ông ta dốc lên, mặt đỏ tức, từng chữ nghiến qua kẽ răng: "Ông dám xin tôi? Ông là loại người gì? Ông còn muốn gì nữa? Hả?…"
Chưa kịp nói hết, đột nhiên mặt Lâm Trạch biến sắc, toàn thân co giật, mắt trợn trắng đáng sợ, miệng chỉ kịp thét lên "AAAaaa…" rồi ngã xuống sàn.
Trịnh Liệt còn chưa hết kinh ngạc thì "phịch" một tiếng từ phía cửa.
Hắn quay đầu nhìn, thấy một thân thể nhỏ gầy ngồi lăn trên sàn, toàn thân run bần bật, sắc mặt nhợt nhạt như mất hết sinh khí.
Bên cạnh cô là một nam tử tuấn tú, khí chất lộng lẫy thu hút mọi ánh nhìn. Anh ta ngồi xổm đỡ lấy vai Lâm Vĩnh Túc, cúi mặt xuống nhìn cô với vẻ mặt đầy bi thương.