Mộng Dục
Chương 28: Rồi cô sẽ phải quay về bên anh
Mộng Dục thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Anh ghét anh ấy."
Ba chữ ấy thoát ra từ miệng Lâm Vĩnh Túc khiến Trịnh Liệt sửng người trong chốc lát. Hắn nghiêng đầu, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng trầm mặc.
Đúng, chính hắn đã đánh người đàn ông ấy. Nhưng một cú đấm như thế không thể gây chết người.
Đang suy nghĩ chợt bóng người từ phía sau bước tới, lướt qua Trịnh Liệt, tiến đến bên cạnh Lâm Vĩnh Túc, vòng tay ôm lấy vai cô.
Lý Nhậm Trình đứng chắn giữa hai người, chiều cao anh và Trịnh Liệt khá ngang nhau nên tầm nhìn của hắn bị che khuất. Trịnh Liệt không thể nhìn thấy cảnh tượng giữa họ, hừ. Hắn chẳng quan tâm, chỉ là đứa con gái gặp qua vài lần, nhưng trong lòng vẫn có chút khó chịu.
Lý Nhậm Trình hai tay nắm lấy bờ vai Lâm Vĩnh Túc, nhìn khuôn mặt cô thoáng chút u buồn khiến lòng anh cũng chợt nhói đau. Đưa ngón cái vuốt nhẹ lên má cô, dù cô không khóc, không rơi lệ nhưng anh vẫn lau nhẹ bờ má cô. Đó là thói quen từ nhỏ của anh. Anh thích vuốt ve khuôn mặt bầu bĩnh của cô, thích xoa đầu rồi gọi cô là "vợ nhỏ", những năm qua anh biến mất hẳn khiến cô phải chịu biết bao nỗi uất ức.
Nghĩ vậy, anh thở dài, nhẹ nhàng đem đầu cô dựa vào ngực mình.
Lâm Vĩnh Túc không kháng cự, yên lặng tựa đầu vào người anh.
Anh vẫn như thế, vẫn mang theo mùi oải hương nhạt nhòa, phải thật chú tâm mới nhận ra mùi cơ thể đặc biệt ấy. Anh vẫn dịu dàng như thế, luôn bên cạnh để an ủi cô, vẫn luôn...
Nhưng cô không còn giống như ngày xưa nữa. Cô không còn là đứa trẻ ngây thơ hay làm nũng anh, hay ít nhất, cô không còn là cô gái trong trắng nữa.
Trong một lần dại dột...
Phải!
Chính là lần dại dột ấy đã khiến cô trao trọn lần đầu cho kẻ đáng hận kia.
Hai vai cô run nhè nhẹ, cảm nhận được điều đó, Lý Nhậm Trình càng siết chặt bàn tay đang cầm lấy vai cô hơn.
"Tiểu Túc, có anh đây. Không sao."
Lâm Vĩnh Túc vẫn không nói gì. Sao anh cứ như thế? Sao anh cứ dịu dàng như thế chứ?
Sao anh không quay về sớm hơn, không trở về sớm hơn một chút thì có phải đã tốt hơn không?
"Anh..." lời nói của Lý Nhậm Trình còn chưa dứt thì một lực kéo đã tách hai người ra, Lâm Vĩnh Túc bị một bàn tay to lớn kéo cô ra khỏi anh. Bàn tay ấy không ai khác chính là Trịnh Liệt.
Hắn không muốn xen vào chuyện của kẻ khác. Đó không phải là phương châm sống của hắn. Phương châm của hắn là "người không động ta, ta không động đến người."
Dù số người dám "động" đến Trịnh Liệt không nhiều, nhưng hắn cũng không rảnh rỗi để can thiệp chuyện của kẻ không liên quan.
Chỉ là...
Hắn thấy khó chịu. Phải, thấy khó chịu khi Lâm Vĩnh Túc và người đàn ông lạ mặt này lại vô tư ôm nhau trước mặt hắn như vậy.
Trịnh Liệt nghĩ vậy, nhưng lại quên mất tự hỏi tại sao mình lại khó chịu.
Lâm Vĩnh Túc vẫn ngẩn ngơ không nói gì, ánh mắt từ người Lý Nhậm Trình chuyển sang bàn tay Trịnh Liệt đang chạm vào mình.
Cô cảm thấy mình thật đáng ghê tởm.
"Đừng đụng vào tôi." Nói xong, cô lập tức giật mình sang bên, tránh xa bàn tay của Trịnh Liệt như thể tránh một căn bệnh truyền nhiễm kinh khủng vậy.
Thái độ của cô khiến Trịnh Liệt bất ngờ nhưng nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng băng giá thường ngày. Hắn nghiêm mặt, ánh mắt lạnh băng bước đi.
Có thể Lý Nhậm Trình không biết, có thể Lâm Vĩnh Túc không biết, thậm chí chính Trịnh Liệt cũng không biết, rằng khi đi ngang qua cô, hắn đã nói nhỏ, tựa như tiếng gió nhẹ trên mặt hồ mùa thu: "Rồi cô sẽ phải quay về bên anh."
Bước chân của Trịnh Liệt không nhanh không chậm, bước trên hành lang dài của bệnh viện rồi biến mất sau góc rẽ.
Lý Nhậm Trình nhíu mày nhìn theo hắn, đôi mắt trầm ngâm mang theo chút nghi hoặc không che giấu.
Hắn... liệu có phải là...
Reng... Reng... Reng...
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Lâm Vĩnh Túc lấy điện thoại ra, là mẹ cô.
Nhớ lại vừa nãy vẻ mặt mẹ lạnh tanh khi nói về cái chết của bố khiến cô phần nào xa lánh bà, nhưng cô vẫn đưa điện thoại lên tai nghe.
"Alo, mẹ...Cái gì???" Lâm Vĩnh Túc trợn mắt, vẻ mặt ngạc nhiên như thể ngày mai là tận thế: "Được rồi, đang ở nhà đúng không. Tôi... tôi sẽ về ngay." Cô cúp điện thoại, khuôn mặt vẫn không thể tin nổi. Chân như muốn đổ gục xuống.
Lý Nhậm Trình thấy vậy vội chạy tới đỡ lấy cô: "Tiểu Túc, em sao vậy? Có chuyện gì thế?"
"Anh Nhậm Trình, về, em phải về nhà ngay, mẹ em... mẹ em có chuyện rồi."
(Người dịch: Khụ... có ai bị cuồng nam phụ không? Nhìn mấy anh chàng kia tôi thấy tội nghiệp làm gì đâu.)