Mộng Dục
Chương 60: Đừng gặp lại
Mộng Dục thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Con mồi này trông khá bự đây. Haha..." Người đàn ông cười gằn, rợn người, rồi hắn hất cằm về phía kẻ bên cạnh, bảo: "Việc này giao cho mày. Phải cẩn thận, đừng để cô ta phát hiện. Nếu lộ rồi nhớ kỹ, Lý Nhậm Trình đã dặn không được để cô ấy bị thương đấy."
Nghe xong, kẻ đó chỉ gật đầu rồi chạy biến.
**************
Lâm Vĩnh Túc bước vào trung tâm thương mại
Quả là to lớn.
Lớn đến nỗi cô chỉ đi ba bước là lạc mất phương hướng.
Nơi đây là trung tâm thương mại hạng sang, dành riêng cho giới thượng lưu. Người bước vào đây, nếu không phải là những tiểu thư công tử của giới tỷ phú, thì cũng là những ông hoàng bà chúa trong ngành nghề nào đó.
Hầu hết đều là những người có máu mặt.
Lâm Vĩnh Túc bước trên hành lang lót đá hoa cương bóng loáng, từng bước chân cô đều vọng ra tiếng lộc cộc.
Cô đến gian hàng nữ, chọn vội một chiếc váy, một chiếc mũ lưỡi trai, đôi bốt da cao cổ, rồi tiến đến quầy thu ngân. Cô rút ra khỏi ví một tấm thẻ màu đen, góc phải có hình đại bàng dang cánh.
Nhân viên quầy thu ngân nhìn thấy tấm thẻ liền trợn mắt.
Thẻ đại bàng... không lẽ đây là Tứ Đại gia tộc? Trên thế giới chỉ có bốn chiếc thẻ như vậy, tượng trưng cho bốn thế lực kinh tế bậc nhất.
Đó là Trịnh gia, Trần gia, Mạc gia và Ninh gia.
Cô gái này đúng là không thể đụng vào được.
Nghĩ vậy, cô nhân viên liền nở nụ cười nịnh nọt: "Vâng thưa tiểu thư, cô muốn mua bộ này sao ạ? Tiểu thư mắt nhìn thật tinh tường! Đây là mẫu mới nhất do nhà thiết kế Jennifer thiết kế, toàn thế giới chỉ có hai chiếc. Cách phối đồ của cô cũng thật tinh tế, chẳng trách..."
Cô nhân viên nói liên tục mấy câu, nhưng Lâm Vĩnh Túc chẳng buồn nghe, trả tiền xong liền biến mất.
Cô bước vào nhà vệ sinh nữ, vừa qua khỏi cửa thì phía sau cô có một đôi giày da vừa dừng lại, như thể đang chờ đợi điều gì.
Năm phút sau, người ra kẻ vào không ít. Trong số đó có một cô gái với bộ quần jeans bạc đã rách tả tơi, phối cùng chiếc mũ lưỡi trai đen và đôi bốt da bó sát đôi chân thon dài xinh đẹp. Trên mặt cô ta vẫn đeo khẩu trang, chỉ để lộ đôi mắt nai thơ ngây.
Người đó không ai khác chính là Lâm Vĩnh Túc.
Cô cúi đầu, kéo mũ xuống che mắt, rồi nhanh chóng rời khỏi trung tâm thương mại.
Thật ra cô đi khá đường hoàng. Lâm Vĩnh Túc hai tay đút túi, ung dung bước qua chiếc xe sang trọng có tài xế Lương ngồi chờ, không hề bị nhận ra.
Cô đến góc khuất nơi Lý Nhậm Trình hứa sẽ bố trí người đón.
Nhìn về phía đó, cô thấy một chiếc xe được ngụy trang như xe cảnh sát đặc nhiệm.
Tốt. Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ.
Trịnh Liệt... Trịnh Liệt... Anh yêu tôi phải không? Thôi, lần này hãy thử hận tôi đi. Tôi muốn xem nỗi đau của anh như thế nào.
Lâm Vĩnh Túc tiến đến gần xe, gõ nhẹ cửa kính. Cánh cửa mở ra, lộ ra gương mặt một người đàn ông ngoài ba mươi, mặt có vết sẹo, mặc đồ cảnh sát.
Anh ta gật đầu ra hiệu, bảo cô lên xe.
Lâm Vĩnh Túc hiểu ý, liền mở cửa bước lên.
Xe khởi động ngay lập tức.
"Lâm tiểu thư, chúng tôi sẽ ra sân bay. Lý Nhậm Trình thiếu gia đang đợi cô ở đó."
"Vâng." Lâm Vĩnh Túc đáp, lòng cô chợt thấy bất an.
**************
Trịnh Liệt ngồi trong phòng giám đốc tầng cao nhất tập đoàn IE.
Anh đang lướt điện thoại, chờ một cuộc gọi.
Thở nhẹ một hơi.
Dù cô có quên hay không, chỉ cần cô vẫn yêu anh, vẫn ở bên anh, thế là đủ rồi.
Anh sẽ không bao giờ làm tổn thương cô. Chỉ cần... cô không lừa dối mình. Chỉ cần như vậy là đủ. Bởi trên đời này, anh ghét nhất là sự lừa dối, sự phản bội.
Có lẽ vì cuộc hôn nhân cay đắng của mẹ mình, nên từ tận đáy lòng, Trịnh Liệt vô cùng căm ghét sự lừa dối và phản bội. Anh sẽ không bao giờ tha thứ cho điều đó.
Đang suy nghĩ mông lung, điện thoại trong tay đột nhiên rung lên. Trịnh Liệt nhìn số hiển thị, đôi mày khẽ nhíu, rồi nhấn nghe.
"Alo..." giọng anh lạnh lùng, uy nghiêm, khiến người nghe không dám xem thường.
Bên kia im lặng giây lát, rồi truyền đến tiếng nước róc rách, quen thuộc: "Đừng gặp lại."
Người ta nói xong, chưa kịp tắt máy, cô đã nghe thấy tiếng "tút".