Mộng Dục
Chương 63: Gặp mặt Hoàng tử Paul Khải Ân
Mộng Dục thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Vĩnh Túc bước xuống sân bay.
Lý Nhậm Trình đi thẳng ra đường lớn, vẫy một chiếc taxi, rồi mở cửa cho cô ngồi lên trước.
Lâm Vĩnh Túc cười nhẹ, bước lên xe, ngồi ở băng ghế sau. Lý Nhậm Trình đóng cửa xe xong, sang bên kia, mở cửa bước vào.
Ngồi nhìn cảnh vật bên ngoài qua khung cửa kính, Lâm Vĩnh Túc không khỏi trầm trồ ngưỡng mộ một đất nước Anh phát triển như hành tinh của tương lai vậy.
Cô hạ cửa kính xe xuống một chút, gió thổi vào, làm bay những sợi tóc dài xinh đẹp của mình.
Gương mặt cô mang nét châu Á, vô cùng khả ái, ngũ quan xinh đẹp hòa cùng khí chất ôn nhu. Chỉ nhìn qua thôi cũng đủ khiến người khác nhớ mãi không quên.
Dù trên người cô vẫn mặc bộ quần áo jean rách tơi tả, nhưng khi mặc lên người cô lại mang vẻ hiền dịu, pha chút phá cách.
Lâm Vĩnh Túc ngước nhìn bầu trời xanh mướt như nước biển.
"Anh Nhậm Trình, mình đang đi đâu thế?" cô hỏi, nhưng vẫn nhìn lên bầu trời.
"Đến cung điện hoàng gia." Lý Nhậm Trình trả lời dứt khoát, như thể đó là việc đương nhiên, chẳng khác gì thông báo buổi tối anh sẽ ăn cơm vậy.
Nhưng với Lâm Vĩnh Túc, nghe năm chữ ấy, cô đã quay đầu nhìn Lý Nhậm Trình với ánh mắt ngạc nhiên, không thể tin nổi.
"Cung điện hoàng gia? Anh Nhậm Trình, chúng ta... ở đó... làm gì?"
"Hoàng tử Paul Khải Ân chính là người đã giúp chúng ta thoát khỏi Trịnh Liệt êm xuôi như vậy." Lý Nhậm Trình ân cần nhìn cô giải thích, như thể đang dạy một đứa trẻ cách cầm đũa khi ăn cơm.
Lâm Vĩnh Túc nghe vậy bật cười, tỏ vẻ hiểu chuyện.
Người ta đã giúp mình, thế nên mình phải đến cảm ơn. Cô cũng thật ngốc nghếch.
Không ngờ người cứu mình lại là hoàng tử của Anh quốc. Hèn gì lần chạy trốn này lại suôn sẻ đến thế.
Hơn nữa, cô còn bất ngờ khi biết anh Nhậm Trình quen biết với hoàng tử Paul Khải Ân. Thế mà trước giờ anh ấy chẳng hề nhắc tới.
Lâm Vĩnh Túc lại tự giễu mình, thật ra cô là ai mà đòi hỏi ở anh quá nhiều chứ.
***************
"Ngân, chuẩn bị chuyên cơ riêng, ta muốn sang Anh ngay bây giờ." Ngồi trong xe, Trịnh Liệt cắn môi dưới, lo lắng nghĩ tới nếu không nhanh chóng sang Anh, Lâm Vĩnh Túc sẽ ra sao. Biết tính cách của Paul Khải Ân, hắn nhất định sẽ không làm gì cô ấy. Chỉ là muốn dụ Trịnh Liệt sang Anh để đưa Lâm Vĩnh Túc đến đây thôi.
Sau đó, hắn còn mơ hồ nghĩ tới, sau khi giải quyết xong với Paul Khải Ân, đưa cô về rồi sẽ khiến cô sống dở chết dở thế nào.
Lâm Vĩnh Túc. Cô thật giỏi.
Dám giả vờ mất trí nhớ, còn dám trốn khỏi ta?
Một nụ cười lạnh lẽo hiện trên môi, khiến người khác không khỏi rùng mình.
Còn hắn nữa, Paul Khải Ân. Thật giỏi, lần đầu tiên có kẻ khiến ta muốn giết người đến thế. Hắn nghĩ sang Anh là bước vào lãnh thổ của ta, liệu ta có sợ hãi chăng?
*******************
"Anh quốc là đất nước của ta, ở đây, ta là kẻ toàn năng. Trịnh Liệt hắn sẽ không dám manh động đâu. Bằng không..." Một người đàn ông với ngoại hình vô cùng gợi cảm, ngực nở bụng sáu múi, vai rộng, cơ bắp săn chắc, khiến người ta mê mẩn. Da trắng nhưng không thiếu sức sống, trắng đến mức hút hồn mọi phụ nữ khi nhìn vào. Hắn chỉ về phía dưới thân mình, biểu tượng cho khẩu súng: "Bang... hắn sẽ chết không có chỗ chôn."
Người đàn ông này chính là Paul Khải Ân, kẻ không chỉ gia thế mà dung mạo cũng khiến phụ nữ phát cuồng.
Người phụ nữ dưới thân hắn lúc này cũng vậy, cô dùng ngón tay thon dài vẽ vòng tròn trên ngực Paul Khải Ân, giọng như trẻ con đang làm nũng: "Ở đây ngài là thượng đế. Không ai dám trái. Kể cả... em." Rồi cô ngả người, đưa môi đỏ mọng hôn lấy Paul Khải Ân. Bàn tay thuần thục đưa xuống hạ bộ, nắm chặt thứ đồ sộ của hắn mà vuốt ve.
"Ân..." Paul Khải Ân rên nhẹ.
Đúng lúc ấy, có tiếng thông báo.
"Thưa hoàng tử, ngài Lý Nhậm Trình dẫn theo một cô gái, nói muốn gặp ngài." Biết rõ Paul Khải Ân đang trong cơn kích tình, nhưng ngài đã dặn nếu Lý Nhậm Trình tới thì phải báo trước cho hắn.
"Đúng lúc thế sao?" Paul Khải Ân mở đôi mắt đục ngầu vì kích tình, giọng khàn khàn nói: "Cho cô ta vào. Còn Lý Nhậm Trình..."