Mộng Dục
Chương 71: Biết mình có thai
Mộng Dục thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Vĩnh Túc nhìn mảng da thịt màu đồng giờ đã biến thành màu đỏ tươi. Trong ánh mắt cô hiện lên vẻ hoảng loạn không thể che giấu.
Cô nhìn vào vị trí vết dao vừa cắt vào Trịnh Liệt mà cuống cuồng, không biết nên làm gì. Cô không biết phải làm sao.
Lâm Vĩnh Túc buông cán dao ra, rồi chồm người tới phía trước, nắm lấy ngón tay thô to của hắn.
"Trịnh Liệt. Trịnh Liệt. Anh sao rồi? Không, anh đừng chết. Sao nhiều máu thế này? Hãy ngừng chảy đi. Ngừng chảy đi... huhu..."
Lâm Vĩnh Túc như mất trí, lẩm bẩm một mình, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Trịnh Liệt vẫn ngồi trước mặt cô như thế, nhưng cô không thể nhìn thấy gì. Dòng nước mắt trước mắt khiến cô không thể nhìn rõ hắn đang chịu bao nhiêu đau đớn, bao nhiêu thống khổ.
Cô đưa tay quẹt ngang nước mắt đang chảy, cô muốn nhìn rõ hắn.
Nhưng trước mắt cô chỉ còn hình ảnh duy nhất là Trịnh Liệt đang nhíu mày nhìn cô một cách bình thản, máu trên vết thương vẫn tuôn ra không ngừng.
Trịnh Liệt nhìn Lâm Vĩnh Túc, đáy mắt vừa u ám vừa bất lực, nói: "Tôi chưa chết. Nhưng ở đây..." Trịnh Liệt chậm rãi đưa tay lên ngực trái: "Lòng tôi như đã chết rồi. Nếu sống mà khiến em hận tôi thì tôi..."
Nói tới đây, bàn tay Trịnh Liệt đưa lên cán dao, dường như muốn đâm sâu thêm.
Lâm Vĩnh Túc thấy vậy liền lao tới, không suy nghĩ mà rút mạnh con dao ra.
Trịnh Liệt nhíu mày, cắn răng gầm gừ một tiếng. Hắn cố kìm nén không kêu lên vì quá đau đớn.
Máu từ vết thương vừa rút liền tuôn ra không ngừng, chảy xuống.
Đầu Lâm Vĩnh Túc bỗng trở nên trống rỗng, không còn sót lại gì. Cô chỉ thấy máu, chỉ thấy màu đỏ, chỉ thấy vết rạch sâu trên ngực Trịnh Liệt.
"Huhu... làm ơn đi. Làm ơn đừng có chuyện gì. Đừng có chuyện gì..." Lâm Vĩnh Túc lấy hai tay bịt vết thương lại, như thể làm vậy máu sẽ ngừng chảy.
Đang khóc nấc, đột nhiên cô cảm thấy bụng mình đau nhói, như thể ai đó đang dùng dao cắt xé từng khúc ruột.
Cô đưa tay ôm lấy bụng, cắn chặt răng, hai mắt vẫn đẫm lệ nhìn chằm chằm vào con dao.
Đau quá.
Bỗng nhiên cô cảm nhận được cảm giác ướt át dưới chân mình.
Là máu.
Máu của Trịnh Liệt sao? Sao hắn lại chảy nhiều đến mức tràn thành vũng dưới chân cô thế này chứ?
Đau bụng quá.
Không phải. Là máu của cô. Máu chảy ra từ giữa hai chân cô. Sao lại nhiều thế này?
Sau đó, Lâm Vĩnh Túc chìm vào bóng tối vô thức. Cô chỉ cảm nhận được mình đang nằm trong vòng tay ấm áp, rộng lớn. Lồng ngực rắn chắc có chất lỏng tanh nồng ướt hết gò má cô, nhưng vẫn đập đều.
Tốt quá. Hắn không sao.
Tốt... quá...
Nhìn nụ cười trên môi Lâm Vĩnh Túc vẫn còn vương lại, trong lòng Trịnh Liệt dâng lên một cảm xúc khó tả.
Là hối hận? Là thương tâm? Là buông bỏ?
Suy cho cùng cũng chỉ vì một chữ yêu.
Trịnh Liệt ôm chặt Lâm Vĩnh Túc, cảm nhận nhịp tim mình đập liên hồi. Hắn đưa tay ôm lấy vết thương trên ngực, rồi vươn tay lấy chiếc điện thoại đặt cạnh đĩa hoa quả. Bấm một dãy số: "Alo, hoàng tử Khải Ân. Tôi muốn đưa một người vào bệnh viện hoàng gia."
***********************
Bên ngoài hành lang bệnh viện
Trên hành lang có một dãy ghế gỗ cao cấp, tỏa ra mùi hương gỗ tự nhiên, nhưng mùi thuốc khử trùng lại át đi tất cả.
Trịnh Liệt ngồi trên ghế, lưng dựa vào thành ghế, hai mắt nhắm lại.
Chiếc áo sơ mi phía trên chưa cài cúc để lộ vết thương đã được xử lý và băng bó trên ngực trái. Chỉ là sắc mặt hắn vô cùng nhợt nhạt, môi khô khốc.
Lâm Vĩnh Túc đang ở trong phòng cấp cứu.
Cô ấy liệu có sao không?
Liệu cô ấy có gặp nguy hiểm không?
Có phải vì cô ấy quá sốc? Là vì hắn sao? Do hắn đã quá trớn?
Trịnh Liệt rung rung hai hàng lông mày, nhớ lại sự việc vừa xảy ra.
Lúc Lâm Vĩnh Túc cầm cán dao, lúc hắn nói ra câu đó thì hắn đã biết cô sẽ dao động. Bởi vì cô yêu hắn.
Thực ra, cô đã không còn hận hắn, hay nói đúng hơn là tình yêu của cô đã lớn hơn sự hận thù. Chỉ là cô hơi ngốc để nhận ra điều đó thôi. Vậy nên hắn mới liều một phen để giúp cô nhanh chóng nhận ra.
Trong lúc sương mù bao phủ khóe mắt Lâm Vĩnh Túc khiến cô không thể nhìn rõ thì bàn tay đang cầm dao của hắn đã điều chỉnh mũi dao để tránh tim, chỉ cần trúng là được. Sau đó hắn thêm lực, đẩy mũi dao sâu vào, tiếng "phập" chỉ chưa tới hai centimet, chỉ là đẩy hết mũi dao mà thôi.
Cạch!
Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra.
Trịnh Liệt như tên bắn chạy tới trước mặt vị bác sĩ mặc đồ blu trắng, vẻ mặt nóng lòng lo lắng hỏi bằng tiếng Anh: "Cô gái trong kia sao rồi?"
Vị bác sĩ tháo khẩu trang ra, khuôn mặt già dặn với những nếp nhăn hiền từ, ông đưa đôi mắt xanh biếc như biển nhìn Trịnh Liệt, thở dài: "Không sao rồi. Nhưng về đứa con trong bụng..."
Chưa nói xong, Trịnh Liệt đã cắt ngang: "Đứa con? Ông nói... cô ấy mang thai?"