Chương 73: Tin không thể biết

Mộng Dục

Chương 73: Tin không thể biết

Mộng Dục thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gió thoảng qua mang theo hương hoa cỏ nhẹ nhàng bay vào phòng qua cánh cửa sổ đang mở
Mùi hương cuối xuân trong lành, dễ chịu khiến lòng người thêm quyến luyến.
Tấm rèm cửa trắng tinh tế, mềm mại phất phờ theo làn gió nhẹ lướt vào không gian phòng
Lâm Vĩnh Túc ngồi bên cửa sổ, ánh mắt mơ hồ nhìn ra ngoài.
Đôi mắt đẹp thoáng chút nỗi buồn man mác.
Từ lúc cô tỉnh dậy ở bệnh viện nước Anh cho đến khi trở về biệt thự nhà Trịnh như hiện tại, cô luôn bị giam lỏng, bị giám sát chặt chẽ từng chút một.
Muốn ra ngoài cũng phải có vệ sĩ và vài nha đầu theo hầu.
Còn Trịnh Liệt thì chưa một lần xuất hiện trước mặt cô.
Đã hai tháng rồi. Hai tháng cô chưa gặp hắn lần nào.
Lâm Vĩnh Túc nhìn xuống vùng bụng đã hơi nhô lên của mình. Bàn tay thon dài trắng nõn đưa lên đặt lên bụng, khẽ vuốt ve.
Hắn còn giữ cô ở đây là vì đứa bé này sao?
Vì cô đang mang trong mình dòng máu của hắn nên mới giam cô ở đây, còn hắn thì mất tích không một dấu vết?
Khoé môi Lâm Vĩnh Túc nở nụ cười nửa miệng. Cũng phải. Có ai lại vẫn còn yêu một người hận mình đến thấu xương, lại còn cầm dao đâm vào ngực mình chứ?
Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Vĩnh Túc không khỏi có chút mất mát.
Hắn thật sự căm ghét cô rồi.
Aizzz
Thở dài một tiếng, vừa định đứng dậy thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
"Lâm tiểu thư, cháo tổ yến đã nấu xong rồi ạ."
"Vâng, cửa không khoá đâu. Vào đi ạ." Lâm Vĩnh Túc lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng như làn gió ngoài kia. Trên mặt cô không hề tỏ ra cảm xúc gì. Chỉ quay đầu nhìn về phía cánh cửa đang mở ra.
Sau đó một người phụ nữ trung tuổi bước vào, trên tay bưng một khay nhỏ đặt chiếc bát sứ trắng tinh với hoa văn tinh tế. Từ miếng cháo trắng thoảng lên một làn khói nhẹ, rồi tan biến trong không khí.
Người phụ nữ này là vú Trần. Đã làm việc trong nhà Trịnh hơn hai mươi năm.
Bà rất quý vị Lâm tiểu thư này, cô rất hiền lành, lễ phép, không hống hách như các tiểu thư quyền quý khác.
Nhưng tiểu thư kia khi ở trước mặt Trịnh thiếu gia thì giả vờ ngây thơ, yếu ớt, cần được che chở, mục đích cũng chỉ là muốn tiếp cận Trịnh Liệt và cả gia tài của hắn.
Còn ở sau lưng, dù Trịnh Liệt đã cảnh cáo nhiều lần nhưng vẫn có nhiều người không sợ chết mà xông vào biệt thự nhà Trịnh khi Trịnh Liệt vắng mặt. Còn chưa nói gì đã bày ra điệu bộ chủ nhân của nhà Trịnh, loại người chỉ biết được hầu hạ và cưng chiều.
Dù là gì thì chỉ cần lọt vào mắt của Trịnh thiếu gia thì chắc chắn là một cô gái tốt. Đã vậy, hiện tại vị tiểu thư này còn đang mang trong mình cốt nhục của nhà Trịnh, hẳn phải càng được trân quý như bảo ngọc.
Vú Trần đến gần Lâm Vĩnh Túc, nhẹ giọng nói: "Lâm tiểu thư, cô ăn chút đi. Còn phải lo cho tiểu Trịnh thiếu gia trong bụng nữa chứ."
Lâm Vĩnh Túc nhìn vú Trần mỉm cười, nụ cười hiền hòa, xinh đẹp mà dịu dàng, tựa như làn gió xuân, phảng phất mang lại cảm giác an lòng, thân thiện với người đối diện: "Vú Trần, cứ để đấy đi. Con sẽ ăn sau."
Nhìn khuôn mặt dù đang cười nhưng không thể giấu được nỗi buồn man mác trong đáy mắt của Lâm Vĩnh Túc khiến vú Trần thở dài một hơi, bà cụp mắt xuống, khẽ lắc đầu rồi đi ra.
Vú Trần rời khỏi phòng, chỉ còn lại một mình Lâm Vĩnh Túc vẫn ngồi đó. Cô nhìn bát canh tổ yến mà vú Trần vừa đưa tới, cầm thìa lên.
Vừa định ăn thì lại bỏ thìa xuống, sau đó đứng dậy.
Aizzz... thật sự là ăn không nổi. Cô muốn ra ngoài vườn hít thở chút không khí. Ở trong đây mãi, bức bối quá, cô sợ mình sẽ phát điên mất.
Lâm Vĩnh Túc cầm lấy chiếc áo khoác gió mỏng khoác hờ lên vai, sau đó ra khỏi phòng.
Cố bước từng bước trên cầu thang thật cẩn thận. Sau một lần suýt mất đi thì cô mới biết, mình yêu đứa bé này đến nhường nào.
Bước xuống hết cầu thang, bước chân cô chợt khựng lại khi đi ngang qua phòng khách.
Dường như cô nghe thấy tiếng nói chuyện, rất nhỏ, gần như là thì thầm.
"Vâng, chúng tôi biết rồi, vú Trần."
Vú Trần?
"Hai cậu nhớ cho kỹ, Lâm tiểu thư đang mang trong mình giọt máu của nhà Trịnh nên chưa thể để cô ấy biết tin này." Nói đến đây, vú Trần thở dài một hơi.
Không thể để cô biết tin? Tin gì?
Lâm Vĩnh Túc nhíu mày, khẽ đi lại gần hơn để nghe cho rõ.
Nhưng tiếng bước chân đang xa dần báo cho cô biết rằng vú Trần đã đi xa. Lâm Vĩnh Túc không tránh khỏi có chút hụt hẫng, cô thật sự muốn biết cái "tin không thể để cô biết" kia là gì.
Vừa xoay người định đi ra, thì tiếng trò chuyện giữa hai người vệ sĩ vừa nói chuyện với vú Trần khiến Lâm Vĩnh Túc khựng chân lại.
"Cậu nghĩ Trịnh thiếu còn sống không?"
"Tôi không biết nhưng Bạch Nghiên thiếu gia đã nói, Trịnh thiếu đã chết sau tai nạn ở nước Anh."
"Aizzz... Trịnh thiếu dù lạnh lùng nhưng vẫn là một người tài, lại còn trẻ thế. Chỉ vừa mới biết mình làm bố mà đã gặp tai nạn đó. Thật đáng tiếc."
"..."
Cô chỉ nghe được vậy. Lâm Vĩnh Túc chỉ nghe được đến thế. Bởi vì hai tai cô đang ù lên không thể nghe thấy thêm bất cứ âm thanh gì từ bên ngoài nữa.
Cô chỉ biết là đầu óc cô đang trống rỗng.
Bọn họ vừa nói gì?
Trịnh Liệt gặp tai nạn?
Chết?
"Phịch" một tiếng. Lâm Vĩnh Túc ngã khuỵ xuống sàn nhà, chiếc áo khoác gió trên người cũng rơi xuống đất.
Những chi tiết ren trên áo theo gió nhẹ nhàng run rẩy, như thể trái tim của cô vậy. Nó cũng đang run rẩy.
Trịnh Liệt?
"Lâm tiểu thư? Sao cô lại ở đây?" Một trong hai người vệ sĩ kia hốt hoảng chạy lại đỡ Lâm Vĩnh Túc dậy.
Lâm Vĩnh Túc vẫn như ngây ngốc không nghe thấy gì. Trước mắt cô toàn một màu trắng xóa.
Sau đó cô lại như chợt bừng tỉnh, cô nắm lấy cánh tay của người vệ sĩ, nắm thật chắc, trên ngón tay trắng xanh siết chặt vào nhau run rẩy.
"Nói cho tôi biết. Những gì hai người vừa nói là nói dối đúng không? Trịnh Liệt không chết. Trịnh Liệt vẫn đang sống rất vui vẻ đúng không?"
Hai mắt Lâm Vĩnh Túc ngước lên nhìn thẳng vào anh chàng vệ sĩ kia, ánh mắt như cầu xin.
Phải! Là cô đang cầu xin, cầu xin anh ta hãy gật đầu, rồi nói là mình đang nói dối. Làm ơn đi.
Người vệ sĩ có chút lảng tránh ánh mắt của cô, sau đó vẫn kiên quyết đỡ cô dậy mà không trả lời câu hỏi.
Lâm Vĩnh Túc thấy vậy thì như phát điên, cô hất mạnh tay của anh ta ra, hét lớn: "Nói nhanh. Là các người đang lừa tôi. Đang lừa tôi đúng không?"
Lâm Vĩnh Túc vừa nói, nước mắt vừa rơi, những giọt nước mắt trong suốt trào ra, rồi lại trong suốt rơi xuống.
Nhìn Lâm Vĩnh Túc như vậy, hai người vệ sĩ nhìn nhau không biết nên làm sao, thì đột nhiên vú Trần bước đến, bà nhìn hai người vệ sĩ khẽ mỉm cười lắc đầu, ý bảo không sao.
Vú Trần bước tới, ôm lấy Lâm Vĩnh Túc.
"Lâm tiểu thư, đừng như vậy, phải chú ý tiểu thiếu gia."
Lâm Vĩnh Túc đẩy vú Trần ra, đôi mắt đỏ hoe nhìn vú Trần: "Vú Trần, nói con biết, Trịnh Liệt đang ở đâu?"
Vú Trần nghe cô hỏi vậy thì há miệng muốn nói, lại khép miệng lại. Cứ lặp lại như vậy mấy lần liên tục. Sau đó bà tránh đi ánh mắt của Lâm Vĩnh Túc, nhắm mắt, vẻ mặt đau khổ xen chút không cam tâm, không đành lòng, nói: "Trịnh thiếu gia, cậu ấy, đã chết rồi."