Trong căn nhà tăm tối ấy, ba mẫu đất cằn cỗi là tất cả những gì chúng tôi có – và cũng là xiềng xích trói buộc mười miệng ăn vào vòng luẩn quẩn của cái đói. Cha tôi, một đời cần mẫn cày xới, chăm chút từng tấc đất như báu vật tổ tiên, nhưng đất mẹ bạc bẽo, quanh năm chỉ đủ cho chúng tôi sống lay lắt, chưa bao giờ no bụng. Gia gia, nãi nãi tuổi cao sức yếu; ba vị tiểu thúc đã trưởng thành nhưng chỉ biết tiêu pha, ngày ngày vô công rỗi nghề, biến gánh nặng gia đình thành nỗi thống khổ chồng chất. Chỉ có cô cô, bé bỏng như tôi, lại là cục vàng cục bạc được cưng chiều. Rồi cái lạnh cắt da, tuyết phủ trắng xóa ập đến, đẩy gia đình tôi vào bước đường cùng. Lương thực cạn kiệt, cái đói rình rập mỗi thành viên. Cha tôi, trong tuyệt vọng, đành nuốt nước mắt lên thành kiếm sống. Khi kẻ buôn người xuất hiện với bốn lượng bạc lạnh lẽo, tôi biết mình không còn lựa chọn nào khác. Bốn lượng bạc – đó là giá của một kiếp người, là hy vọng mong manh để gia đình tôi có thể sống sót qua mùa đông khắc nghiệt. Tôi đã tự bán mình.