Chương 6: Đêm tối

Mộng Tỉnh Hòa Ly - Trư Trư Đinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Nghiễn nhìn nàng chằm chằm một lúc. Nàng đẹp như vầng trăng rằm, dưới ánh đèn lại càng thêm quyến rũ.
Lớp trang điểm của nàng có chút lem ở khóe mắt, tạo thêm vẻ mờ ảo, mông lung. Cả ngày trời chưa ăn uống gì, son môi nàng nổi lên những nếp nhăn li ti, càng làm nổi bật đôi môi thanh tú, đầy đặn, tựa như quả hồng hạnh vừa hé nở…
Tạ Nghiễn hoàn toàn không biết tại sao hắn lại để ý đến những chi tiết như vậy.
Thế nhưng, ngay lúc này, đối mặt với cuộc hôn nhân gượng ép này, điều hắn nghĩ đến không phải là vẻ đẹp tựa tiên nữ, thanh khiết như ngọc của nàng, cũng không phải hơi ấm trong lòng... Hắn chỉ muốn biết rốt cuộc Cố Niệm có thể giả vờ được bao lâu?
Lòng hắn lạnh như băng.
Cố Niệm chớp chớp mắt, cuối cùng cũng đợi được Tạ Nghiễn lên tiếng: “Nàng định cứ ngồi đó mà câm lặng mãi sao?”
Nàng sững sờ.
Theo quy củ, phu quân phải dắt tay nàng cùng ngồi trước bàn, hai người cùng uống rượu giao bôi, sau đó cùng ăn một bát chè trôi nước đậu phộng táo đỏ.
Sau khi tắm gội xong, tân hôn phu thê tình cảm nồng thắm còn sẽ tựa vào nhau trước gương, lang quân thay phu nhân chải mái tóc dài, rồi thổi đèn cùng nằm trên giường ngủ.
Nàng không biết có nên trả lời hay không, nhưng Tạ Nghiễn không hề dời mắt đi, hắn đang hỏi nàng.
Nàng khẽ mở môi son, cuối cùng nhỏ giọng nói: “Tiểu hầu gia, theo quy củ…”
Tạ Nghiễn lạnh lùng ngắt lời: “Theo quy củ, ta còn phải giúp nàng gỡ búi tóc chải đầu, nhưng ta không có ý định đó.”
Từng lời hắn nói ra, Cố Niệm chợt cảm thấy trái tim mình như bị giật phăng xuống đất.
Từng chút ước mong, khao khát về những điều nhỏ nhặt sau này, vào khoảnh khắc ấy đã vỡ tan tành. Câu nói lạnh lùng của hắn khiến nàng bừng tỉnh, rõ ràng nhìn thấy vẻ chán ghét sâu trong đáy mắt Tạ Nghiễn.
Nàng thật không nên ôm ấp những mong chờ hoang đường. Sao lại có thể cho rằng sự tu dưỡng, kiềm chế mà hắn thể hiện ra lại là thật lòng chứ?
Cố Niệm nén nước mắt, đột ngột đứng dậy, quay mặt đi nhỏ giọng nói: “Ta… ta đi tắm gội.”
Trong phòng tắm đã có tỳ nữ đợi sẵn. Tạ Nghiễn nghe tiếng nước róc rách, cúi mắt nhìn lướt qua bàn lễ vật hợp cẩn như ý.
Trong lòng bực bội, hắn gọi tiểu tư bên ngoài, ra lệnh dọn dẹp toàn bộ những món đồ này đi, mắt không thấy thì lòng không phiền.
Cố Niệm không hề hay biết chuyện này. Nàng thẫn thờ ngồi đó, chỉ thấy bụng dưới đau âm ỉ, chắc là do đã lâu chưa ăn gì.
Hai nha hoàn được phái đến Sơ Vũ Hiên hầu hạ đều còn trẻ, tự xưng là Nguyệt Mai và Nguyệt Hương.
Cố Niệm không dám mở miệng hỏi xin điểm tâm lót dạ, đành phải cắn răng chịu đựng.
Lần tắm gội này mất nửa canh giờ, nước cũng được thay một lần. Lúc này Cố Niệm mới hoàn toàn rửa sạch lớp trang điểm đậm trên mặt, thay bộ thâm y* màu đỏ thẫm bằng lụa mới may rồi trở về gian trong.
*Thâm y: Kiểu áo dài cổ đại, nổi tiếng từ trước thời Tần
Tạ Nghiễn không thèm nhìn nàng. Phòng tắm đã được thay nước mới, hắn đi thẳng vòng ra sau tấm bình phong, phất tay đuổi tỳ nữ muốn đi theo.
Các tiểu nha hoàn trước đây chưa từng hầu hạ Tạ Nghiễn, nên không hiểu rõ thói quen của hắn.
Hai người lặng lẽ nhìn nhau, tự thấy mất mặt, bèn chậm rãi lùi đến trước bàn trang điểm, cúi người hành lễ với Cố Niệm: “Nô tỳ xin hầu hạ thiếu phu nhân gỡ tóc.”
Hai người miệng gọi thiếu phu nhân, nhưng giọng điệu lại chẳng có chút cung kính nào.
Cố Niệm liên tục nói cảm ơn, nhưng lại không nhận được sự cảm kích của họ. Động tác tay của họ không hề nhẹ nhàng cẩn thận, mấy lần kéo tóc khiến Cố Niệm đau đến kêu khẽ, nhưng hai người vẫn làm như không nghe thấy.
Cuối cùng cũng thu xếp ổn thỏa, Nguyệt Mai và Nguyệt Hương thong thả lùi sang một bên, không nói thêm lời nào.
Cố Niệm từ phòng tắm đi ra liền nhìn thấy bàn tròn trống không. Lúc này trong dạ dày lại cuộn lên một trận đau. Nàng suy nghĩ một lát, vừa quay đầu định hỏi ý kiến, nhưng rồi cuối cùng vẫn lặng lẽ đứng dậy rót một tách trà.
Hai tỳ nữ nhìn thấy nhưng hoàn toàn làm như không hay biết.
Mấy tách trà nóng vừa vào bụng, cơn đói cồn cào liền cuộn trào lên, Cố Niệm có chút hối hận.
Nàng vội đặt tách trà xuống. Phòng tắm vẫn truyền đến từng hồi tiếng nước, nàng ngại mở miệng, lại càng không biết Thanh Tâm đang ở đâu. Ngước mắt nhìn Nguyệt Mai và Nguyệt Hương đang chờ bên cạnh, nàng lần nữa kìm nén ý định hỏi.
Cuối cùng, nàng đành phải ngồi về vị trí cũ, ngoan ngoãn đợi trên giường hỷ.
Động tĩnh bên phòng tắm cuối cùng cũng dừng.
Trái tim vốn dĩ đã bình tĩnh lại của Cố Niệm, lần nữa bị treo lên chầm chậm. Nàng cảm thấy thấp thỏm không yên, như dẫm trên lông vũ, từng bước nhẹ từng bước nặng.
Ngoài dự liệu của Cố Niệm, Tạ Nghiễn đã thay một bộ thâm y màu xanh lam bằng lụa tơ tằm. Trước trán hắn vương chút hơi nước, giảm bớt vài phần sắc bén, thêm chút vẻ sâu lắng, ôn nhuận.
Bộ thâm y màu xanh lam bằng lụa tơ tằm đó làm tôn lên thân hình cao ráo, thanh thoát của hắn, toát lên vẻ thâm trầm, lạnh lùng. Dưới cổ áo trễ nải là cơ bắp đầy đặn, căng đầy, trong phút chốc khiến người ta không thể rời mắt.
Nguyệt Hương đỏ mặt tiến lên, muốn đưa tay khoác áo ngoài cho Tạ Nghiễn. Tay nàng ta còn chưa kịp duỗi ra, Tạ Nghiễn đã liếc nàng ta một cái: “Lui xuống.”
Tiểu nha đầu sững sờ, như bị vạch trần thủ đoạn, vội cúi đầu dạ vâng, rồi vội vã lùi sang một bên.
Tạ Nghiễn mắt lạnh lướt qua, rồi nói: “Tất cả lui xuống, không cần hầu hạ.”
Nguyệt Mai và Nguyệt Hương đều sững sờ, ngay sau đó cúi người vâng dạ, nhanh chân rời khỏi gian phòng chính.
Cố Niệm níu lấy chăn lụa, bối rối nhìn về phía Tạ Nghiễn.
Nàng vừa rồi tắm gội thay y phục, rõ ràng là thời điểm cởi đai đi ngủ. Thế nhưng Nguyệt Hương lại thắt áo bó ngực cho nàng, còn nói đây là quy củ.
Nàng không có can đảm mở miệng hỏi quy củ này từ đâu ra, chỉ cho rằng mình kiến thức nông cạn. Nhưng chiếc áo lót đó bó nàng hơi ngột ngạt. Hiện giờ bị khí thế của Tạ Nghiễn dọa cho mấy phần, hô hấp nàng trở nên dồn dập, trước ngực phập phồng dữ dội.
Ánh đèn mông lung, hắn có thể nhìn thấy một vệt bóng sâu thẳm dưới lớp áo trong của nàng, chỉ thầm nghĩ: Nàng ta quả nhiên quen thói dùng thủ đoạn mê hoặc, không biết chút lễ nghĩa liêm sỉ nào.
Cố Niệm nhìn thấy sắc mặt Tạ Nghiễn, muốn nói lại thôi. Ai ngờ hắn vung cánh tay dài, gian trong nháy mắt đèn tắt, giữa hai người bị ngăn cách bởi màn đêm dày đặc.
Nàng nghe thấy tiếng bước chân Tạ Nghiễn tiến về phía mình. Hắn từ từ ngồi xuống, chăn được lật ra. Cố Niệm cảm nhận được một hồi động tĩnh sau lưng, sau đó rất nhanh liền dừng lại.
Nàng không khỏi sững sờ.
Tạ Nghiễn tự mình nằm xuống, không hề để ý đến nàng chút nào, cứ như trong phòng hoàn toàn không có người thứ hai vậy.
Một cảm giác xấu hổ mãnh liệt dâng lên trong lòng. Cố Niệm đành phải lần mò trong bóng tối dịch chuyển về phía sau, cẩn thận từng li từng tí, không dám chạm vào Tạ Nghiễn đã lên giường ngủ.
Hắn ngủ quay ra ngoài, nàng đành phải nằm dựa vào trong, không được thương lượng, càng không cần hỏi han.
Cố Niệm cẩn thận gom gọn mái tóc dài, hơi nghiêng người, vô cùng ngượng ngùng nới lỏng dây buộc của áo lót. Cuối cùng cũng không còn cảm giác căng chặt ngột ngạt đó nữa.
Nàng làm dịu lại hơi thở, động tĩnh cực nhỏ, như con rối chân tay cứng đờ nằm thẳng, mở mắt nhìn màn giường.
Màn đêm dày đặc. Nàng biết cái màn giường đó là màu đỏ tươi, nhưng niềm vui sướng mà màu đỏ này mang đến lại không thuộc về nàng và Tạ Nghiễn.
Nàng nhìn chằm chằm khoảng tối sâu hun hút đó ngẩn ngơ, chẳng biết từ lúc nào đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Đã qua nửa đêm, Cố Niệm vật lộn tỉnh lại. Nàng nén sự khó chịu của dạ dày, nhất thời mồ hôi lạnh ứa ra.
Ngày hôm nay, ngoài lúc đón dâu được hỷ nương nhét cho nàng mấy quả long nhãn và đậu phộng để cầu may, nàng chưa ăn gì thêm.
Nàng vốn định nhân lúc Tạ Nghiễn tắm gội sẽ ăn chút chè trôi nước bánh ngọt, nhưng ai ngờ đợi nàng tắm xong, những món đồ trên bàn đã bị dọn sạch.
Đến sau đó, nàng muốn hỏi, nhưng Tạ Nghiễn lại không cho nàng cơ hội này, từ sớm đã thổi tắt ngọn đèn uyên ương như ý.
Mãi đến lúc này nàng đói đến không nhịn được nữa, đau đến mức phải tỉnh giấc. Nàng yên lặng nằm trên giường, chờ đợi cơn khó chịu qua đi, lúc này mới từ từ chống người dậy, từng chút một dịch ra ngoài.
Đêm nay mây đen che trăng, trong phòng không thấy ánh sáng. Nàng lại sợ làm phiền giấc ngủ yên của Tạ Nghiễn, đành phải dò dẫm dựa vào trực giác đi ra ngoài.
Năm ngón tay vừa mới chạm đến mép giường, nửa thân người Cố Niệm đã chồm về phía trước. Đột nhiên nàng bị một lực cản, một đôi bàn tay nóng rẫy mà mạnh mẽ siết lấy eo nàng. Nàng ngửa mặt ngã về phía sau, cả người bị đè xuống giường.
Đột nhiên một vệt sáng lọt vào, vừa khéo chiếu vào giữa giường, mờ mờ ảo ảo. Cố Niệm chỉ có thể nhìn thấy mày mắt Tạ Nghiễn, mang chút âm u khó tả.
Hắn mở miệng, giọng nói trầm như sỏi đá: “Định làm gì?”
Bàn tay đặt trên eo nàng không buông ra chút nào, nhiệt độ đó như muốn đốt cháy cả da thịt nàng. Cố Niệm hoảng hốt chớp chớp mắt, nhìn Tạ Nghiễn nói nhỏ: “Ta… ta…”
Có nên nói thật không? Cố Niệm trong lòng sợ hãi, lại càng cảm thấy mất mặt.
Làm gì có tân nương lần đầu tiên thức dậy ban đêm, lại là vì tìm đồ ăn lấp đầy bụng? Hành động đó có vẻ không phóng khoáng và quá mất thể diện rồi.
Hai tay nàng vì khẩn trương mà cuộn lại trước ngực, vạt áo hơi mở, làn da trắng như tuyết lộ ra, ngay cả màn đêm cũng khó che lấp.
Cố Niệm nghe thấy hơi thở của hắn càng lúc càng nặng nề.
Cũng chính trong giây phút do dự này, Tạ Nghiễn đột nhiên ngồi thẳng dậy. Hơi ấm trên eo trong nháy mắt rút đi, Cố Niệm ngẩn ngơ nhìn bóng lưng hắn.
Hắn đã xoay người xuống đất, đứng bên giường im lặng một lát, đột nhiên ném ra một câu nói lạnh lùng: “Đừng phí công vô ích, sáng mai dâng trà đừng trễ giờ.”
Cố Niệm lại sững sờ, theo phản xạ hỏi: “Tiểu hầu gia, ngài đi đâu?”
Tạ Nghiễn hơi nghiêng mặt. Trong bóng tối, Cố Niệm nhìn không rõ vẻ mặt hắn, nhưng hắn không hề trả lời, chỉ thong thả đi vòng qua tấm bình phong.