Chạy 800 mét đã đủ khiến tôi thở dốc, nhưng một cú chạm màn hình vô tình còn đẩy tôi vào tình huống dở khóc dở cười hơn. Trong lúc đang thở hồng hộc dựa vào tường lấy lại sức sau bài kiểm tra thể lực đầy "cực hình", tôi bất ngờ nhận được tin nhắn thoại. Người yêu tôi, vốn nổi tiếng kiệm lời đến mức khó hiểu, giờ đây lại vỡ òa trong hoảng loạn, giọng anh gần như thất thanh: "Em đang làm cái gì đấy?! Sao lại thở dốc như thế kia?!" Tôi vội vàng giải thích, trong khi vẫn còn thở hổn hển: "Em vừa chạy kiểm tra thể lực, bài 800 mét." Thế nhưng, thay vì thở phào nhẹ nhõm, giọng anh lại càng run rẩy hơn, gần như thét lên đầy hoang mang: "Nhưng… nhưng mà… nghiên cứu sinh thì có ai bắt kiểm tra thể lực đâu chứ?!"