Thời Ngu vốn chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, nhạt nhẽo. Sau khi xuyên vào thế giới đầy rẫy hiểm nguy và quỷ dị này, cậu quyết tâm sống một đời cá mặn: cắm rễ trên mạng hóng hớt drama, tuyệt đối không bước chân ra khỏi cửa, và kiên quyết tránh xa mọi rắc rối, đặc biệt là dàn nhân vật cốt cán. Thế rồi, một ngày nọ… cậu phát hiện mình hình như — đang mang thai. Bụng cậu ngày càng lớn, và bên trong… có thứ gì đó đang cựa quậy. Cảm giác vừa rợn người, vừa mang một nét ấm áp đến gai óc. Chính lúc ấy, Thời Ngu mới bàng hoàng nhận ra, trong bụng mình đã có thêm một sinh vật không thể định nghĩa, một "tiểu quái vật" đang thành hình. *《Hỗn Loạn Ác Niệm》* là một bộ tiểu thuyết kinh dị hệ khắc, vừa xuất bản đã ngay lập tức leo lên top doanh số năm. Và Tang Hoài Ngọc chính là nhân vật trung tâm. Với vẻ ngoài hoàn hảo đến mức phi thực cùng sức quyến rũ chết người, hắn trở thành "vạn nhân mê" trong mắt độc giả và tất cả mọi người. Phó Nam Nghiêu, trụ cột của Hiệp hội Dị Năng, coi hắn như niềm cứu rỗi. Thẩm Ngôn, bác sĩ thiên tài với năng lực siêu việt, thầm lặng yêu hắn. Ngay cả những thiên tài kiêu ngạo nhất cũng phải cúi đầu trước hắn. Trong mắt tất cả, Tang Hoài Ngọc là ánh sáng, là vị cứu tinh sẽ dẫn dắt nhân loại thoát khỏi hắc ám. Nhưng chỉ riêng Thời Ngu, với ký ức của kẻ xuyên thư, mới biết rõ sự thật kinh hoàng: Tang Hoài Ngọc — vẻ ngoài ôn hòa, nho nhã đến mức khó tin ấy, thực chất lại là một tồn tại phi nhân. Hắn vừa là "ánh sáng nhân loại", vừa là một tà thần cổ xưa, đáng sợ đến mức không thể gọi tên. Cái gọi là "ánh sáng cứu rỗi" ấy, lại là nguồn cơn của mọi hỗn loạn, đáng sợ hơn bất kỳ quỷ dị nào đang hoành hành. Và điều đáng sợ nhất là… không một ai hay biết, ngoài cậu. Thời Ngu vốn nghĩ, chỉ cần mình cẩn thận ẩn thân, sống như một người qua đường vô hình, thì sẽ có thể tránh xa tất cả bi kịch. Nhưng cậu không nhận ra, từ sau ngày sinh nhật định mệnh, hơi thở kỳ dị trong bụng cậu ngày càng tương đồng một cách đáng sợ với khí tức của vị tà thần trong sách. Vào một đêm tối trời. Tang Hoài Ngọc, trong bộ âu phục chỉnh tề, đứng trước cửa gõ nhịp nhàng, chậm rãi. Ánh mắt sâu thẳm của hắn lướt qua, dừng lại trên bụng Thời Ngu. Khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười vừa ôn hòa vừa quỷ dị. "Chào cậu, Thời Ngu." Giọng nói trầm ấm, vang vọng như đến từ vực sâu. "Có lẽ đã đến lúc chúng ta làm quen." Ánh mắt hắn vẫn ghim chặt bụng cậu, giọng nói bình thản nhưng khiến người ta lạnh buốt từng khúc xương: "Bởi vì tôi — chính là cha của đứa trẻ trong bụng cậu." Thời Ngu: ???!!! Một câu tóm tắt: Nam mụ mụ cũng có thể trở thành vạn nhân mê sao?! Lập ý: Dù gặp phải bất kỳ cú sụp đổ nào, vẫn phải ngẩng đầu mà đi về phía trước.