Giữa bộn bề những câu chuyện kỳ ảo, đây là một câu chuyện giản dị đến lạ thường: không xuyên không, không bàn tay vàng, chỉ có hai tâm hồn chân chất cùng nhau dựng xây cuộc sống bình yên nơi thâm sơn cùng cốc.
Số phận trớ trêu, tiểu ca nhi Diệp Khê ở thôn Sơn Tú không may bị bỏng nặng nửa khuôn mặt. Ngay lập tức, gia đình phú hộ đã hứa hôn từ thuở nhỏ vội vàng hủy bỏ giao ước, bỏ mặc cậu trong đêm tối của sự tủi nhục. Những lời gièm pha, tiếng cười nhạo của dân làng, thậm chí cả những ca nhi vốn kém sắc hơn cậu cũng buông lời cay nghiệt, dường như đã đóng chặt cánh cửa hạnh phúc trước mắt Diệp Khê.
Rồi một ngày, thôn Sơn Tú xuất hiện một bóng hình lạ lẫm. Hắn là một nam nhân cao lớn, vạm vỡ với làn da ngăm đen sương gió, hành lý chỉ vỏn vẹn một gói đồ cũ kỹ. Hắn mua lại căn nhà tranh đổ nát ven núi, lặng lẽ định cư. Dân làng e dè, đồn đoán về thân phận và nghề nghiệp bí ẩn của kẻ lữ hành.
Chỉ có Diệp Khê, qua những lần tình cờ dưới chân núi hay bên bờ sông, lặng lẽ quan sát, nhận ra đằng sau vẻ ngoài thô kệch ấy là một người đàn ông đáng tin cậy: không chỉ khéo léo vun trồng, săn bắt, đánh cá giỏi giang, mà còn sống liêm chính, không rượu chè cờ bạc, không giao du bừa bãi. Trong lòng cậu, hắn là một bến đỗ bình yên.
Và rồi, gom hết dũng khí, Diệp Khê mang nửa khuôn mặt biến dạng đến trước cửa căn nhà tranh. Với trái tim đập thình thịch, cậu ấp úng cất lời cầu hôn: “Anh… có nguyện ý cưới ta không?” Nam nhân, sau khi vét sạch bát cơm, ngẩng đầu nhìn cậu thật lâu, rồi trầm giọng đáp gọn lỏn, nhưng đầy kiên định: “Cưới.”
Sau ngày thành thân, căn bếp nhỏ luôn ấm nồng hơi cơm canh. Quần áo vá víu được sửa sang tươm tất, sân nhà rộn ràng tiếng gà vịt, chuồng thỏ trắng muốt, vườn rau xanh tốt. Nhìn tiểu phu lang của mình, Lâm Tướng Sơn lần đầu tiên cảm nhận được hơi ấm gia đình, thốt lên đầy cảm khái: “Cuộc đời này, hóa ra, chỉ cần có nhau, đây mới chính là cuộc sống của con người.” Cứ thế, hai phu phu cùng nhau trồng trọt, cùng nhau ăn cơm, ba bữa một ngày, dựng xây một tổ ấm bình dị, yêu thương đong đầy giữa chốn núi rừng hoang sơ.
(Dù vết bỏng vẫn còn đó, nhưng trong vòng tay yêu thương, cậu sẽ tìm lại được vẻ đẹp vốn có, trở thành tiểu phu lang rạng rỡ như xưa.)
Tóm tắt: Cuộc sống bình dị nơi núi rừng, chăm chỉ làm ruộng, nỗ lực dựng xây tổ ấm, ăn ngon mặc đẹp.
Truyện Đề Cử






