1. Bước Chân Cuối Cùng

Một Quả Táo - Mạnh Hoàn

Bước Chân Cuối Cùng

Một Quả Táo - Mạnh Hoàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Hạ Đắng (nammogiuabanngay)
---
Sáng tinh mơ.
Tạ Nhiên vừa chợp mắt được chưa đầy ba tiếng đã bị tiếng chuông báo thức réo lên, vươn tay sờ bên cạnh giường thì thấy Tạ Thanh Ký đã không còn ở đó.
"Tạ Thanh Ký! Tạ Thanh Ký!"
Tạ Nhiên tức tốc ngồi dậy gọi, nhưng chỉ nghe tiếng mèo của cậu em gầm gừ vọng lại.
Con mèo này quả thật như quái vật, chẳng giống loài mèo nào trên đời. Mèo của người khác chỉ là con mèo, còn mèo của Tạ Thanh Ký thì đúng là một "cục bánh", một "đống thịt", thứ mà người ta có thể đem bán trong những năm đói kém để cả nhà no bụng.
Con mèo này tinh quái, gian trá, đôi chân thoăn thoắt, thường lặng lẽ lén đến từ phía sau, bất ngờ ngoạm lấy mắt cá chân Tạ Nhiên một cái, khiến hắn ngã lăn ra sàn, vừa kêu vừa bò dậy. Bình thường chỉ chạy vài bước đã ngã, nhưng lần này nó không hề nương tay. Con mèo này nhìn Tạ Nhiên như kẻ thù, cứ mỗi lần nghe thấy tiếng hắn là lại phóng đến, dùng đầu húc vào bụng hắn như trời giáng, rồi nhìn hắn bằng ánh mắt đầy sự nghi ngờ.
Tạ Nhiên thầm nghĩ, may mà Tạ Thanh Ký không lấy vợ sinh con, nếu không vợ cậu ấy mang bầu mà bị mèo húc như thế, chắc hẳn đứa trẻ sẽ sinh non mất.
"Biến biến biến!” Hắn vừa nhẹ nhàng quăng con mèo lên giường, vừa nói, "Thằng ranh kia, nhìn thấy lại trách tao không cho mày vào đây."
Có lần hai anh em quên đóng cửa, làm xong chuyện lại phát hiện con mèo này ngồi chồm hổm ở đầu giường, mắt trừng trừng nhìn. Tạ Thanh Ký vừa xuất súng, dương vật vẫn còn cương cứng, chưa kịp rút ra khỏi người đối phương, nhưng chỉ vừa mới nhìn thấy ánh mắt của con mèo là đã lập tức... biến hình, mềm nhũn.
Từ đó về sau, mỗi lần Tạ Nhiên tới, Tạ Thanh Ký đều không cho mèo ngủ trong phòng nữa.
Tạ Nhiên nằm trên giường gào thét, cào lưng Tạ Thanh Ký, còn con mèo ngoài cửa cứ kêu gào, cào cửa. Hai bên cứ thế hại nhau khiến Tạ Thanh Ký khổ sở.
Con mèo lại hét vào mặt Tạ Nhiên, Tạ Thanh Ký nghe thấy, vừa thắt cà vạt vừa bước đến, ôm lấy con mèo, nhìn thoáng qua Tạ Nhiên mà không chút động lòng, nói: "Anh lại bắt nạt nó."
"Em nói không công bằng! Sao hồi nãy anh gọi em không đến, nó mới kêu mấy tiếng thôi mà anh đã chạy qua nhanh thế?"
Tạ Thanh Ký không nói, con mèo nằm trên cánh tay cậu, thịt mông tràn ra khỏi cánh tay rắn chắc của cậu. Dù nhìn từ góc độ tâm lý hay sinh lý, con mèo này đích thị là thái giám, chó cậy chủ, nhìn Tạ Nhiên bằng ánh mắt đầy vẻ khinh thường.
Tạ Thanh Ký cúi xuống đặt con mèo xuống sàn, nó biết nghe lời, lững thững rời đi.
Số lần cậu ôm con mèo còn nhiều hơn ôm Tạ Nhiên.
"Anh đi đâu vậy? Sao ăn mặc chỉnh tề thế?"
"Hôm nay lãnh đạo công an thành phố đến trường diễn thuyết, giáo viên bảo em phải làm đại diện sinh viên."
Tạ Thanh Ký đột nhiên ngước mắt nhìn Tạ Nhiên. Dù Tạ Nhiên nằm trên giường uể oải vẫy tay gọi cậu, mặt không hề đổi sắc, nhưng Tạ Thanh Ký vẫn đứng im, quay đầu đi.
Tạ Nhiên cười cợt: "Biết rồi, qua đây hôn anh một cái, sinh nhật sắp tới rồi, muốn quà gì?"
Tạ Thanh Ký thoáng mất tự nhiên, sắc mặt lạnh băng, quay đầu đi không thèm trả lời. Tạ Nhiên cười lớn: "Bảo em qua đây em không nghe à? Qua đây hôn anh thì sao chứ, hồi đó anh ép em xuống giường, sao mày không thấy em xấu hổ chứ."
"Đừng nói nữa."
Ba chữ đơn giản nhưng đầy uy lực, Tạ Nhiên biết mình đã vượt quá giới hạn. Hắn nhìn chằm chằm em trai, còn cậu thì cúi đầu, mắt không dám nhìn lại anh trai. Tạ Nhiên không nhìn thấy sự phức tạp, quyến luyến, hối hận trong đôi mắt ấy.
Hắn gượng gạo xoa đầu Tạ Thanh Ký, lẩm bẩm: "Được rồi, không hôn thì không hôn, em đừng hối hận."
Tạ Thanh Ký bước ra ngoài, vừa đến cửa thì dừng lại, như thể muốn quay lại.
Hy vọng của Tạ Nhiên như ngọn lửa giữa đêm đông, chợt bùng cháy, lan rộng trong khoảnh khắc.
Tay chân hắn nóng lên, tim đập nhanh, nhưng Tạ Thanh Ký vẫn bước đi, không ngoảnh lại.
Tiếng cửa đóng sầm vọng từ tầng dưới, Tạ Nhiên thở phào, ngẩn người, lẩm bẩm: "Không hôn thì không hôn...".
Hắn bĩu môi, rời khỏi giường, cho con mèo ăn rồi nấu cơm cho mình. Trước khi ra ngoài, hắn lấy ra một chiếc sơ mi trắng đã cũ, ố vàng trong tủ, soi gương chỉnh lại cổ áo, rồi mới dám bước ra khỏi nhà, vừa ra khỏi cửa là lập tức châm thuốc.
Tạ Thanh Ký ghét hút thuốc, không cho hắn hút trong nhà.
Xe taxi đưa hắn đến khu giải trí trên danh nghĩa, cậu nhóc giữ cửa biết mặt hắn, chủ động thay Tạ Nhiên quét mã trả tiền xe, mở cửa dẫn đường, tưởng hắn đến kiểm tra sổ sách, liền gọi quản lý khu giải trí đến.
Một người cúi đầu, đưa thuốc cho Tạ Nhiên, hắn nhận lấy đưa lên miệng, người đó định châm thuốc thì bị ngăn lại.
"Uầy! Hôm nay đại ca mặc sơ mi trắng, tưởng sinh viên nào tới đây chứ!"
Tạ Nhiên nghe thấy lời khen, trong lòng thích thú vô cùng, nhưng miệng vẫn khiêm tốn: "Cũng được, đây là đồ em tao. Thật sự đẹp đến thế à? Thật ra tao cũng thấy nó không tồi. Lão Kiều đâu?"
"Hôm nay anh Kiều qua thành Đông, hai hôm trước bên đó bị tố cáo, cảnh sát tới điều tra, anh Kiều không yên tâm, mấy ngày nay đích thân qua đó coi. Đại ca có việc gì không?"
"Cũng không có chuyện lớn... chỉ là nhớ anh ta, muốn gặp anh ta một chút, gặp không được thì thôi."
Nét mặt Tạ Nhiên thoáng chút tiếc nuối.
Lâu lắm rồi hắn không phải tự mình tuần tra, hôm nay đặc biệt đến đây chỉ để gặp Lão Kiều một chút.
Anh em của hắn người chết, người tù, người bỏ trốn, suốt con đường này, chỉ còn lại Lão Kiều già yếu, vai không thể gánh, tay không thể cầm nắm, vẫn theo hắn.
Tạ Nhiên quay người định đi, đám đàn em đứng hai bên tiễn hắn.
Ai ngờ hắn đột nhiên dừng lại, nghiêm túc nói: "Đừng gọi cảnh sát nữa! Em trai tao năm nay tốt nghiệp trường cảnh sát, sắp là cảnh sát nhân dân rồi, mắng ai vậy. Nói với Lão Kiều, có tiền thì mua cái điện thoại tốt một chút, bảo tụi mày tải WeChat cho anh ta, lần nào gọi điện thoại cho anh ta toàn không thấy người, cái điện thoại của người già của anh ta nên vứt đi lâu rồi. Còn tụi mày, sau này làm việc khôn lên, tiết kiệm tiền vào."
Đám đàn em nhao nhao gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Tạ Nhiên dạy bảo một hồi, thấy bọn họ run sợ, nhưng lòng hắn lại cảm thấy vô vị, chẳng có chút ý nghĩa gì.
Hắn lên xe buýt, ngồi ở ghế sát cửa sổ, đi mấy vòng từ bờ Nam sang bờ Bắc thành phố. Khi xe qua trạm nào đó, đài phát thanh vọng lên: "-Đã đến nghĩa trang Vĩnh Hòa, hành khách có thể xuống bằng cửa sau."
Hắn không muốn xuống, nhưng vừa nãy nhường chỗ cho cụ bà nên bị đẩy xuống trạm.
Trên xe buýt chật cứng người già, có ai quan tâm mình xuống ở trạm nào chứ.
Hắn mua bó hoa, đứng trước cổng nghĩa trang một hồi, thấy người lạ đến viếng mộ, hắn ngăn người đó lại, đưa tiền, nói vị trí và tên bia mộ, nhờ người đó cúng bái giúp mình, rồi mặc kệ ánh mắt kỳ lạ của người khác, bắt xe quay về nhà Tạ Thanh Ký. Nghiêm túc mà nói, đây là căn hộ của Tạ Thanh Ký, còn Tạ Nhiên là kẻ mặt dày dọn vào ở.
Hắn xắn tay áo nấu cơm, ngứa tay sờ bao thuốc, nhưng nhớ lời dặn của Tạ Thanh Ký nên thôi.
"Đệt!”
Tạ Nhiên đang múc canh, đột nhiên tức giận quát một tiếng, lẩm bẩm: "Em có biết thương anh đâu, dựa vào đâu anh phải nghe lời em chứ."
Hắn lấy bao thuốc ra, hút phì phèo trong bếp, như thể cố tình gây phiền nhiễu cho Tạ Thanh Ký.
Tên trùm xã hội đen ngoài đời kêu mưa gọi gió, người người muốn đánh, hắn vừa mắng em trai, vừa cam chịu nấu cơm cho nó, nấu xong lại không muốn ăn, cởi tạp dề, đồng hồ, điện thoại, chìa khóa bỏ lên tủ giày. Nếu không phải vì sợ bị trục xuất ra khỏi nhà, hắn chắc chắn sẽ không thèm mặc quần áo.
Hắn chẳng mang theo bất cứ thứ gì.
Tạ Nhiên đứng trước cửa nhà, quay đầu nhìn căn phòng lần cuối.
Con mèo đang ngồi trên bàn ăn, nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng.
"Sau này sẽ không ai tranh giành với mày nữa."
Tạ Nhiên lạnh lùng cười một tiếng.
Con mèo nghiêng đầu, đột nhiên nhảy xuống, làm một việc khiến Tạ Nhiên không khỏi ngạc nhiên.
Nó ngồi xuống bên chân hắn, dụi dụi, "meo" một tiếng.
Khi muốn Tạ Thanh Ký nựng, nó sẽ kêu lên tiếng nịnh nọt làm người ta mê mẩn.
Tạ Nhiên vừa ngạc nhiên vừa bối rối, nhìn sang bát thức ăn của mèo, thấy vẫn còn thức ăn, không biết nó có ý định gì.
Do dự hồi lâu, hắn ngồi xuống, đề phòng mèo cào, chạm vào cái đầu đầy lông của nó.
Con mèo dụi đầu vào lòng bàn tay hắn.
Lông nó mềm mại, ấm áp, cọ vào lòng bàn tay Tạ Nhiên.
Hai sinh vật vốn chẳng ưa gì nhau bỗng nhiên hôm nay lại hòa giải kỳ diệu, ngay cả Tạ Nhiên cũng chẳng biết vì sao.
Hóa ra loài vật nhỏ bé thật sự có linh tính, chúng biết hết.
Tạ Nhiên bỗng nhiên nói: "Mày còn có tình người hơn Tạ Thanh Ký."
Sau đó hắn đứng dậy, chẳng chút lưu luyến. Thứ tu hú chiếm tổ, kẻ không mời mà đến, tên trùm xã hội đen này cuối cùng cũng rời khỏi nhà Tạ Thanh Ký - căn hộ quân dự bị của cảnh sát nhân dân.
Tạ Nhiên bắt xe, tài xế hỏi đi đâu, hắn nói ra bờ biển. Đến nơi, định lấy điện thoại quét mã trả tiền, mới nhớ ra điện thoại để ở nhà. Năm nay còn ai mang tiền mặt ra ngoài chứ.
Tài xế trừng mắt, Tạ Nhiên ngượng ngùng, ấp úng, không còn được ung dung như lúc nãy khi cởi đồng hồ, chìa khóa ném lên tủ giày.
"Chú, không phải tôi muốn trốn, tôi thật sự không mang điện thoại. Chú biết khu giải trí đường Hòe Bắc không? Đó là chỗ tôi mở, chú tới đó tìm người tên Lão Kiều lấy tiền đi."
Tài xế nghe thấy tên khu giải trí đường Hòe Bắc thì sắc mặt biến đổi, đuổi hắn xuống xe, không dám đòi tiền nữa.
Tên trùm xã hội đen khét tiếng Tạ Nhiên chán chường xuống xe, lòng nghĩ: "Mẹ nó, mất mặt quá."
Bầu trời dần tối, hắn ném giày vào thùng rác, đi chân đất đến bờ kè, trèo qua hàng rào, đứng lặng nghe tiếng sóng vỗ, hít hà mùi gió biển mằn mặn.
Thời gian này, người thì bị công việc hành hạ cả ngày, về nhà nấu cơm; người thì ăn no đi dạo quảng trường. Sau khi bãi biển được lấp xong, nơi đây ít người lui tới.
Chim hải âu giương cánh bay qua, mỏ hướng về biển, nhẹ nhàng vỗ cánh, tiện thể bay đi.
Không biết Tạ Nhiên đứng đó bao lâu, mặt trời vừa lặn thì trời tối hẳn. Xung quanh không một bóng người, ngay cả chim cũng biến mất, gió biển thổi tới mang theo hơi tanh mặn, nhưng tay chân hắn lạnh ngắt.
Hắn chỉ có một mình, trong khoảnh khắc này, cuối cùng hắn cũng có được chút bình yên hiếm hoi giữa đời mình.
Tạ Nhiên như đang suy nghĩ, lại như đang ngẩn người, hắn nghĩ: Tạ Thanh Ký về nhà ngửi thấy mùi thuốc lá trong bếp sẽ nổi giận không? Cậu ấy có hối hận vì trước khi ra ngoài không dành vài giây quý giá để hôn mình không.
Sóng biển và gió cùng thổi, sóng đập vào đá ngầm, gió thổi bên tai Tạ Nhiên, lòng hắn lúc này vô cùng bình yên, sau đó hắn mỉm cười nhẹ, như chim thoát khỏi lồng, không chút lưu luyến nhảy xuống.
Hắn chẳng muốn mang theo bất cứ thứ gì, chỉ mặc chiếc sơ mi trắng Tạ Thanh Ký mua bảy năm trước; cuộc đời hắn đã bắt đầu đếm ngược, nhưng vẫn còn đủ thời gian để nấu cho Tạ Thanh Ký một bữa cơm, dù chẳng biết cậu ấy có ăn hết hay không.
Khi mặt trời lặn, trời tối, chim bay đi, chim bay đi, Tạ Nhiên cũng ra đi.
Năm 2018, âm thanh cuối cùng mà thế giới này lưu lại cho một Tạ Nhiên ba mươi tuổi là tiếng "tùm" khi hắn nhảy từ bờ kè xuống biển sâu.