5. Chương 5: Mẹ

Một Quả Táo - Mạnh Hoàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

edit: nammogiuabanngay
---
Nói ra cũng thật trùng hợp, tài xế đưa hắn đến đúng bãi biển ấy. Lần trước tới là lúc hoàng hôn, lần này lại là lúc bình minh.
Sáu năm trước, công trình lấp biển vẫn chưa khởi công, cũng chưa có bờ kè, phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy bãi cát trải dài mịn màng. Thành phố hạng ba nơi hắn lớn lên phát triển nhất là ngành du lịch và một trường đại học chính trị - pháp luật đứng đầu toàn quốc. Vật giá ở đây thì cố bắt kịp thành phố hạng A, nhưng lại tỉ lệ nghịch với tốc độ tăng lương.
Tạ Nhiên tò mò ngắm nhìn lại quê nhà trong chuyến đi ngắn ngủi, thấy gì cũng lạ. Hắn vừa lục túi, vừa ngồi lục tìm trong xe.
"Bác tài ơi, mã QR ở đâu vậy? Tôi tìm hoài không thấy, quét Wechat được không?"
Lục túi hồi lâu, cuối cùng Tạ Nhiên cũng móc ra được một bao thuốc lá nhăn nhúm, cái bật lửa, mấy đồng lẻ lẻ và một chiếc điện thoại. Cúi đầu nhìn lại — một con Nokia nắp gập.
Tài xế: "..."
Tạ Nhiên: "..."
Tài xế nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh nhạt.
Tạ Nhiên lúng túng, cảm giác cảnh này quen thuộc quá đi.
Khi ấy Tạ Nhiên vẫn chỉ là một tên xã hội đen bét màng, chưa mở khu giải trí gì, đằng sau cũng chẳng có đàn em nào theo, chẳng ai nợ hắn tiền, hắn cũng chẳng dùng được chút uy danh gì từ kiếp trước, vẫn là kẻ ai cũng ghét.
Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ của tài xế, nổi hết da gà: "Không thì mình quay về chỗ cũ được không? Tôi trả tiền cho bác, quên mất lúc này chưa quét mã được..."
Tài xế nhìn hắn như nhìn thằng điên, vung tay đuổi xuống xe, mắng: "Quét mã? Tao còn cưỡi lừa đây nữa kia, đồ thần kinh!"
Tạ Nhiên ảo não bị đá khỏi xe, còn bị khói xả phả thẳng vào mặt.
Hắn tự nhận xui xẻo, cởi giày ném vào thùng rác rồi đi chân trần trên cát. Càng đi càng thấy lạnh — thứ lạnh lẽo còn sót lại do thủy triều không ngừng cọ rửa. Đến khi bước xuống nước, nước biển chưa quá mu bàn chân mà cả người Tạ Nhiên đã bắt đầu run rẩy.
Chàng trai trẻ trải qua lần trọng sinh này dường như chẳng hề trân trọng cơ hội khó khăn lắm mới có được. Hắn châm điếu thuốc cuối cùng trong bao, ngậm trong miệng, ngẩn người nhìn mặt biển nhấp nhô. Ánh mặt trời chói lóa, đàn hải âu bay rợp trời khiến hắn nhức cả đầu.
Nước biển mang theo vị mặn lạnh thấu xương, để lại trong Tạ Nhiên ký ức không thể nào quên. Hắn ngâm mình trong nước biển, hô hấp không còn là sự tận hưởng nữa. Không khí trong phổi ngày càng cạn kiệt, nước biển tràn vào khoang mũi khiến hắn đau đến tê dại cả sau gáy.
Tạ Nhiên nhìn chằm chằm mặt biển gợn sóng với vẻ mặt vô cảm, tự hỏi sao hắn vẫn còn sống.
Chuyện trọng sinh này với hắn mà nói đâu phải cơ hội hiếm có để sửa sai, mà là sự tàn nhẫn, buộc hắn phải nhìn rõ sự thật: nếu không có hắn, mọi thứ đều tốt đẹp.
Mẹ vẫn sống, chị cũng vẫn sống, Tạ Thanh Ký vẫn có tương lai xán lạn như xưa. Sự tồn tại của hắn vốn dĩ là một tội lỗi. Tình yêu sai lệch không thể tự kiềm chế dành cho em trai, cùng với sự kiêu ngạo ngấm vào tận xương cốt chính là thủ phạm của mọi bi kịch.
Điều khiến Tạ Nhiên kiếp trước chọn cách kết liễu mạng sống để trốn tránh không phải sự phản kháng lạnh nhạt của người yêu, mà là nỗi ân hận khi cuối cùng hắn nhận ra — và không thể không thừa nhận — rằng chính hắn là nguyên nhân dẫn đến mọi bi kịch.
Trọng sinh một lần thì đã sao? Người thân, bạn bè vì hắn mà mất mạng, cảm giác tự trách khi tiền đồ của người yêu bị chính mình hủy hoại luôn dằn vặt hắn, ngạt thở không khác gì nước biển. Cách duy nhất để sửa sai là ngừng yêu em trai mình — nhưng hắn không làm được.
Tạ Nhiên thật sự không muốn sống nữa. Chết sớm thì siêu thoát sớm.
Nghĩ đến đây, miệng bỗng đau rát, lúc ấy mới nhận ra thuốc lá đã cháy đến đầu lọc. Tạ Nhiên thở dài, tàn thuốc cứ thế rơi xuống biển, bị sóng cuốn đi không dấu vết.
"—Thằng nhóc kia, mày vứt rác xuống biển là mất dậy đó!"
Một giọng nói trầm trầm bỗng vang lên từ phía sau, lạnh lùng nhắc nhở.
Tạ Nhiên giật mình quay lại, thấy một bà thím đeo bao tay đỏ đang khoanh tay, nhìn hắn bằng ánh mắt sắc lạnh.
Không biết bà đã đứng sau lưng hắn tự bao giờ, dường như chỉ cần nhìn bộ dáng cà lơ phất phơ kia là đã kết luận ngay hắn chẳng phải người có đạo đức gì, chỉ chờ Tạ Nhiên làm đúng chuyện "mất dậy" như bà dự đoán là lập tức đè tên phá hoại vệ sinh này ra bãi ngay tại chỗ.
"Xin lỗi xin lỗi, lần sau cháu sẽ chú ý."
Tạ Nhiên lập tức nhận lỗi. Hắn sợ nhất là mấy bà thím dữ dằn giống hệt mẹ mình.
Bà thím ấy cũng đâu ra đấy, nắm lấy một cánh tay Tạ Nhiên kéo qua một bên, rồi lôi từ túi xách ra một cuốn sổ nhỏ.
"Sắp vào mùa du lịch rồi, người ta đang tranh nhau cái danh thành phố văn minh đấy, sao cứ có những kẻ mất dậy như các cậu cản trở chứ!"
Tạ Nhiên luôn miệng "vâng vâng vâng", "cháu xin lỗi" mà đáp, không dám cãi một lời. Dưới ánh mắt chằm chằm của bà thím, hắn phải đọc mục "Cảnh quan thành phố" trong cuốn sổ nhỏ đến ba lần mới được thả đi.
Kế hoạch của hắn tạm thời bị cắt ngang, không thể đâm đầu xuống biển được nữa. Hắn nghĩ lại mà sợ, bèn đi về phía trước. Ai dè quay đầu nhìn lại, bà thím kia vẫn lặng lẽ bám theo, nhìn hắn chòng chọc.
Tạ Nhiên đành bỏ đi. Hắn dạo đến thùng rác nơi ném giày, nhìn vào thì thấy trống trơn — túi rác đã bị công nhân vệ sinh dọn sạch rồi.
Tạ Nhiên: "..."
Hắn nghĩ thầm, nhảy biển không được vậy thì nhảy lầu chắc được nhỉ.
Lúc ấy đã là sáng sớm, xe cộ trên đường dần đông. Sau vạch kẻ dành cho người đi bộ là một dàn xe đạp đủ màu sắc. Người thì đạp xe một chân chống đường, thân xe hơi nghiêng, tranh thủ uống một ngụm sữa đậu nành treo trên tay lái, chỉ chờ đèn xanh sáng lên là chen lấn xông lên.
Kẻ đi làm, người đi học, chẳng ai dành chút quan tâm cho chàng thanh niên vẻ mặt chán nản, sa sút tinh thần đang đi chân trần trên đường này.
Tạ Nhiên bước đi khập khiễng, mông đau âm ỉ vì bị Tạ Thanh Ký hành suốt mấy tiếng đồng hồ. Hắn đi đến dưới một tòa nhà cao ba mươi tầng, muốn lên sân thượng nhưng bị bảo vệ ngăn lại — không có thẻ nhân viên thì không vào được. Đành đi vòng sang tòa nhà hai mươi tầng bên cạnh.
Lần này không ai cản, nhưng thang máy lại hỏng. Tạ Nhiên chưa bỏ cuộc, đi chân trần hì hụi bò lên tầng hai mươi. Mệt đến thở không ra hơi, hắn cúi gằm người, run rẩy đưa tay đẩy cánh cửa ra sân thượng.
—Cánh cửa không nhúc nhích. Đã khóa rồi.
Tạ Nhiên: "..."
Tạ Nhiên xui xẻo hít sâu một hơi, đè xuống thôi thúc muốn đấm cửa, rồi ngồi phịch xuống bậc thang.
Hắn luồn năm ngón tay vào tóc, hoàn toàn bế tắc. Ban nãy một lòng tìm chết nên cứ căng thẳng, giờ thả lỏng ra mới thấy cả người rã rời. Trừ mông ra thì bàn chân cũng đau nhức. Nhấc chân lên mới phát hiện không biết từ lúc nào một mảnh thủy tinh nhỏ đã đâm vào chân.
Hắn đưa tay nhổ ra, không màng chân vẫn đang chảy máu, cầm mảnh thủy tinh nhỏ bằng móng tay kia như nhặt được báu vật, toan cắt cổ tay. Thế mà tay lại run, mảnh thủy tinh cứ thế rơi xuống bậc thang, nảy mấy cái rồi rơi thẳng xuống khoảng không giữa cầu thang.
Tạ Nhiên: "..."
Hắn nghĩ, tự tìm cái chết sao mà khó thế này.
Đại tìm cây cầu vượt nhảy xuống để xe cán chết cũng là một cách hay. Tuy Tạ Nhiên là xã hội đen nhưng cũng là xã hội đen thấu tình đạt lý, biết đặt mình vào hoàn cảnh người khác. Hắn không muốn để lại bóng ma tâm lý cho ai, muốn tìm một cách chết không làm phiền người khác.
Tạ Nhiên chán nản ngơ ngác, vịn cầu thang bước xuống từng tầng. Rời tòa nhà văn phòng là ánh mặt trời chói chang. Hắn đưa tay vuốt mấy sợi tóc rũ trên trán ra sau, hít sâu rồi từ từ thở ra. Nắng gắt đến mức không mở nổi mắt, hắn ngỡ ngàng tự hỏi tại sao người muốn sống lại không thể sống tiếp, còn người muốn chết lại không chết được.
Tạ Nhiên xui xẻo chẳng thèm quan tâm đến ánh mắt lạ lùng của người xung quanh, từng bước về phía nhà mình. Chắc giờ này Tạ Thanh Ký vẫn đang ngủ, chị thì đi làm rồi, mẹ ra công viên tập thể dục. Hắn định trộm con dao thái rau trong nhà, tìm chỗ vắng người mà kết liễu mạng sống.
Nhưng Vương Tuyết Tân hôm nay không đến công viên.
Bà đang rất hớn hở, qua giờ ăn sáng một lát đã tìm đến đám bạn mạt chược. Không phải bà thực sự muốn chơi, chủ yếu là tối qua Tạ Thiền dẫn bạn trai về ra mắt — người ta tốt nghiệp trường đại học danh tiếng, gia đình lại có điều kiện — bà không nhịn được muốn khoe.
Một nhóm cô dì đang tụ tập trên phố, bốn đôi tay trên bàn mạt chược đẩy tới đẩy lui, tiếng xào bài sột soạt. Vương Tuyết Tân cười rạng rỡ, khoác lác về thằng con rể mới, khoe con gái Tạ Thiền rồi lại khoe thằng út Tạ Thanh Ký.
Có người hỏi: "Thế Tạ Nhiên thì sao? Dạo này Tạ Nhiên đang làm gì?"
Sắc mặt Vương Tuyết Tân không đổi, cố giữ nụ cười, nhưng trong lòng đang mắng xối xả tên kia. Thầm nghĩ: ông nội mày, lão già này chắc chắn cố tình, thứ không nên nhắc lại cứ phải nhắc đến, đúng là không cho bà chút thể diện nào.
Bà nói cho có lệ: "À, thằng Tạ Nhiên à? Tôi cũng không biết nói sao, ngày nào cũng gây sự, đừng nói chứ nó cũng làm nên chút trò trống đấy, hầy, đến lượt ai rút bài rồi?... Hôm kia về nhà còn nói muốn mua túi cho chị nó, túi dưới ba mươi ngàn tệ nó không thèm mua! Bà nói xem, thằng nhóc này cứ có chút tiền là tiêu xài hoang, đúng là... Tam bính!"
Vương Tuyết Tân cười ha hả, mấy dì xung quanh cũng hùa theo, nhưng phía sau thì trợn mắt tỏ vẻ không chịu nổi.
Thực tế là mấy chị "gái" trong tiệm Tạ Nhiên muốn bán sỉ túi giả, lẻ một cái hai trăm năm mươi, hai cái bốn trăm. Hắn cầm ảnh về nhà, hỏi Tạ Thiền có muốn mua không.
"Ơ kìa? Đó không phải Tạ Nhiên sao? Tạ Nhiên! Mau lại đây, đang nhắc đến cậu đó!"
Một bác gái vỗ vai Vương Tuyết Tân, bảo bà nhìn ra phía sau.
Vương Tuyết Tân khó hiểu quay đầu lại, vì Tạ Nhiên thường ngủ thẳng đến trưa mới rời giường, bà không tin hôm nay hắn lại dậy sớm.
Chỉ thấy thằng con xui xẻo của bà: đầu tóc rối bời, quần áo nhăn nhúm, lại còn đi chân đất, bộ dáng tiều tụy như vừa bị cướp sạch không còn đồng nào, phải ra bãi rác ngủ tạm một đêm. Nó khập khiễng bước tới, trên mặt viết tám chữ to đùng "chơi bời lêu lổng, vô công rồi nghề".
Nghe tiếng, Tạ Nhiên ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn thẳng vào gương mặt như muốn ăn tươi nuốt sống của mẹ.
Có bác gái không nhịn được bật cười thành tiếng.
Vương Tuyết Tân nghiến răng nghiến lợi, lập tức đứng dậy, suýt nữa thì lật tung cả bàn mạt chược. Tạ Nhiên hơi ngớ người, không để ý vẻ mặt hầm hầm của Vương Tuyết Tân mà từ từ đi qua, ngây ngốc đứng trước mặt bà. Vương Tuyết Tân đang định mở miệng mắng thì thấy Tạ Nhiên bỗng giơ tay tát vào mặt mình một cái.
Cái tát đó mạnh đến mức má phải lập tức đỏ bừng. Vương Tuyết Tân nhìn mà xót xa.
Tạ Nhiên cảm thấy đau, nước mắt chảy ra.
Hắn đã sớm biết tất cả đều là thật.
Hắn chỉ tay vào Vương Tuyết Tân, nở nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, nhìn mấy cô chú đang trợn mắt há mồm xung quanh, kinh ngạc nói: "Ôi? Đây thực sự là mẹ mình! Vẫn... vẫn còn khỏe mạnh, mẹ vẫn còn sống! Mình biết ngay mà!"
Vương Tuyết Tân: "..."
Tạ Nhiên vừa khóc vừa cười nhào tới, lóng ngóng đặt tay lên vai mẹ, hiếm hoi không sờ chết mà chạm vào tóc mẹ, còn xoa mặt mẹ đến biến dạng.
Đúng lúc Vương Tuyết Tân sắp bùng nổ, muốn đánh cho thằng con trời đánh này một trận thì giọng nói mà Tạ Nhiên ngày nhớ đêm mong đúng lúc vang lên.
"Mẹ? Nhiên Nhiên? Mọi người đang làm gì vậy?"
Tạ Nhiên quay lại, vẻ mặt không thể tin được.
Tạ Thiền vốn đã đi làm bỗng quay về. Cô ngồi trên xe điện, mái tóc mềm bị gió thổi bay, một tay vịn tay lái, tay kia vuốt tóc, khuôn mặt dịu dàng mang theo nụ cười hiếu kỳ nhìn sang.
Đúng là chị gái trong ký ức của Tạ Nhiên.