Một Quả Táo - Mạnh Hoàn
Chương 7: Mục tiêu
Một Quả Táo - Mạnh Hoàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
**Chương 7: Mục tiêu**
---
Vương Tuyết Tân trông có vẻ không được khỏe, bà cảnh cáo người đàn ông đứng ngoài cửa: "Mã Bối Bối! Mấy người cậu suốt ngày gây chuyện, sớm muộn gì cũng bị đưa đến đồn cảnh sát uống trà đấy!"
Tiếng "Mã Bối Bối" khiến người đàn ông to con này khiếp vía, gương mặt rám nắng của cậu ta đỏ bừng, chỉ mong Vương Tuyết Tân nói nhỏ nhẹ hơn: "Tiểu Mã, gọi cậu là Tiểu Mã cũng được!"
Mã Bối Bối, tên thật của người đàn ông cao lớn đầy hình xăm, quả thật không thể nói gì. Vương Tuyết Tân là bạn đánh mạt chược với mẹ cậu ta, cùng Tạ Nhiên là bạn thân, hiểu nhau rõ lắm. Lời cảnh cáo của bà chẳng hề vào tai cậu ta. Cậu ta xách lồng cơm vừa chửi mắng vừa rời đi.
Tiểu Mã vừa mồ hôi nhễ nhại, vừa cười gượng gãi đầu, tiễn bà thím khó tính này đi. Nhưng khi quay lại, anh Nhiên của cậu ta đang nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ.
Tiểu Mã xách giỏ trái cây đứng ngơ ngác trước giường bệnh, vẫy tay trước mặt Tạ Nhiên: "Anh Nhiên? Anh sao thế?"
Tạ Nhiên đột nhiên nắm chặt lấy tay cậu ta.
Tiểu Mã giật mình, nhìn thấy ánh mắt kỳ lạ của ông cụ bên cạnh, định rút tay ra, nhưng Tạ Nhiên không buông. Cậu ta bắt đầu sợ hãi, chỉ sợ anh Nhiên sẽ siết chặt ngón tay mình. Nào ngờ Tạ Nhiên chỉ nắm lấy bàn tay, nhìn cậu từ đầu đến chân.
"Tiểu Mã?"
Giọng Tạ Nhiên khàn khàn.
Tiểu Mã sợ đến mức không dám trả lời.
"Tiểu Mã!"
Tạ Nhiên kích động, giọng lạc đi, kéo Tiểu Mã đến trước mặt rồi ôm chặt. Ông cụ bên cạnh ho sặc sụa.
Bị ôm như thế, Tiểu Mã nổi hết da gà, toàn thân bất an.
Thực ra hôm nay cậu ta đến đây không chỉ thăm bệnh mà còn để làm hòa.
Tuần trước, hai người xảy ra mâu thuẫn về cách đòi nợ. Tạ Nhiên cho rằng dù là trộm cướp cũng có đạo lý, đòi nợ không thể ép người ta quá mức, phải có mưu kế. Tiểu Mã lại nghĩ cách nào đòi được tiền nhanh chóng đều là tốt, nếu không đòi được tiền vẫn còn nhiều cách trả nợ.
Mỗi nghề nghiệp đều có quy tắc ngầm, người như họ cũng không ngoại lệ. Lúc đòi nợ không tránh khỏi va chạm, uy hiếp, đe dọa. Nếu không đòi được tiền, họ sẽ bị đánh, bị uy hiếp.
Tạ Nhiên là "anh Nhiên" của đám người này, nhưng trên anh ta còn có đại ca.
Đám thuộc hạ của đại ca vô tình lại trung thành với hắn, dù là anh em cũng không nương tay. Đòi được nợ sẽ có tiền thưởng hậu hĩnh, không đòi được sẽ chịu đòn.
Tiểu Mã không có khả năng kiếm tiền gì khác, chỉ có nghề này kiếm tiền nhanh và nhiều nhất. Cậu ta sợ bị đánh, nói với Tạ Nhiên không thể dùng cách cũ đòi nợ nữa. Hai người cãi nhau ầm ĩ trước mặt mọi người, Tiểu Mã đá cửa bỏ đi, không nói chuyện với nhau suốt mấy ngày.
Một tuần sau, không chịu nổi, Tiểu Mã đến nhà Tạ Nhiên làm hòa, nhưng nghe nói anh đang nằm viện, đành phải xách giỏ trái cây đến thăm. Không ngờ lại gặp Vương Tuyết Tân ngay đó.
Tạ Nhiên bình tĩnh lại, buông tay ôm lưng Tiểu Mã, cẩn thận quan sát cậu ta.
Ánh mắt chăm chú của Tạ Nhiên khiến Tiểu Mã nổi hết da gà, cảm thấy từng sợi lông trên mu bàn tay mình đều bị đếm từng cái. Đang định ôm đùi nhận lỗi thì nghe Tạ Nhiên nghiêm túc chào: "Tiểu Mã, lâu rồi không gặp."
Tạ Nhiên vỗ cánh tay Tiểu Mã, cử chỉ thân thiết giữa anh em.
Tiểu Mã trong chốc lát thấy ấm ức, thầm nghĩ sao gọi là lâu rồi không gặp, hai ngày trước còn gặp nhau trước cửa nhà. Lúc đó Tạ Nhiên đang giận, nhìn thấy cũng chẳng chào gì, lườm cậu ta một cái rồi bỏ đi.
Cái lườm đó khiến tim Tiểu Mã như vỡ tan!
Cậu ta cự nự, cao lớn như vậy lại oan ức như đàn bà, ôm giỏ trái cây nói: "Anh Nhiên... sau này em không dám chống đối anh trước mặt mọi người nữa, anh cũng đừng so đo với em. Anh làm việc có lý, sau này em nghe lời anh hết... để em gọt táo cho anh vậy."
Tạ Nhiên không thể nhịn cười được nữa, đẩy giỏ trái cây ra xa.
Cả hai kiếp, thứ hắn ghét nhất chính là táo!
Cái tật này hắn chưa từng nói với ai. Thấy vẻ mặt đau lòng của Tiểu Mã, Tạ Nhiên chỉ nói lảng sang chuyện khác, bảo mấy tháng tới sẽ ở lại tiệm, nhờ Tiểu Mã cùng về nhà thu dọn quần áo.
Hắn rút ống truyền dịch, định đi, nhưng cô y tá đuổi theo: "Anh đi đâu thế? Bác sĩ bảo hôm nay phải ở lại viện theo dõi, nếu cứ sốt nhẹ không dứt sẽ nguy hiểm lắm!"
Tạ Nhiên không nghe, thầm nghĩ sốt chết càng sớm càng tốt, hắn mong như vậy.
Cháo Bát Bảo Tiểu Mã mang tới cũng để lại cho ông cụ bên cạnh. Hai người bắt xe về nhà.
Mông Tạ Nhiên không thoải mái, bên trong vẫn chứa đầy tinh dịch của Tạ Thanh Ký, mỗi lần cử động là chảy ra ngoài, không biết thằng bé bắn vào bao nhiêu.
Hình như Tiểu Mã ngửi thấy mùi gì đó, cậu ta bịt mũi, hỏi khéo Tạ Nhiên mấy ngày không tắm rửa, người có mùi không.
Tạ Nhiên ngượng ngùng.
Nếu không phải đi không nổi, hắn muốn cùng Tiểu Mã đi bộ về nhà, kể với cậu ta tòa này tòa kia sắp bị dỡ bỏ, chỗ nọ sau vài năm sẽ phát triển thành trung tâm thương mại, bảo cậu ta dành tiền mua cửa hàng cho thuê.
—Nếu Tiểu Mã có thể sống đến lúc đó.
Nghĩ đến đây, Tạ Nhiên nhìn thoáng qua Tiểu Mã ngồi bên cạnh với vẻ mặt phức tạp, người không biết gì về vận mệnh tương lai của mình.
"Anh Nhiên, tài xế này dùng iPhone4 phải không? Anh biết chỗ nào mua hàng lậu không... em cũng muốn mua một cái, hàng chính hãng đắt quá."
Tạ Nhiên ngẩng đầu nhìn, thầm nghĩ iPhone4 có gì lạ, lúc hắn chết iPhone11 cũng sắp ra rồi.
"Biết rồi, để nghĩ cách mua cho cậu một con."
Hắn biết Tạ Thanh Ký đang học trường mới, lần này về nhà tình cờ gặp Vương Tuyết Tân, bà vừa khóc xong.
"Anh Nhiên, hình như dì khóc rồi."
Tạ Nhiên quay đầu nhìn, ôm lấy vai Vương Tuyết Tân.
"Mẹ vừa ra khỏi bệnh viện thì nhận được điện thoại ở quê, ông cậu của con mất rồi."
Vương Tuyết Tân rơi nước mắt, Tiểu Mã vội vàng lấy khăn giấy đưa bà.
Tạ Nhiên có chút ấn tượng với ông cậu này. Khi Vương Tuyết Tân còn nhỏ, ông ấy đã ở nhà ông ấy mấy năm, tình cảm rất tốt. Kiếp trước lúc ông cậu qua đời, cả nhà họ đều về quê chịu tang, chỉ có Tạ Nhiên trốn trong tiệm, không chịu về.
Lúc đó hắn vừa xảy ra chuyện với Tạ Thanh Ký, không thể lởn vởn trước mặt cô ấy, nên Vương Tuyết Tân còn giận hắn một trận.
Tính toán một chút thì ngày ông cậu qua đời giống y như kiếp trước.
Tạ Nhiên không nói nhiều, chỉ an ủi Vương Tuyết Tân vài câu. Sau khi bà rời đi, hắn không vội thu dọn quần áo, ngồi ngẩn người trên giường, cảm giác bất lực không thể tránh khỏi vụt đến.
Tiểu Mã lại gần, dùng vai đụng Tạ Nhiên, tưởng hắn buồn vì người nhà qua đời, an ủi: "Anh Nhiên, đừng buồn nữa. Ông em nói với em số người trên thế giới này có hạn, đến số ắt phải chết. Sống sớm hay muộn đều chết cả."
Lời an ủi vừa dở vừa kinh hãi. Nếu là người khác chắc đã đánh cho Tiểu Mã một trận, nhưng Tạ Nhiên lại thấy rất có lý.
Hắn định nhảy xuống biển thì bị bà thím chặn lại phạt. Định nhảy lầu thì sân thượng bị khóa. Định cắt cổ tay thì bị rớt mảnh thủy tinh xuống cầu thang. Ngay cả về nhà lấy dao cũng bị mẹ chị gái chặn giữa đường.
Có lẽ như Tiểu Mã nói, hắn không chết được là do chưa đến số, hoặc số người trên thế giới có hạn, ông trời không cho phép hắn chết sớm phá vỡ sự cân bằng chết tiệt không ai có thể chi phối.
Tạ Nhiên không chết được, nhưng Tiểu Mã lại sắp chết rồi.
Tiểu Mã không biết người ngồi trước mặt là người thế giới khác, hắn biết rõ vận mệnh người bên cạnh thương xót nhìn mình, nhưng cậu ta không biết ba tháng sau mình sẽ chết thảm, máu tươi đầm đìa.
Mẹ cậu ta dựa trên xác cậu ta khóc lớn, Tạ Nhiên quỳ lạy trước bia mộ cậu ta, mẹ Tiểu Mã nhào tới đánh hắn, gào lên hỏi tại sao người chết không phải là Tạ Nhiên.
Mã Bối Bối vụng về gãi đầu, tiếng loạt soạt vang lên, theo đó là gàu rơi xuống vai.
"Hình như không phải như vậy... Anh Nhiên, em nói bậy, anh hiểu ý em là được, đừng buồn nữa, ai rồi cũng phải chết thôi."
Cuối cùng Tạ Nhiên lăn một vòng, bình tĩnh nhìn thằng bạn nối khố vừa cứng đầu vừa mất dạy lại hết lòng với mình này, đột nhiên nghiêng người về phía trước, ôm lấy vai cậu ta.
Tiểu Mã trố mắt đứng nhìn, nổi hết da gà, suýt thốt ra tiếng "Đệt". Cậu ta không thích bị đàn ông ôm như vậy chút nào!
Cậu ta không biết, ở góc nhìn của mình, Tạ Nhiên đang vội vàng lau nước mắt.
Nếu ai rồi cũng phải chết, vậy để hắn chết thay Tiểu Mã. Dù sao hắn cũng không muốn sống.
Kẻ hèn nhát về tinh thần nhưng dũng cảm trong hành động này, gắt gao che mặt, nghĩ: rốt cuộc hắn không thể đối mặt với Tạ Thanh Ký, không thể đối mặt với Tạ Thiền, không thể đối mặt với mẹ, không thể đối mặt với những người vì hắn thay đổi vận mệnh mà trốn tránh tìm đến cái chết. Vậy thì hắn muốn giúp Tiểu Mã sống tiếp, sau đó chết thay cậu ta. Nếu vậy, hắn vừa chết, số phận của Vương Tuyết Tân và Tạ Thiền sẽ thay đổi, chuyện kiếp trước sẽ không xảy ra lần nữa.
Sinh mệnh vốn đã bắt đầu đếm ngược bỗng nhiên có ý nghĩa mới, Tạ Nhiên tìm được động lực sống qua ngày. Cuối cùng hắn vì trốn tránh sự hèn nhát của mình mà tìm được cớ chết vinh quang như anh hùng.
Chiều hôm đó, Tạ Nhiên dọn đến tiệm, vừa dọa vừa dỗ ép Mã Bối Bối đến ở cùng.
Tiểu Mã càng nghĩ càng thấy bất thường, ánh mắt đề phòng nhìn Tạ Nhiên, ôm chặt mông, trong lòng run sợ quan sát suốt tuần, thấy hắn không hành động quá khích mới yên tâm.
Mà Tạ Thanh Ký nửa tháng sau lại bất ngờ tìm tới, chặn Tạ Nhiên lại.