Chương 12: Mực Từ Đâu Ra

Một Thanh Âm - Lăng Sơn

Chương 12: Mực Từ Đâu Ra

Một Thanh Âm - Lăng Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lễ khai giảng khối cấp ba kết thúc lúc chín giờ rưỡi, học sinh lần lượt trở về lớp.
Tạ Chấp Lam vừa phát biểu xong trên sân trường, cổ họng đã thấy khó chịu. Mới về đến lớp không lâu, y sờ trán thì biết mình bắt đầu sốt. Không phải y lo cho bản thân, mà chỉ sợ bệnh sẽ lây sang Tạ Kỳ Chi.
Tạ Kỳ Chi thể chất đặc biệt, dễ mắc bệnh hơn người thường. Một cơn cảm cúm nhẹ, người khác có thể tự khỏi, nhưng cậu bé buộc phải dùng kháng sinh, nhập viện nằm dài cả tuần. Bao năm tốn công bồi dưỡng sức khỏe sẽ đổ sông đổ biển, lại trở về thành đứa trẻ gầy yếu, xanh xao.
Tạ Chấp Lam cúi người lục ngăn bàn tìm khẩu trang. Bất chợt, chiếc ghế phía trước “cạch” một tiếng lùi ra sau, góc bàn đập mạnh vào trán y.
Y ôm trán đứng thẳng dậy, vừa định nổi giận thì nhận ra đối phương chẳng để ý đến mình. Bên ngoài trời, sau một tuần mưa dầm, nắng bỗng hửng lên. Ánh sáng xuyên qua kẽ lá, trải dài trên hành lang. Tiếng nói cười rộn rã vang lên, chưa đến giờ học, không khí nhộn nhịp lạ thường.
Tiếng ồn như bị tắt phụt ngay khi Tạ Chấp Lam quay đầu, nhìn thấy Ứng Hoài và Lâm Kiến Thiện đang bước tới.
Tạ Chấp Lam không xa lạ gì với Lâm Kiến Thiện. Trên thực tế, không một nam sinh nào ở trường Nghi Trung lại không biết cô.
Cô là chủ tịch hội học sinh khóa này, người luôn dẫn đầu bảng xếp hạng điểm số khối xã hội. Trong đêm văn nghệ năm trước, cô mặc váy voan trắng, tóc dài buông xõa, biểu diễn đàn không hầu. Tiếng đàn vang lên, chuỗi ngọc lục lạc theo từng động tác, làm cả trường sững sờ. Sau đó, suốt cả tuần, biết bao nam sinh mơ thấy bóng dáng cô.
Vẻ ngoài của cô xứng với khí chất: thanh tao, xinh đẹp, dịu dàng và hào phóng. Cô còn nổi tiếng với món bánh quy tự làm. Nhiều nam sinh mê mẩn đến mức mất hồn. Danh tiếng cô vang xa ngoài trường, ngày nào cũng có người xếp hàng gửi thư tình, tặng quà. Thậm chí, vì tranh giành cô mà xảy ra vài vụ ẩu đả. Có thể nói, cô là nữ thần học đường không ai phủ nhận.
Họ dừng lại ở chân cầu thang. Lâm Kiến Thiện thấy Tạ Chấp Lam đang thò đầu ra cửa sau, liền mỉm cười vẫy tay chào, sau đó tạm biệt Ứng Hoài và đi lên tầng trên.
Ứng Hoài bước vào lớp. Tạ Chấp Lam liếc nhìn hắn, buông ngay câu đầu tiên: “Sao cậu đi với ai cũng giống như em trai vậy?”
Ứng Hoài phản pháo: “Cậu mới giống em trai.”
Việc Ứng Hoài quen biết Lâm Kiến Thiện gây xôn xao trong lớp. Võ Tiểu Long chạy đến hỏi, hắn lười đáp, chỉ đẩy Tạ Chấp Lam ra: “Lam ca cũng biết, hỏi cậu ấy.”
Tạ Chấp Lam cổ họng đau rát, nói ngắn gọn: “Thanh mai trúc mã của hắn.”
Võ Tiểu Long “Wow” một tiếng.
Nghe vậy, Ứng Hoài cảm thấy từ đó quá mập mờ, vội đính chính: “Chỉ là bạn học mẫu giáo bình thường.”
Tạ Chấp Lam nhìn hắn đầy nghi hoặc: “Ai mà giữ liên lạc mười mấy năm với một người bạn mẫu giáo bình thường?”
Trong lớp ngột ngạt hơn ngoài hành lang. Ứng Hoài cởi áo khoác đồng phục, vắt lên lưng ghế. Nghe Tạ Chấp Lam nói, hắn trả lời theo bản năng: “Ai bảo không? Tôi với cậu chẳng phải vẫn vậy sao?”
Tạ Chấp Lam “chậc” một tiếng, lắc đầu: “Buồn thật.” Rồi quay lại bàn học.
Trong tiết Vật Lý, Võ Tiểu Long nhân lúc thầy giáo đầu hói đang viết bảng, ném tờ giấy ghi: *Miểu tỷ bảo tôi hỏi, Lam ca sao vậy?*
Lúc này Ứng Hoài mới để ý Tạ Chấp Lam có gì đó bất thường.
Y chống tay lên trán, mắt khép hờ, trang sách vẫn mở ở trang đầu, không hề lật qua.
Chưa kịp hỏi, Tạ Chấp Lam đã cảm nhận được ánh nhìn, nghiêng đầu lại.
Đôi mắt hổ phách vốn rạng rỡ giờ như phủ lớp sương mờ. Khi không còn nụ cười, ánh mắt ấy trở nên lạnh lùng, xa cách.
Y mở lời trước: “Trưa nay cậu thay tôi đi ăn với Kỳ Kỳ nhé.”
“Tại sao?”
“Tôi cảm rồi. Sợ lây sang nó.”
Giữa giờ, thầy giáo đưa ra vài câu hỏi khó. Cả lớp im lặng. Ánh mắt thầy quét qua những học trò cúi gằm ở hàng trên, rồi dừng lại ở Tạ Chấp Lam và Ứng Hoài.
Chưa kịp gọi tên, điện thoại trong ngăn bàn Tạ Chấp Lam rung lên.
Y mặt không đổi sắc, định tắt nguồn. Nhưng khi thấy tên hiển thị, y đột ngột dừng lại.
Thầy giáo bực bội gọi: “Tạ Chấp Lam, em lên đây!”
Hứa Tư Miểu và Võ Tiểu Long cùng quay lại. Tạ Chấp Lam vẫn không nhúc nhích.
“Tạ Chấp Lam.” Ứng Hoài huých tay y.
Tạ Chấp Lam nắm chặt điện thoại đang rung, khẽ nói: “Là giáo viên chủ nhiệm của Kỳ Kỳ.”
Ứng Hoài nhíu mày: “Sao lại gọi cho cậu?”
“Điện thoại bố mẹ tôi không liên lạc được, tôi để lại số mình.”
Thầy giáo gương mặt tối sầm: “Hai em đang nói gì? Có biết đang là giờ học không?!”
Tạ Chấp Lam thở dài, đẩy Ứng Hoài: “Cậu giải thích giúp tôi.” Nói rồi quay người đi ra cửa sau.
Cả lớp bỗng vỡ òa.
Ứng Hoài thu ánh mắt dõi theo bóng lưng y, đứng dậy bước lên bục giảng, gõ phấn vào bảng: “Câu này ạ?”
Thầy giáo giận dữ: “Tôi gọi Tạ Chấp Lam! Cậu ta đi đâu?! Vắng mặt giữa giờ học à?!”
“Cậu ấy không khỏe, đi nôn rồi ạ.” Ứng Hoài bình thản, “Em làm thay cậu ấy. Câu nào ạ?”
Trường Nghi Trung không bắt buộc nộp điện thoại, nhưng cũng không cho phép sử dụng công khai. Thái độ chung là “mắt nhắm mắt mở”. Đa số học sinh tự giác, hoặc tắt nguồn trong giờ. Riêng Tạ Chấp Lam luôn để điện thoại bật, vì điều này mà y từng bị gọi lên văn phòng nhắc nhở vài lần.
Y sợ nhận điện từ bệnh viện hay giáo viên của Tạ Kỳ Chi, nhưng lại càng sợ bỏ lỡ một cuộc gọi quan trọng. Chỉ một lần không nghe, có thể dẫn đến hậu quả suốt đời không thể cứu vãn.
May mắn, lần này không phải chuyện lớn. Chỉ là Tạ Kỳ Chi và bạn cùng bàn xảy ra mâu thuẫn.
Một cậu bé da ngăm tên Trần Mân bị ai đó nghịch ngợm đổ mực vào cốc nước. Khi phát hiện thì đã muộn, cậu ta ôm cổ nôn ra thứ chất lỏng đen ngòm.
Tạ Kỳ Chi – đứa trẻ vốn vô cảm – đứng bên cạnh, thản nhiên buông lời mỉa mai: “Cậu từng ăn mực chưa? Con mực phun mực để trốn chạy ấy. Xấu xí lắm, trông như quái vật biển.”
Trần Mân tức đến phát điên, một mực khẳng định do Tạ Kỳ Chi, yêu cầu thầy Hoàng xem camera.
Camera ghi hình cho thấy trong lớp có nhiều người ra vào, có vài người ghé lại gần bàn hai đứa, nhưng không thể xác định rõ là ai. Không có bằng chứng nào buộc tội Tạ Kỳ Chi.
Nhưng Trần Mân vẫn không chịu buông tha. Thầy Hoàng đang cố hòa giải, thì Tạ Kỳ Chi bất ngờ buông một câu: “Có khi nào là cậu tự làm không? Thầy ơi, bình thường Trần Mân đã thích làm trò để thu hút sự chú ý rồi, giống như một tên hề vậy.”
Câu nói vừa dứt, thầy Hoàng đành bó tay.
Tạ Kỳ Chi chọc giận Trần Mân đến tận cùng. Cậu ta xông tới định đánh người, bị thầy Hoàng can ngăn. Thế là thầy gọi điện cho Tạ Chấp Lam.
Tạ Chấp Lam đau đầu vì mâu thuẫn trẻ con này. Y nhìn Tạ Kỳ Chi đứng lặng một bên, nhẹ nhàng bóp vai cậu: “Kỳ Kỳ, không bị thương chứ?”
Tạ Kỳ Chi lắc đầu.
“Cũng không bị bắt nạt chứ?”
Cậu bé lại lắc đầu. Tạ Chấp Lam yên tâm, quay sang thầy giáo: “Thầy ơi, không sao ạ, để em xử lý.”
Trần Mân hừ một tiếng. Chưa kịp mở lời, đã đối diện với nụ cười gần như hiền hòa của Tạ Chấp Lam.
Y cúi xuống nhìn Trần Mân, giọng điệu rõ ràng mang theo sự áp chế: “Cậu có mâu thuẫn với ai thì không liên quan đến tôi. Nhưng đừng đụng vào em trai tôi. Nhớ kỹ, tôi đến lớp các cậu chỉ mất mười phút, chắc chắn sẽ nhanh hơn bố mẹ cậu.”
Thầy Hoàng: “…”
Khi Tạ Chấp Lam trở về, giờ học đã kết thúc. Ứng Hoài quay lại, nói: “Thầy bảo trưa cậu phải lên văn phòng trình bày, không thì mời phụ huynh.”
Tạ Chấp Lam ngả người ra ghế, lấy mu bàn tay che mắt: “Chóng mặt quá. Cậu nói sớm một chút có chết không?”
“Sớm hay muộn cũng thế.” Ứng Hoài hỏi, “Em trai cậu thế nào?”
“Cãi nhau với bạn cùng bàn. Bị cáo buộc đổ mực vào cốc nước người ta.” Tạ Chấp Lam nhắm mắt, bất lực, “Có liên quan gì đến Kỳ Kỳ? Trong cặp nó có gì, tôi chẳng rõ sao? Mực từ đâu ra chứ?”
Ứng Hoài nghe vậy, khựng lại. Lần đầu tiên thấy hắn im lặng, rồi mới nói: “Của tôi.”
Tạ Chấp Lam buông tay, quay sang nhìn: “Cái gì?”
“Sáng nay nó xin tôi.” Ứng Hoài nói, “Lúc cậu không có ở đây.”
Tạ Chấp Lam kinh ngạc: “…Sao cậu không nói sớm?”
Ứng Hoài: “Cậu có hỏi đâu.”
Tạ Chấp Lam: “…”
Vậy thì việc đổ mực vào cốc nước người khác – hành động vô cùng xấu xa – chắc chắn do cậu nhóc kia làm rồi.
Không chỉ trêu chọc bạn cùng lớp, mà còn biết lợi dụng lúc hỗn loạn để tránh camera, không để lại bằng chứng. Khi bị đối chất, lại quay sang vu khống nạn nhân, bảo người ta tự dựng cảnh, là “tên hề thích gây chú ý”. Khi sắp bị đánh, lại tỏ vẻ bị oan để giáo viên gọi anh trai đến dằn mặt người khác.
Giỏi thật.
Ứng Hoài nhìn y: “Cậu ngạc nhiên gì chứ? Cậu là anh trai nó, không rõ nó là người thế nào sao?”
“Không phải ngạc nhiên về chuyện này,” Tạ Chấp Lam suy nghĩ hồi lâu, vẫn không tài nào hiểu nổi, “Nhìn cách hành xử thì Kỳ Kỳ thông minh lắm mà, sao điểm thi chuyển cấp lại thấp vậy?”