Một Thanh Âm - Lăng Sơn
Chương 31: Tóc xanh, tóc hồng, tóc trắng
Một Thanh Âm - Lăng Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong buổi động viên huấn luyện quân sự tại trung tâm thể thao, Tạ Kỳ Chi thoáng thấy một mái tóc xanh lam lấp ló trong hàng ngũ. Nhưng khi mọi người tan hàng, chuẩn bị ra sân tập trung, người ấy đã biến mất chỉ trong chớp mắt.
Cậu bước lên khán đài, tay vịn lan can, ánh mắt hướng về những ô vuông xanh lục đang bắt đầu tập luyện dưới nắng.
Không có chỗ cho cậu tham gia, lại chẳng biết người tóc xanh tên gì, nếu không đã có thể hỏi trong nhóm lớp.
Cố vấn viên gọi điện, mời cậu đi phát nước cùng các anh chị khóa trên. Sau nửa tiếng bận rộn, quen biết thêm một loạt gương mặt, Tạ Kỳ Chi miễn cưỡng ghi lại tên và hình ảnh trong ghi chú điện thoại, nhưng vừa trở lại khán đài chưa lâu đã quên sạch.
Dưới khán đài, bỗng vang lên tiếng cãi vã.
“Cậu nhảy cẩn thận chút đi, đừng gãy nốt cái chân còn lại.”
“Thôi nào, tôi biết rồi, Vưu Nhiên cậu bớt lảm nhảm đi.”
Giọng nói nghe quen quen.
Tạ Kỳ Chi ngồi trên ghế, nhìn theo hướng phát ra tiếng, qua khe lan can, thấy hai cái đầu – một xanh, một hồng – đang song hành bước lên cầu thang.
Người tóc hồng là một cô gái tóc dài. Mỗi bước nhảy tưng tưng của cô lại khiến những lọn tóc xoăn nhẹ ở đuôi tóc lay động theo.
Chân cô bị thương à?
“Cậu ở đây à.” Người tóc xanh thấy Tạ Kỳ Chi liền vẫy tay, vừa đỡ tay cô gái tóc hồng vừa bước tới.
Tạ Kỳ Chi cũng mặc đồng phục quân sự xanh lục như họ, nhưng vì cảm thấy ngột ngạt nên đã cởi mũ, để sang một bên.
Cô gái nhận ra mặt cậu, tỏ vẻ ngạc nhiên: “Ê, Tạ Kỳ Chi?”
Cô ta quen mình sao? Tạ Kỳ Chi nhìn cô một lúc, nhưng không nhớ ra là ai.
Nắng chói chang rọi xuống. Một người đứng, một người ngồi, họ nhìn nhau trong bóng râm khán đài, không khí thoáng chốc trở nên gượng gạo.
“Thôi bỏ đi.” Cô gái nhảy tưng tưng đến, ngồi xuống ghế bên cạnh Tạ Kỳ Chi. “Tôi biết ngay là cậu không nhận ra tôi mà. Chị đây có gương mặt đại trà của một mỹ nữ, không nhận ra cũng chẳng trách được cậu.”
Tạ Kỳ Chi chớp mắt vài cái, lại nhìn cô thêm lần nữa. Cậu hơi lúng túng, khép các ngón tay lại, định nói gì đó, bỗng nhớ ra anh trai từng nói một câu khi thay cậu đến trường nhận giấy báo trúng tuyển:
“Lớp em còn có một người thi đậu vào Đại học Tây Minh, sau này trên đường đi học còn có bạn đồng hành.”
Dĩ nhiên, lúc đó Tạ Kỳ Chi chẳng để tâm. Giờ đây, cậu cố gắng gõ cửa trí nhớ, cố gắng nhớ tên cô ấy là…
“Triển Tín Giai?”
Người tóc xanh khoanh tay, nói: “Không dễ đâu, chắc cũng phải vò đầu bứt tóc đến năm phút nhỉ.”
Tạ Kỳ Chi: “…”
Cậu liếc tóc xanh một cái, muốn gỡ gạc lại chút ấn tượng, liền nói với Triển Tín Giai: “Tôi nhớ trước đây cậu buộc tóc đuôi ngựa, còn đeo kính nữa.”
Giờ không chỉ bỏ kính, đổi màu tóc, mà còn cắt mái, nên không nhận ra cũng không hoàn toàn là lỗi của mình.
Nhưng Triển Tín Giai không nghĩ vậy, cô “ồ” một tiếng: “Cậu nhận người bằng kiểu tóc và kính hả? Đổi kiểu tóc là coi như đổi người luôn.”
Tạ Kỳ Chi: “…”
Tóc xanh nghe họ trò chuyện suốt từ nãy, giờ cúi người, chỉ vào mình: “Vậy đặc điểm của tôi là gì? Tóc xanh à?”
Tạ Kỳ Chi: “… Ừm.” Cái này thì thật sự không thể chối cãi.
Cậu thấy tóc xanh lại cười, hơi không phục, bèn hỏi lại: “Ấn tượng của cậu về tôi không phải như vậy sao?”
“Không phải.” Tóc xanh đáp, “Tạ Kỳ Chi, lần đầu tiên gặp cậu, tôi đã nhớ mặt cậu rồi.”
Tạ Kỳ Chi sững người. Cậu ta khẽ cong khóe mắt, nhìn cậu nói: “Tôi là Vưu Nhiên, chữ Vưu trong ‘đặc biệt’, chữ Nhiên trong ‘sau đó’.”
Sáng hôm đó, ba bệnh nhân – Tạ Kỳ Chi, Vưu Nhiên và Triển Tín Giai – rảnh rỗi, dành phần lớn thời gian ngồi trên khán đài ngẩn ngơ và trò chuyện.
Triển Tín Giai hình như cũng bị xếp vào đội hợp xướng quân sự. Cô hỏi về lịch tập luyện. Tạ Kỳ Chi vừa hỏi cố vấn viên xong, chưa kịp trả lời thì Vưu Nhiên đã chen vào: “Còn sớm mà, mới có mỗi vài người như chúng ta thì làm sao đủ. Chờ vài ngày nữa, đợi lũ yếu ớt ngất xỉu, dị ứng tia cực tím, trẹo chân gì đấy gom lại một đống, rồi chọn lọc lại là đủ người. Các đội tạm thời này toàn làm qua loa.”
Hóa ra cậu ta đoán trúng.
Triển Tín Giai “ồ” một tiếng, chống chân cúi đầu nghịch điện thoại.
Tạ Kỳ Chi để ý thấy một đoạn băng thun quấn chặt quanh cổ chân cô, lấp ló dưới ống quần quân sự, liền hỏi: “Chân cậu bị sao thế?”
“Cái này á,” cô vẫn không ngẩng đầu, “Nhuộm tóc cãi lời tổ tông, bị bố tôi đánh gãy.”
Tạ Kỳ Chi: “… Hả?”
“Sao cái gì cậu cũng tin thế.” Vưu Nhiên vạch trần, “Cậu ấy chỉ bị ngã thôi.”
“Tôi cận mà. Hè rồi đi phẫu thuật laser. Trong thời gian hồi phục, buổi tối tôi nhìn không rõ. Đi xe bị ngã một cái, trẹo chân luôn.” Cô than thở, “Đến giờ vẫn đau, tôi sẽ không thành người què đâu chứ?”
“Cậu mà không suốt ngày leo trèo như khỉ thì sẽ không què được.” Vưu Nhiên nói.
Triển Tín Giai phản pháo: “Cậu mới là khỉ, khỉ tóc xanh.”
“Khỉ con tóc hồng.” Vưu Nhiên nhận ra ánh mắt Tạ Kỳ Chi, liền trêu, “Nhìn chi lạ vậy, cậu muốn làm khỉ con tóc trắng à?”
Tạ Kỳ Chi lắc đầu, hỏi: “Hai người là một cặp à?”
Vưu Nhiên sững người, liếc Triển Tín Giai, cả hai cùng nhíu mày.
Triển Tín Giai thẳng thừng: “Tôi không có hứng thú với mấy người thích làm máy điều hòa trung tâm và là bông hoa giao tế.”
– Máy điều hòa trung tâm: trong ngôn ngữ mạng Trung Quốc, chỉ người đối xử tốt với tất cả mọi người như nhau, không phân biệt thân sơ (ai cũng mát như điều hòa), ám chỉ kiểu “ai cũng tốt” nhưng thiếu sự đặc biệt.
– Bông hoa giao tế: người khéo léo, quen biết rộng, xuất hiện ở nhiều nơi trong xã hội.
“Tôi không thích—” Vưu Nhiên vừa nói dở thì nghe vậy, kinh ngạc quay đầu, “Lấy oán báo ân, cậu có thấy ngại không vậy?”
“Thật ra, tôi quen cậu ấy còn chưa lâu bằng quen cậu.” Triển Tín Giai nói với Tạ Kỳ Chi, “Gặp nhau trên chuyến bay đến Tùng Thành. Cùng ngồi một hàng, đều là sinh viên Đại học Tây Minh nên tiện thể trò chuyện. Dù sao cũng cùng đường, cậu ấy giúp tôi đẩy hành lý về ký túc xá, chỉ có vậy thôi.”
Tạ Kỳ Chi thành thật nói: “Nhìn hai người rất thân thiết, cứ như quen nhau từ lâu rồi.”
“Thân thiết à? Chẳng phải mọi người đều thế sao? Cùng môi trường, cùng thân phận, đều là đồng loại, gặp nhau là thành bạn bè thôi.”
Tạ Kỳ Chi không nghĩ vậy. Cậu cũng sống trong cùng môi trường, cũng là học sinh như họ, nhưng chưa từng có những người bạn có thể thoải mái đùa giỡn như hai người này.
“Sao lại không có?” Vưu Nhiên chen vào, “Không phải cậu rất được yêu thích sao?”
Tạ Kỳ Chi định phủ nhận, thì Triển Tín Giai đã nói thay: “Đúng là rất được yêu thích. Hồi cấp ba, nhiều người thích cậu ấy lắm, chủ động làm quen, rủ đi ăn, đi chơi cuối tuần, nhưng đều bị từ chối hết. Một người lạnh lùng như vậy đấy.”
Tạ Kỳ Chi sững sờ, nghi ngờ giữa nhận thức của mình và của cô ấy có chỗ gì đó sai lệch.
Vưu Nhiên cũng nhìn Tạ Kỳ Chi, bối rối: “Lạnh lùng chỗ nào? Tôi thấy không giống vậy mà?”
“Cậu ấy tự mình cũng không nhận ra. Nhưng cũng không thể hoàn toàn trách Tạ Kỳ Chi được. Sức khỏe cậu ấy không tốt, nghỉ học nhiều. Đôi khi chưa kịp nhớ mặt ai, quay lại đã đổi lớp rồi, lại phải làm quen từ đầu. Không thể thân thiết cũng là chuyện bình thường.”
Tạ Kỳ Chi nghiêng đầu, nghe cô nói: “Tụi mình rất thích cậu, chỉ là cậu không quan tâm đến những người xung quanh thôi.” Đôi mắt cậu khẽ chớp.
Triển Tín Giai nhìn biểu cảm của cậu, giơ tay chỉ lên cao: “Tạ Kỳ Chi, hồi đó, mắt cậu lúc nào cũng nhìn về một nơi khác.”
Cô nói nghiêm túc quá, khiến Tạ Kỳ Chi không kìm được mà bắt đầu suy nghĩ.
Ánh mắt mình, đã nhìn về nơi nào?
Vưu Nhiên cũng nhìn theo hướng ngón tay cô, cố ý hỏi: “Nơi nào? Tòa nhà bên cạnh à? Có người thầm thương trộm nhớ đi ngang qua không?”
Triển Tín Giai đấm cậu ta một cái.
Một cơn gió thoảng qua, những đám mây trắng trên trời bị thổi tan, từng cụm tản ra khắp nơi.
Tạ Kỳ Chi nhìn mây ngẩn ngơ một lúc, rồi bỗng “ừm” một tiếng, nói: “Cũng gần như vậy.”