Một Thanh Âm - Lăng Sơn
Chương 58: Ứng Hoài ân cần cứu Tạ Kỳ Chi
Một Thanh Âm - Lăng Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Kỳ Chi không biết mình đã ngồi trong bóng tối, ôm lấy ánh sáng bao lâu rồi. Chỉ thoáng chốc, khoảng ba đến năm phút, tiếng chuông cửa quen thuộc đã vang lên. Điện thoại vẫn chưa tắt, giọng của Ứng Hoài vọng qua, hơi bị méo: “Là anh, ra mở cửa đi.”
Cảm giác như hàng giờ trôi qua, chân tay tê dại, những bóng ma vô hình đang bò đến gần, móng vuốt sắc nhọn cào vào áo và đầu ngón chân cậu.
Cậu ghét bóng tối.
Cảm giác này giống như kim đồng hồ quay ngược về quá khứ, trở về tuổi thơ khi cậu nằm trên giường suốt ngày, thậm chí không đủ sức trở mình.
Một ngày dài sắp tàn, bóng cây từ mặt đất bò lên người cậu, rồi từ người lên mặt. Cửa sổ kêu ken két trong gió đêm. Cậu nức nở trong nỗi sợ hãi, ngực như chiếc ống vỡ nát, tiếng khóc vọng vào tường, không ai nghe thấy, không ai quan tâm.
Cậu chìm vào giấc ngủ đầy sợ hãi, rồi lại tỉnh dậy trong sợ hãi, ngày qua ngày, cô đơn trong bóng tối suốt đêm.
Tiếng chuông cửa biến thành tiếng gõ cửa, “cốc cốc” đều đặn, ngưng hai giây rồi lại “cốc cốc”.
Dần dần, tiếng gõ hòa nhịp với tiếng tim cậu.
Điện thoại rơi “bốp” một tiếng vào bóng tối. Tạ Kỳ Chi không dám cúi xuống nhặt, chỉ nắm chặt chiếc đèn pin, bước xuống ghế sofa, bàn chân trần chạm sàn lạnh.
Khi cửa mở, Ứng Hoài thấy Tạ Kỳ Chi đang ôm đèn pin, đứng chân trần trước cửa. Ánh sáng chiếu lên mặt cậu, ngay cả góc độ khó nhìn cũng không xấu xí, lông mi dài mảnh khảnh dưới ánh sáng trông mềm mại như nhung, cằm nhọn và gầy. Cậu trông như đứa trẻ tội nghiệp.
Ứng Hoài mang bánh kem vào, không hỏi tại sao cậu ra mở cửa lâu như vậy, tay trái kéo nhẹ đóng cửa.
Hắn đặt bánh lên bàn trà, Tạ Kỳ Chi nhìn qua hỏi: “Sao anh lại mang lên?”
“Anh đặt mà.” Ứng Hoài cúi xuống nhặt điện thoại của cậu, thấy cậu ngồi co chân trên ghế, một chân đè dưới đùi, một chân co sau bàn trà, năm ngón chân nhỏ xíu lộ ra.
Ứng Hoài nhìn thấy, cảm thấy dáng ngồi của cậu chướng mắt, vén chiếc quần ngủ mỏng lên, kéo bắp chân Tạ Kỳ Chi xuống, đợi cậu xỏ dép rồi mới đứng dậy nói: “Giao không được, anh sang đây xem sao.”
Tạ Kỳ Chi “ồ” một tiếng, gượng gạo khép chân lại: “Em tưởng anh mua cho.”
“Ừ, ừ.” Ứng Hoài bực bội nói, “Việc tốt thì do cậu làm hết, việc xấu thì do anh chịu.”
Tạ Kỳ Chi không nói gì, nhìn hắn bật đèn pin điện thoại, đi về phía tủ đồ ăn lấy hai ly thủy tinh mờ, rồi đến tủ lạnh chọn chai trà hoa nhài.
Từng bước chân không chút do dự, quen thuộc như đây là nhà mình, chứ không phải nhà của tỷ Lâm.
Tạ Kỳ Chi hỏi: “Anh khát à? Bình nước trên tủ kia.”
“Không phải uống.” Ứng Hoài nói, đưa tay đòi đèn pin của cậu.
Tạ Kỳ Chi do dự vài giây rồi đưa cho hắn.
Ứng Hoài vặn nắp trà hoa nhài, rót đầy một ly. Đèn pin to hơn miệng ly một chút, ánh sáng chiếu xuống vừa khéo. Hắn đặt ly bên trái bàn trà, điện thoại bên phải, úp ngược ly lên nguồn sáng. Ngón tay thon dài điều chỉnh góc độ, ánh sáng chói mắt trở nên dịu hơn.
Thế là hai chiếc đèn nhỏ tròn xuất hiện, bóng tối bị xua tan, bàn trà sáng rực.
Tạ Kỳ Chi nhìn hắn không chớp mắt, đồng tử giãn ra, đôi mắt xám xanh rạng rỡ lạ thường.
Ứng Hoài lấy nến sinh nhật ra, bật que diêm châm nến, hỏi: “Gương trang điểm của em đâu?”
“Trong phòng em—” Tạ Kỳ Chi ngừng lại, tức giận nói, “Em không trang điểm! Đó chỉ là cái gương bình thường thôi!”
Ứng Hoài đi thẳng vào phòng cậu, thuận miệng nói: “Đúng, đúng. Không trang điểm, chỉ soi gương nửa tiếng mỗi sáng tối vì thích ngắm mình thôi.”
Tạ Kỳ Chi nhíu mày, lạ lùng hỏi: “Anh nhìn trộm em?”
“Ai thèm nhìn trộm em? Em tự nói đấy.” Ứng Hoài cầm chiếc gương tròn ra, đổi giọng bảo: “Ứng Hoài ca ca, năm nay em cao thêm 15cm rồi. Dạo này em thích soi gương, xem mình thay đổi gì. Mỗi ngày soi hơn nửa tiếng. Nếu anh thấy em bây giờ, chắc không nhận ra. Dù không giống trước, nhưng em thấy đó là sự tiến bộ. Không biết anh có tin không, nhưng em nghĩ mình bây giờ đẹp hơn trước nhiều——”
Giọng hắn dừng lại khi Tạ Kỳ Chi túm lấy cây nến, giơ lên mặt hung dữ: “Đừng ném!”
Ứng Hoài bật cười, thong thả tách từng ngón tay cậu, lấy nến đi: “Ném rồi thì không còn nến sinh nhật nữa đâu.”
Hắn đặt gương lên bàn trà, đối diện với Tạ Kỳ Chi, nến đặt trước gương. Ánh sáng phản chiếu lên tường sau lưng cậu, sáng rực với quầng vàng nhạt, phủ lấy người cậu thật mềm mại.
Ứng Hoài hỏi: “Thoải mái hơn chưa?”
Tạ Kỳ Chi gật đầu theo bản năng, thậm chí không bận tâm giận dỗi nữa, ngước nhìn hắn như thể nhìn thấy Edison thứ hai đã cứu mẹ mình… Ứng Hoài ân cần cứu Tạ Kỳ Chi.
*Edison cứu mẹ: giai thoại về tuổi thơ của nhà phát minh vĩ đại Thomas Edison.
Chỉ cần tốt một phút thôi, sau đó vẫn phải giận chứ.
Ứng Hoài: “Sao lại lườm anh nữa?”
Tạ Kỳ Chi chất vấn: “Anh không thèm trả lời tin nhắn của em, còn lấy tin nhắn cũ của em ra chế giễu à?”
“Em còn dám gửi, sao lại sợ người khác cười?” Ứng Hoài nhướng mày, nắm chặt bàn tay cậu định vung ra, ấn xuống nói: “Hai hôm trước anh xem lại, thấy dễ thương quá, nên lấy ra chia sẻ với em thôi.”
Tạ Kỳ Chi không muốn để ý, cố gượng giãy hai cái nhưng Ứng Hoài ghì chặt cổ tay không nhúc nhích.
Sự chênh lệch sức lực quá rõ, Tạ Kỳ Chi càng thêm tức.
Ứng Hoài hỏi: “Không vui à?”
Tạ Kỳ Chi lùi lại, quay mặt đi: “Không có.”
Ứng Hoài buông tay, quan sát vẻ mặt hờn dỗi, bật cười hỏi: “Thật không? Không có thì cười một cái xem nào.”
Tạ Kỳ Chi túm lấy gối ôm che mặt: “… Anh tự đi mà cười!”
Lúc Ứng Hoài mở bánh kem, Tạ Kỳ Chi lén lấy que diêm đã cháy, giấu sau lưng vẽ chú chó con lên áo hắn.
Ứng Hoài giả vờ không phát hiện, đợi cậu vẽ xong mới bắt người, xoa đầu cậu một trận.
Tạ Kỳ Chi không chịu thua, nhón chân húc vào cằm hắn. Ứng Hoài nhăn mặt đau, Tạ Kỳ Chi quay đầu chạy, lúc rẽ góc không để ý, đụng phải chiếc ly úp ngược trên điện thoại.
“Xoảng” một tiếng, ly vỡ tan. Phía này chìm vào bóng tối. Ánh điện thoại chiếu thẳng vào mặt tái nhợt của Tạ Kỳ Chi.
Cậu đứng cứng, có người nắm tay cậu, ấn ngồi xuống sofa, kiểm tra chân cậu không bị thương rồi mới yên tâm. Hắn ôm cậu an ủi:
“Đừng sợ, không sao đâu, vỡ tan là bình an.”
*Suì suì píng ān/: “Vỡ tan là bình an” – Câu nói của người Trung khi làm vỡ đồ vật.
Lòng bàn tay hắn khô ráo ấm áp, xoa xoa sau gáy cậu, ngón tay trượt xuống cổ, véo nhẹ.
Tạ Kỳ Chi nổi da gà, vô thức giãy giụa. Đỉnh đầu cậu nặng trĩu, cằm Ứng Hoài đã đè lên mái tóc mềm của cậu, hắn ôm cậu nói: “Đừng nghịch nữa, ngoan nào.”
Trước mắt có cơ hội tuyệt vời để bắt nạt Ứng Hoài. Chỉ cần ngẩng đầu, có thể khiến hắn cắn lưỡi, xem hắn còn muốn mình ngoan không.
Mặt vùi trong ngực hắn, Tạ Kỳ Chi chợt ngửi thấy mùi hương nhẹ trên người hắn – mùi mà cậu thích.
Cậu bỗng yên lặng, mi rũ xuống như chú mèo bị bóp gáy, mất hết sức lực, chỉ lười biếng tựa vào hắn, cảm nhận nhịp vỗ nhẹ sau lưng.
“Kỳ Kỳ, không có gì đáng sợ cả, có anh ở đây rồi.” Giọng trầm thấp của Ứng Hoài bỗng dịu dàng như dỗ dành đứa trẻ vừa tỉnh sau cơn ác mộng: “Hôm nay là sinh nhật, phải thật vui vẻ.”
Tạ Kỳ Chi chớp mắt, ngước nhìn hắn như nhìn thấy Edison thứ hai đã cứu mẹ mình… Ứng Hoài ân cần cứu Tạ Kỳ Chi.