Một Vòng Tròn - Cửu Đâu Tinh
Bước Đầu
Một Vòng Tròn - Cửu Đâu Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Năm ấy gió lay cành cây, tiếng ve không ngớt gọi hè, tôi đưa tay ra ngoài nắng chói, tưởng như có thể giữ lại cả một mùa hạ rực rỡ bên mình.
Tình yêu đương chớm nở, chúng tôi không giấu nhau điều gì.
— Trích từ bản thảo của Sầm Tây lớp 10-18 trường THPT Nam Gia.
"Hết giờ làm bài. Các thí sinh đứng dậy, bỏ bút, đặt bài thi, phiếu trả lời, giấy nháp và dụng cụ khác lên góc phải bàn. Mang thẻ dự thi, lần lượt ra khỏi phòng."
Tiếng loa đều đều vang lên… một giây, hai giây, ba giây… sân trường nhanh chóng trở nên ồn ào.
Sầm Tây bước ra khỏi phòng thi với vẻ mặt vô cảm. Kỳ thi vào lớp 10 vừa kết thúc, nhưng trên khuôn mặt cô không hề có chút thư thái hay vui mừng.
Cô vội vã rời khỏi trường, gấp rút về nhà để thu gom hết những sách vở không dùng đến, đem bán lấy tiền.
Cuối con hẻm cũ kỹ, cánh cửa gỗ cũ nát khẽ mở ra. Sầm Tây lén lút quay về căn nhà kho không có lấy một ô cửa sổ.
Bên trong bừa bộn, rõ ràng vừa bị cha cô—một kẻ nghiện rượu và cờ bạc— lục tung.
Mỗi ngăn kéo đều bị lật tung, mấy chục tệ cô dành dụm cũng đã bị lấy sạch, chẳng còn một đồng lẻ.
May mắn là sách vở vẫn còn nguyên.
Sầm Tây nhanh chóng gom tất cả vào những chiếc túi lớn nhỏ, kéo đến trạm thu mua phế liệu ở đầu thôn.
Trên đường đi, cô thầm tính toán. Chẳng bao lâu nữa, cô sẽ rời khỏi nơi này, đến thành phố Nam Gia học cấp ba.
Khi điểm thi được công bố, những học sinh khóa dưới sẽ tranh nhau mua lại những cuốn vở cô giữ lại.
Lý do thật đơn giản. Nam Gia là trường cấp ba trọng điểm của tỉnh, nổi bật hơn hẳn những trường khác. Còn Sầm Tây là người duy nhất trong huyện Gia Lâm đỗ vào đây và được tuyển thẳng vào lớp chọn.
Những cuốn vở cộng tiền bán phế liệu, tổng cộng hơn 400 tệ.
Sáng hôm sau, khi trời vẫn còn chưa sáng hẳn, Sầm Tây đã một mình lặng lẽ ra bến xe thị trấn, mua vé xe buýt đến thành phố Nam Gia.
Xe chạy hơn năm tiếng, khi cô tìm được quán cá nướng của dì út thì trời đã gần trưa.
Ánh nắng chói chang khiến gương mặt nhỏ như bàn tay của cô đỏ bừng, mồ hôi thấm ướt cổ áo. Cô xách hành lý đơn sơ, bước chậm đến trước cửa quán, nơi người phụ nữ đang dọn dẹp.
"Dì út."
Người phụ nữ vẫn đang lau bàn, nghe tiếng thì ngẩng đầu lên, thoáng ngạc nhiên khi nhìn thấy Sầm Tây, rồi vội vã che giấu vẻ mặt: "Đến rồi à?"
"Dạ."
"Ừ, đợi dì một lát." Bà cúi đầu tiếp tục công việc.
Thấy vậy, Sầm Tây vội đặt hành lý xuống, đưa tay ra: "Để cháu giúp dì."
Người phụ nữ không từ chối.
Sau khi thu dọn xong, bà nhìn Sầm Tây: "Đi theo dì."
Không hề hỏi han ân cần, bà dẫn cô lên gác của quán cá nướng.
Sầm Tây lặng lẽ đi theo, quen với thái độ lạnh nhạt này. Từ nhỏ đến lớn, cô đã quen với việc bị mọi người làm ngơ.
Cầu thang dẫn lên tầng hai ngoài trời, không vững chắc, mỗi bước đi lại khiến nó rung rung.
Lên đến nơi, trước mắt cô là sân thượng nhỏ tồi tàn, chất đầy vật liệu thừa từ lúc sửa quán dưới tầng một. Gió mùa hè nóng bức thổi qua, mang theo mùi lạ khó chịu.
Trên sân thượng có một phòng nhỏ được cơi nới, diện tích chật hẹp. Bên trong chỉ có một chiếc giường tầng, không còn đồ đạc gì khác.
Sầm Tây đặt hành lý xuống, không dám nghỉ ngơi, lập tức xuống quán giúp việc.
Cô hiểu rõ, không ai trên đời này sẽ giúp mình hay thương mình vô điều kiện.
Suốt hơn một tháng hè, Sầm Tây luôn bận rộn.
Chiều hôm ấy, sau giờ cơm, cô vừa rửa xong bát đũa thì dì út đưa cho cô một phần cá nướng đóng hộp: "Cam Cam, mang phần này đi giao giúp dì. Gần lắm, ngay cạnh trường con thôi."
Hôm nay là ngày lên lớp thứ hai của lớp chọn chuyển cấp.
Lớp chọn sẽ học trước hai tuần so với khai giảng chính thức. Dù trên lý thuyết, học sinh sẽ tham gia dựa trên nguyên tắc tự nguyện, nhưng cả lớp đều là học sinh giỏi nên gần như không có ai xin nghỉ.
Ngoại trừ Sầm Tây.
Hai tuần học phải đóng tám trăm tệ tiền tài liệu, cô không có khả năng chi trả. Vậy nên Sầm Tây trở thành học sinh duy nhất trong lớp không được học sớm.
Nghe dì nói vậy, cô nhanh chóng nhận lấy phần đồ ăn, thầm nghĩ giao xong còn có thể nhân tiện ghé qua trường mới xem thử.
Nam Gia là thành phố cấp trung ương, phố xá đông đúc xe cộ tấp nập. Sầm Tây đến đây đã gần một tháng mà ngày nào cũng quanh quẩn ở quán, không quen thuộc với khu vực xung quanh. Khó khăn lắm mới giao xong phần cơm hộp, cô vẫn chưa tìm được cổng trường.
Lang thang vài vòng, cô đành lấy một cái túi ni-lông ra, định nhặt vài chai lọ dọc đường để bán, kiếm chút tiền.
Cũng phải nói, thành phố lớn giữ gìn vệ sinh thật tốt, đến cả rác cũng khó tìm. Không ngờ cứ thế nhặt dọc đường, cô vô tình đi nhầm vào cổng sau của trường Nam Gia.
Sầm Tây còn chưa nhận ra mình lạc đường, cho đến khi nghe thấy tiếng hét của mấy nữ sinh từ sân bóng phía xa vọng lại, cô mới bị thu hút sự chú ý.
Chiều nay chỉ có hai tiết học, tan học xong vẫn còn sớm. Nhiều học sinh chọn ở lại chơi bóng rổ trước khi về.
Sầm Tây xách túi phế liệu lại gần, đứng bên cạnh nhóm nữ sinh, mới nhìn một chút đã nhận ra bọn họ hầu như đều đến vì một người.
Giữa ngày hè rực nắng, bóng dáng ấy năng động chạy dưới ánh mặt trời, tràn đầy sức sống.
Chàng thiếu niên mặc bộ đồng phục xanh trắng mùa hè đơn giản, vóc người cao lớn, mỗi cú bật nhảy đều dễ dàng ghi điểm, chiếm ưu thế tuyệt đối, nhưng từng cử động lại mang theo nét lười biếng bất cần, đến cả động tác xoay người kéo vạt áo lau mồ hôi cũng khiến cho đám nữ sinh bên ngoài hò hét không ngừng.
"Không thể nào tin được, Chu Thừa Quyết lau mồ hôi mà còn quay lưng lại với chúng ta. Cùng lớp với nhau mà, sao lại làm như tụi mình là người ngoài ấy?"
"Đáng ghét, muốn ngắm cơ bụng nam thần cơ."
"Kìa, bên kia có mấy người vạch áo thoải mái lắm, mấy cậu ngó tạm đi."
"…Tụi mình muốn ngắm cơ bụng của nam thần, không phải ngắm bụng của mấy ông anh trai khác."
Sự so sánh quá rõ ràng khiến người lúc nào cũng lạnh lùng như Sầm Tây cũng không nhịn được khẽ bật cười.
Một trận bóng kết thúc, mọi người dần dần đi về phía ngoài sân. Mấy nữ sinh vốn đứng cạnh Sầm Tây lúc này đều mang theo một chai nước, vây quanh thiếu niên vừa chơi bóng.
Nhưng anh không nhận của ai cả, chỉ lịch sự cảm ơn, từ chối khéo léo mà không khiến ai phải khó xử, sau đó lấy một chai nước từ trong balo của người bạn cùng chơi.
Ánh mắt Sầm Tây dõi theo những chai nước, cuối cùng lại dừng lại trên người Chu Thừa Quyết.
Anh ngẩng đầu, yết hầu chuyển động, uống nước rất nhanh.
Sầm Tây nhìn chằm chằm hồi lâu, đến khi người bạn tên Nghiêm Tự bên cạnh anh thúc cùi chỏ khẽ hỏi: "Ê, A Quyết, cậu quen cô gái kia à? Nhìn cậu hơi lâu rồi đấy, ánh mắt cũng kỳ lạ nữa."
Nghe vậy, Chu Thừa Quyết hạ tay đang cầm chai nước xuống, ánh mắt nhìn sang phía Sầm Tây theo bản năng.
Cô gái đứng ở cuối hàng người, da trắng nhợt không chút huyết sắc, không phải thấp nhưng gầy đến mức có vẻ thiếu dinh dưỡng. Tóc dài buộc gọn sau gáy, mái tóc tỉa hình chữ bát làm nổi bật gương mặt trái xoan nhỏ nhắn. Đôi mắt to tròn đen láy, phía dưới mắt trái có một nốt ruồi màu nâu nhạt ngay nơi bọng mắt.
Một cái liếc mắt này, thế mà nhìn thật lâu.
"Không phải chứ, cậu thật sự quen người đó à? Trước giờ chưa từng thấy..." – Nghiêm Tự thấy anh im lặng quá lâu liền hỏi.
Chu Thừa Quyết không trả lời.
Anh chỉ thu ánh mắt lại, sắc mặt không đổi, uống một hơi hết nước còn lại trong chai, rồi vặn nắp lại thật chặt.
Phản ứng này thoạt nhìn có vẻ hơi lơ đãng, nhưng Nghiêm Tự cảm thấy có gì đó không đúng.
Chu Thừa Quyết là người như thế nào? Bất kể là ngoại hình, thành tích hay gia thế, chỉ cần lấy ra một trong số đó cũng đủ khiến bao cô gái mê mệt, có nói anh chính là con cưng của trời cũng không quá. Từ nhỏ đến lớn, luôn có rất nhiều cô gái theo đuổi, anh cũng sớm quen với việc làm ngơ trước ánh mắt của người khác, luôn thản nhiên làm việc của mình, chẳng chút bận tâm.
Nhưng từ lúc nãy cho đến bây giờ, cả người anh như mất đi vẻ lười biếng thường ngày, động tác có vẻ không được tự nhiên, giống như khi căng thẳng, không biết phải làm gì, đành luống cuống tìm việc vặt để làm.
Nghiêm Tự lần đầu tiên nhìn thấy anh như thế. Phải biết rằng người này có thể đi thi học sinh giỏi quốc gia còn ung dung nộp bài sớm trước cả một tiếng, tâm lý vững vàng như núi.
Đang suy nghĩ mông lung thì Sầm Tây đã đi về phía hai người. Nghiêm Tự nghĩ chắc cô cũng giống như mấy cô gái lúc nãy đưa nước, liền thuận miệng nói: "Tên nhóc này, lại có người chạy đến tìm cậu rồi kìa."
Chu Thừa Quyết không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ lạnh nhạt đáp lại: "Uống nước của cậu đi, nhanh lên."
Vượt qua nửa sân bóng, cuối cùng Sầm Tây cũng dừng lại trước mặt Chu Thừa Quyết.
Nghiêm Tự giả vờ uống nước, lặng lẽ ngồi xuống một chỗ hóng chuyện.
Kết quả, nghe thấy cô gái cẩn thận, lễ phép hỏi:
"Bạn học, chai nước khoáng này cậu còn dùng không? Nếu không cần, có thể cho tôi được không? Cảm ơn."
"...?"
Rõ ràng Nghiêm Tự bị sặc nước.
Cậu ấy liếc nhìn sang người anh em tốt bên cạnh vừa nãy còn có chút không được tự nhiên, nhưng lúc này bỗng dưng cả người đều tỏa ra áp suất thấp.
Chu Thừa Quyết im lặng một lúc lâu, mặt không biểu lộ cảm xúc gì. Lúc anh không cười, trông khá đáng sợ.
Sầm Tây đã quen nhìn sắc mặt người khác từ nhỏ, thấy vậy cũng không dám tiếp tục xin, chỉ liếc mắt về phía Nghiêm Tự, giọng nói càng thêm cẩn thận: "Bạn học—"
Nhưng chưa kịp hỏi xong câu, người lúc nãy vẫn im lặng lại đột nhiên cầm chai nước bỏ vào túi của cô, còn tiện tay rút luôn chai nước của Nghiêm Tự, cũng bỏ vào luôn.
Sau đó, anh đứng dậy, trực tiếp cầm lấy túi của Sầm Tây, nghiêng đầu như vô tình liếc qua mấy bạn nam đang uống nước trong sân bóng, giọng điệu không hề lộ ra cảm xúc: "Đợi chút."
Sầm Tây nhất thời không phản ứng kịp, đang bối rối thì sự chú ý lại bị tiếng gọi từ phía sau kéo lại.
"Sầm Tây?"
Cô gái nhỏ quay lại nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một nam sinh mặc đồng phục xanh trắng đang chạy lại gần.
Không so sánh thì sẽ không có đau thương. Cô thậm chí còn không nhận ra bộ đồng phục vừa nãy Chu Thừa Quyết mặc trên người chỉ là một bộ đồng phục bình thường.
"Thật sự là cậu sao? Thảo nào tôi cứ cảm thấy cậu quen quen."
"À, là... Triệu..."
"Triệu Nhất Cừ. Cậu còn nhớ tôi không?"
Sầm Tây nghĩ một chút rồi đáp:
"Ừ."