Một Vòng Tròn - Cửu Đâu Tinh
Chương 3: Chậm rỗi chiều tối
Một Vòng Tròn - Cửu Đâu Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Việc nhỏ này cũng khiến cô mất khá nhiều thời gian, trời cũng dần tối xuống. Nghĩ đến quán cá nướng chắc đã vào giờ cao điểm, lòng Sầm Tây như lửa đốt, vội vàng muốn trở về.
Cô vẫy tay tạm biệt Chu Thừa Quyết. Anh chỉ khẽ gật đầu, chưa kịp nói gì thì tiếng chuông điện thoại vang lên từ trong túi quần đồng phục.
Chu Thừa Quyết liếc nhìn màn hình, mặt không biểu lộ cảm xúc gì, nhận cuộc gọi. Mới nhấc máy, đầu dây bên kia đã vọng lên tiếng khóc của một đứa trẻ độ tám chín tuổi. Chàng thiếu niên nhíu mày, trên mặt thoáng vẻ ghét bỏ xen lẫn bất đắc dĩ, lặng lẽ đưa điện thoại xa khỏi tai, chẳng buồn quan tâm đứa bé đang gào thét điều gì.
Đợi đứa trẻ gào xong, anh mới ghé điện thoại lại gần, giọng lạnh nhạt như thường lệ: "Có tiền đồ nhỉ?"
Ngay cả lời dỗ dành cũng chẳng thốt ra nổi.
Đầu dây bên kia vẫn tiếp tục lải nhải, nhưng Chu Thừa Quyết chẳng mấy để tâm, cúi xuống nhặt chiếc cặp dưới đất, theo thói quen liếc nhìn về phía bên cạnh.
Sầm Tây đã đi xa, bóng dáng cô khuất dần nơi góc đường bên kia.
Chu Thừa Quyết đứng im lặng nhìn theo hướng đó vài giây, rồi cũng chẳng rời đi ngay, cứ thế đứng yên, thờ ơ nghe tiếng khóc la vọng từ trong điện thoại.
Sầm Tây đi được một đoạn bỗng thấy có gì đó không ổn.
Vốn dĩ cô chẳng giỏi định hướng, lại vừa chạy loan quanh, giờ còn chẳng biết mình đang ở đâu, muốn tìm đường về quán cá nướng, chỉ còn biết cầu may.
Nhưng từ trước đến nay, vận may của cô... đều chẳng khá hơn là bao.
Thay vì dựa vào vận may để mò mẫm, cô nghĩ thà quay lại đi cùng Chu Thừa Quyết, đợi đến chỗ đông người rồi hỏi đường sau cũng chẳng muộn.
Chỉ là, từ lúc hai người chia tay đã mười mấy phút trôi qua. Sầm Tây quay đầu nhìn lại, chẳng thấy bóng người đâu.
Cảm giác lo lắng dâng lên, cô cắn răng chạy ngược lại theo đường cũ.
Không ngờ chỉ chạy được một đoạn ngắn, cô đã nhìn thấy anh.
Chu Thừa Quyết khoác chiếc cặp đen qua vai phải, bước chân uể oải thong dong đi xuống con dốc, chậm rãi như thể chẳng hề bận tâm chuyện về nhà trễ.
Sầm Tây thở phào nhẹ nhõm, nhưng chẳng quen thân nên chẳng dám tiến đến bắt chuyện, chỉ lặng lẽ đi theo phía sau.
Hai người cứ thế đi song song, giữ khoảng cách chừng năm mét.
Bỗng Sầm Tây nhận ra, dù Chu Thừa Quyết cao ráo chân dài, nhưng tốc độ đi bộ lại khá chậm, cứ đi vài bước lại dừng một chút, lề mề thế nào mà khiến cô dễ dàng theo kịp, thậm chí chẳng lo lúc đèn đỏ bị bỏ lại phía sau.
Không ngờ đường về nhà của hai người... lại thuận lợi đến thế.
Chỉ âm thầm đi theo có mười mấy phút, cô đã an toàn quay lại được quán cá nướng.
Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy mình thật may mắn.
Lúc này, quán đã đông nghẹt khách. Dì út thấy giờ này cô mới lò dò về, sắc mặt không vui. Sầm Tây chẳng dám chậm trễ, cũng chẳng để ý xem Chu Thừa Quyết đi hướng nào, vội vã bước vào vòng quay bận rộn.
Việc trong quán ăn vặt chẳng có giờ cơm cố định, cô và dì út tranh thủ ăn tạm vài miếng khi rảnh rỗi, chẳng có phần riêng, món nào còn thì ăn món ấy.
Tối nay chẳng biết có phải do buôn bán tốt hay không, đồ ăn gần như hết sạch, cơm trắng chỉ còn đủ xới nửa bát nhỏ. Sầm Tây không có quyền chọn lựa, múc ít nước sốt chan với cơm, trộn trộn cho dễ ăn.
Dù vậy, hồi còn ở Gia Lâm, cô cũng chẳng xa lạ gì với cảnh đói ăn.
Lúc này quán cũng đã vắng khách, dì út tranh thủ về phòng tắm cho con gái nhỏ.
Sầm Tây bưng bát cơm ngồi ngoài cửa, vừa ăn vừa trông quán.
Cô chưa kịp ăn được vài miếng, cửa đã mở ra—là Triệu Nhất Cừ.
Chắc cậu ta vừa về nhà, thay bộ đồng phục khác so với bộ hồi chiều mặc: "Cậu cũng ở đây à?"
Giọng Triệu Nhất Cừ bình thản, trên mặt cậu chẳng lộ chút ngại ngùng về chuyện buổi chiều: "Dì út của cậu không có ở đây sao? Tôi định ghé ăn một bữa cơm."
"Đồ ăn nhanh bán hết rồi. Nhưng tôi cũng biết làm mấy món khác. Cậu cứ gọi đi." - Sầm Tây vừa nói vừa nhét một thìa cơm nguội vào miệng.
Triệu Nhất Cừ liếc nhìn thực đơn trên tường rồi gọi một phần mì trộn với sủi cảo.
Sầm Tây vẫn còn ăn dở nửa bát cơm, nhưng nghe vậy vẫn đặt thìa xuống, đứng dậy đi về phía bếp.
Cô vô tình liếc ra ngoài cửa, thấy dưới gốc cây đa già dường như có bóng người đứng.
Ánh sáng nơi đó bị tán lá rậm rạp che khuất, người kia như chìm trong bóng tối, chỉ thấy lờ mờ bóng dáng.
Dáng người cao lớn nhưng có vẻ lười biếng, chẳng hiểu sao Sầm Tây lại thấy quen mắt lạ thường.
Cô còn đang định nhìn kỹ hơn thì người đó đã quay người bỏ đi, chẳng hề ngoái đầu lại.
"Chiều nay... sau đó cậu thế nào?"
"Không sao." Sầm Tây thu ánh mắt, bắt đầu đếm sủi cảo, thuận miệng đáp: "Lúc tôi đến thì người ấy đã đi rồi."
"Vậy thì tốt." Triệu Nhất Cừ cười toe toét, vô hại như thường lệ: "Lúc đó tôi bận chút việc, vội quá nên mới đi đường tắt..."
"Ừm." Sầm Tây chẳng buồn vạch trần cậu ta.
Triệu Nhất Cừ càng cười tự nhiên hơn, ghé sát lại gần bếp: "Nghe bạn học cũ bảo, lần này thi vào cấp 3, điểm của cậu cao nhất Gia Lâm phải không? Điểm tổng của cậu cao thật đấy. Lớp tôi có mấy 'học thần' thi còn chẳng bằng cậu."
Sầm Tây cau mày, nghĩ một chút rồi đáp đại: "Ăn may thôi. Học sinh hoàn cảnh khó khăn được cộng hơn 100 điểm."
"Bảo sao." Triệu Nhất Cừ bật cười: "Tôi đã nói mà, nếu không với điểm tổng của cậu chắc chắn có thể vào lớp bọn tôi rồi."
"Thật ra lớp chọn chẳng có gì hay ho, cạnh tranh khốc liệt, còn phải học trước chương trình nữa, chẳng lúc nào được nghỉ ngơi. Tôi còn ghen tị với lớp thường các cậu, được nghỉ hè yên ổn."
Sầm Tây không đáp lời, đang chuẩn bị bỏ sủi cảo vào nồi thì điện thoại đặt món trong tiệm đột nhiên reo lên.
Cô vội đặt đồ xuống chạy đi nghe máy, nhưng bên kia chẳng có ai lên tiếng.
Sầm Tây gọi vài lần "A lô?" mà vẫn không có tiếng trả lời, đành cúp máy.
Triệu Nhất Cừ còn chưa kịp nói gì, điện thoại lại reo lên.
Vẫn không ai lên tiếng.
Liên tục vài lần, Triệu Nhất Cừ không nói được câu nào, đầu dây bên kia im lặng tuyệt đối.
Lần cuối chuông điện thoại vang lên, dì út vừa chăm con xong quay lại tiệm, tiện tay nhấc máy.
Lần này mới có tiếng người nói chuyện, dì út bận rộn đáp "được, được" rồi quay sang Sầm Tây.
"Để dì làm cho." Dì út nhận lấy vá từ tay cô, nói: "Có đơn đặt hàng. Dì xào nhanh một chút, con mang đi giao nhé."
Sầm Tây gật đầu, xoay người đi lấy hộp đựng thức ăn. Khi quay lại, Triệu Nhất Cừ đã bắt đầu ăn phần mì trộn với sủi cảo mà dì cô vừa làm.
Dì út gói thức ăn vào hộp, đưa cho Sầm Tây: "Giao đến cửa hàng tiện lợi ở đầu đường là được."
Sầm Tây hơi sững người, thầm nghĩ có vài bước chân mà cũng có người chịu tốn tiền gọi giao hàng, nhưng cô không nói gì thêm, chỉ gật đầu rồi cầm đồ ăn bước ra ngoài.
Cô đến nơi rất nhanh, nhưng chẳng thấy ai ra nhận.
Cứ tưởng là ông chủ cửa hàng đặt, ai ngờ ông ấy vừa nhìn thấy cô đã hỏi: "Giao hàng đúng không? Có người bảo tôi nói với cháu là cậu ấy có việc gấp nên đi trước rồi, đồ ăn không cần giao nữa. Cháu vứt đi hay ăn cũng được, người ta trả tiền rồi."
"Hay là cháu ngồi ăn luôn đi. Chỗ kia có bàn trống. Đừng lãng phí." Ông chủ chỉ vào bàn dài sát cửa sổ trong tiệm.
Bụng Sầm Tây lúc này cũng đói. Tối nay cô còn chưa kịp ăn hết nửa bát cơm. Do dự vài giây, cô cảm ơn rồi vào trong ngồi.
Phần ăn này do dì cô mới xào, toàn là món ngon. Đồ ăn tươi ngon và đầy đặn, ngon đến mức còn hơn cả ăn Tết.
Khi cô quay về tiệm, Triệu Nhất Cừ đã ăn xong và rời đi.
Quán cá nướng đông nhất vào khung giờ đêm. Lúc đó sẽ có mấy nhân viên thời vụ đến làm. Sầm Tây lại rảnh.
Cô tranh thủ tắm gội bằng nước lạnh, rồi lên tầng hai ôn bài lớp mười.
Sách giáo khoa và đề luyện tập là cô nhặt được lúc mấy anh chị thi xong vứt lại, không đầy đủ, nhưng vẫn còn hơn không có.
Cô không có điều kiện học lớp chuyển cấp, nhưng không có nghĩa là không cần học trước.
Tầng thượng không có bàn ghế, chỉ có giường tầng dùng chung với mẹ chồng dì út. Bà lão già rồi nên ngủ sớm, cô không dám làm phiền.
Thế là cô đành lấy bức tường cao ngang người ở rìa sân thượng làm bàn, tranh thủ ánh đèn đường chiếu đúng tầng hai mà đứng làm bài.
Sầm Tây có khả năng tự học khá tốt, làm bài cơ bản không vấn đề gì. Có mấy câu khó hoặc nâng cao thì cô chỉ làm được hai phần đầu.
Cô ghi chú lại từng câu, định sẽ hỏi thầy cô sau khi khai giảng.
Tối đó cô học đến mười hai giờ rồi đi ngủ.
Với việc học, cô luôn giữ nhịp độ của riêng mình.