Một Vòng Tròn - Cửu Đâu Tinh
Chương 5: Vượt qua nỗi sợ
Một Vòng Tròn - Cửu Đâu Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáu bảy người cùng nhau chen vào thang máy xuống lầu.
Lý Giai Thư vốn tính tình hoạt bát, nói không ngừng nghỉ. Chỗ nào có cô ấy là chỗ ấy không thể yên tĩnh được.
Trên đường đi, lúc thì cô kéo Giang Kiều tám chuyện về bộ truyện tranh 18+ mấy hôm nay mình thức đêm cày, lúc lại bị Nghiêm Tự trêu chọc đến tức giận. Hai người cãi nhau chí chóe suốt quãng đường.
Sầm Tây vốn quen sống cô độc, lại chẳng quen biết nhóm người này, nên suốt đoạn đường cô chỉ im lặng đi phía sau.
Người giống cô còn có Chu Thừa Quyết. Anh cũng chẳng thích tụ tập đông người.
Bề ngoài anh trông khá dễ chịu. Thầy cô các môn đôi khi còn trêu đùa anh. Phần lớn thời gian, anh chỉ mỉm cười nhẹ, thỉnh thoảng pha trò nhưng thực ra khi tiếp xúc mới thấy anh khá lạnh nhạt. Có lẽ anh không muốn tốn công giao thiệp với quá nhiều người. Ngoài mấy đứa bạn lớn lên cùng nhau, chẳng ai lọt vào vòng kết nối của anh.
“Phía trước ồn ào thế, không định lên nói chuyện góp vui à?” Chu Thừa Quyết đột nhiên mở miệng, giọng nhàn nhạt.
Sầm Tây phải mất một giây mới phản ứng được là anh đang nói chuyện với mình. Cô ngẩng đầu nhìn anh: “Không quen ai cả, thôi vậy.”
“Nói vài câu là quen thôi mà.” Giọng anh vẫn lạnh nhạt: “Hôm trước cậu với cái người gì gì đó cũng làm quen nhanh lắm à…”
“Gì cơ?” Sầm Tây chưa kịp hiểu.
“Không có gì.” Anh ngắt lời, im bặt.
Sầm Tây liếc nhìn sắc mặt anh, dè dặt tìm chuyện nói: “Tôi… tôi viết xong bản kiểm điểm hôm nọ rồi. Cậu còn cần không?”
Chu Thừa Quyết: “Chuyện này cũng nhớ kỹ ghê nhỉ?”
Sầm Tây nhỏ giọng: “Thật ra trí nhớ của tôi khá tốt…”
Anh khẽ hừ lạnh một tiếng, không nói gì thêm.
Hai người bước cuối đoàn, Chu Thừa Quyết thỉnh thoảng nghiêng đầu liếc nhìn cô.
Cô gái vẫn mặc bộ đồ lần đầu gặp ở sân bóng trường Nam Gia – áo thun quần đùi rộng thùng thình, chẳng vừa người chút nào. Dù màu đen khó bẩn nhất, nhưng cổ áo và gấu áo đều sứt chỉ, xù lông, chắc chỉ có hai bộ này để thay.
Dưới ánh nắng gay gắt, mùi xà phòng rẻ tiền sạch sẽ thoang thoảng, xen lẫn hương cam nhẹ từ sữa tắm trên người Chu Thừa Quyết, lặng lẽ quyện vào không khí giữa hai người.
Kỳ lạ là… lại rất dễ chịu.
Nhiều năm sau, trong ký ức của Chu Thừa Quyết, đó chính là hương của mùa hè – hương vị tuổi trẻ, chỉ thuộc về riêng hai người họ.
Mấy năm gần đây, trò chơi thoát khỏi mật thất trở thành xu hướng phổ biến trong giới trẻ.
Hồi cấp hai, Sầm Tây nghe bạn bè nhắc đến nhưng chưa bao giờ tham gia. Mỗi người phải đóng vài trăm tệ, với cô đó là khoản tiền không tưởng, không tiêu nổi.
Cô chưa từng ăn thịt heo, cũng chưa từng thấy heo chạy.
Chiếc TV cũ nhà cô bị ba đập vỡ vì say rượu. Khi chương trình về mật thất lên sóng, cô không được xem, nên chẳng hiểu trò này là gì, cứ tưởng đơn giản như trò giải đố bình thường.
Đến nơi, ông chủ giới thiệu luật chơi. Khi mọi người vào phòng xong, đèn tắt phụt.
Trò chơi vừa bắt đầu, đã có người bị bóng tối dọa hét lên. Sầm Tây tuy không phản ứng dữ dội như vậy, nhưng bản năng cũng khiến cô lùi lại hai bước.
Vừa lùi đã đụng phải Chu Thừa Quyết ở phía sau.
Phòng tối om, cô không phân biệt được ai với ai, nhưng giây sau đã cảm nhận được cánh tay mình bị ai đó kéo nhẹ ra sau.
Tiếng động rùng rợn vang khắp nơi khiến ngay cả Sầm Tây – người vẫn bình tĩnh – cũng bắt đầu thấy căng thẳng. Cô ngẩng đầu tìm anh, giọng nhẹ nhàng giữa tiếng hét của mọi người: “Sao vậy?”
“Đừng đi nhanh quá.” Thiếu niên đáp, giọng vô cảm: “Tôi sợ.”
“?” Sầm Tây tưởng mình nghe lầm.
Người luôn bình tĩnh lạnh lùng ấy, không biết còn tưởng anh chính là người giết hết mấy con ma trong phòng chứ.
“Đừng sợ.” Sầm Tây vẫn dịu dàng an ủi: “Vậy… tôi đi với cậu nhé.”
Cô chẳng hiểu Chu Thừa Quyết, có khi kiểu người như anh, lúc sợ hãi lại làm ra vẻ không sợ cũng nên.
Nhưng không biết vì sao, câu nói của anh cũng khiến cô bớt hồi hộp hơn hẳn.
Loa bắt đầu hướng dẫn các bước trong trò chơi.
Lý Giai Thư vừa nhát gan vừa ham chơi, hăng hái lao lên trước rồi lại bị âm thanh, ánh sáng dọa chạy về bám víu.
Người khác la hét loạn xạ, riêng Nghiêm Tự chẳng sợ nhưng cứ cố tình trêu cô ấy, chẳng thể tin tưởng được. Cuối cùng, Lý Giai Thư đành bám riết lấy Sầm Tây – người duy nhất vẫn bình tĩnh từ đầu. Hai tay cô siết chặt cánh tay gầy guộc của Sầm Tây, giành người từ bên cạnh Chu Thừa Quyết về, sống chết không chịu buông.
Giữa tiếng hò hét ầm ĩ, cả nhóm đến được cánh cửa hé sáng.
Lý Giai Thư không nghĩ ngợi, lập tức cắm chìa khóa vừa tìm được vào ổ.
Cửa sắt vừa mở, cả nhóm đồng loạt chửi ầm lên.
“Vãi đạn, giật cả mình! Ít nhất cũng hô trước một tiếng chứ! Không kịp chuẩn bị tinh thần gì hết!” Nghiêm Tự lấy tay che mắt theo phản xạ, nhưng đã muộn: “Cứu với, chói mù mắt ông đây rồi!”
Giang Kiều: “Tớ nghĩ mắt tớ mù thật rồi.”
“Tớ có biết gì đâu…” Lý Giai Thư ôm mặt r*n r*: “Báo cảnh sát đi! Mau bắt ông chủ mật thất này xử cho ra nhẽ! Điều tra toàn diện!”
Bọn họ quen với bóng tối hơn hai mươi phút, đột nhiên thấy ánh sáng mắt đau đến muốn rơi lệ.
Sầm Tây bị câu nói của Lý Giai Thư chọc cười, vừa cười xong mới chợt nhận ra mắt mình chẳng sao cả.
Cô ngẩng theo phản xạ, nhìn thấy người luôn đi phía sau mình đã đứng chắn phía trước.
Thiếu niên cao lớn, chắn trước mặt cô, che gần hết ánh sáng.
Khi anh dịch người sang chỗ khác, mắt cô mới từ từ thích nghi.
Sầm Tây ngẩn ra, do dự kéo nhẹ vạt áo anh: “Sao cậu lại… đi lên trước rồi?”
Chu Thừa Quyết thoáng lộ vẻ không tự nhiên, giọng lạnh lùng: “Tôi sợ, không được à?”
Sầm Tây vội rụt tay lại, dè dặt đáp: “Được mà.”
Chu Thừa Quyết không nói thêm, ánh mắt lướt xuống cánh tay cô vừa rút về, giữa đôi mày thoáng hiện nếp nhăn nhỏ.
Lý Giai Thư vì quá sợ mà bám lấy cô suốt đoạn đường, ra tay không biết nặng nhẹ. Dưới ánh đèn sáng, có thể thấy rõ từng vệt hằn đỏ trên cánh tay trắng muốt của Sầm Tây, thậm chí còn có vài vết móng tay rõ ràng.
Bên kia, Lý Giai Thư hết náo loạn đòi báo cảnh sát, lại nhanh chóng chìm vào trò chơi, lục tung rương tủ tìm được sáu chiếc chìa khóa nhiệm vụ phụ, rồi quay đầu nói to: “Mỗi phòng ít nhất một người, mọi người tự chọn nhé!”
Nói xong, cô quay sang Sầm Tây, cười nịnh nọt: “Hì hì, chị đẹp ơi, chị đi với em nha~”
Sầm Tây biết cô ấy không dám ở một mình, đang định gật đầu thì sau lưng truyền đến giọng trầm thấp: “Không được, cậu ấy đi với tôi.”
Lý Giai Thư: “?”
Giang Kiều: “?”
Sầm Tây: “?”
Nghiêm Tự: “Ặc.”
Lý Giai Thư lập tức ôm lấy Sầm Tây như sợ bị cướp mất: “Tại sao?!”
“Vì tôi sợ.” Chu Thừa Quyết thản nhiên đáp, mặt không đỏ, tim không run.
“...?”
Giang Kiều nghe vậy, lập tức giơ tay xung phong: “Vậy tớ đi với cậu.”
Chu Thừa Quyết không thèm suy nghĩ, từ chối thẳng thừng: “Cậu hét còn to hơn.”
Giang Kiều: “...”
Lý Giai Thư: “Tôi cũng sợ mà!”
Nền tảng kinh tế quyết định địa vị. Chu Thừa Quyết điềm nhiên nói: “Tôi trả thêm, cậu còn tiền không?”
Cô ấy làm gì có đồng nào. Tiền ăn vặt hôm qua còn là gài bẫy moi được từ Nghiêm Tự đấy.
Kết quả không cần đoán cũng biết.
Cuối phòng mật thất, Lý Giai Thư sợ đến chân tay bủn rủn, phải dựa vào Nghiêm Tự mới đứng vững. Nhưng khi thấy Sầm Tây bước ra vẫn điềm nhiên, cô ấy không nhịn được “hừ” một tiếng, buông ra câu cô cho là dữ dằn nhất: “Đồ mê tiền! Tớ sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu, cả đời này cũng không nói chuyện với cậu nữa!”
Làm Nghiêm Tự cười suýt ngã: “Được được được, đại tiểu thư, cậu nói gì cũng đúng. Có bản lĩnh thì đứng vững rồi hẵng nói.”
Tối hôm đó, dì không bảo Sầm Tây giúp gì thêm, còn giục cô đi rửa mặt chuẩn bị cho ngày khai giảng chính thức vào hôm sau.
Cô vẫn giữ thói quen như mọi khi, dùng xà phòng gội đầu và tắm sơ qua, sau đó lau tóc đến khi còn hơi ẩm mới ra ngồi cạnh bức tường.
Hôm nay không có đề mới được đưa tới, Sầm Tây bèn lấy ra đống đề mấy ngày trước để sắp xếp lại phần sai và mấy câu trọng điểm.
Cô vừa bắt đầu được một lúc thì dưới quán ăn vang lên giọng quen thuộc của Triệu Nhất Cừ: “Dì ơi, hôm nay Sầm Tây không có ở nhà ạ?”
Dì út đang bận xào đồ ăn, vừa làm vừa trả lời: “Mai nó đi học rồi. Dì bảo nó tối nay nghỉ ngơi sớm.”
“À, cháu mang đề đến cho cậu ấy. Cô chủ nhiệm nhờ cháu đưa giúp.”
Dì út cười cười: “Nó ở tầng trên đấy. Cháu lên tìm nó hộ dì nhé, phiền cháu rồi.”
Sầm Tây ló đầu ra từ phía sau bức tường nhìn xuống. Cô vốn không muốn để cậu ta lên tầng, bèn chủ động xuống dưới.
Cô vừa đến tầng một thì chạm mặt Triệu Nhất Cừ đang định bước lên cầu thang.
Cậu ta vội đưa tập đề dày cộp trong tay ra trước mặt cô, cười nói: “Hóa ra chúng ta học chung lớp.”
Sầm Tây đáp nhẹ: “Chắc vậy, tôi cũng không rõ lắm.”
“Cô chủ nhiệm bảo tôi mang đề cho cậu nên tôi mới biết. Chắc là điểm cộng của cậu cũng được tính vào rồi.”
“Ừm.”
Sầm Tây tiện tay lật vài trang, thấy toàn là đề trắng chưa làm. Lúc này Triệu Nhất Cừ mới nói: “Mười bốn ngày học lớp chuyển cấp, đây là tất cả đề thi. Bọn tôi bị bắt làm tới phát khóc luôn.”
Cô khẽ cười: “Ừ, cảm ơn nhé.”
“Không có gì, vậy tôi về trước đây.”
Sầm Tây ôm tập đề quay lại tầng hai, định chọn vài tờ làm thử để xem phong cách ra đề của trường Nam Gia như thế nào, tiện thể hôm nay cũng chẳng có đề gì mới.
Nhưng mới xem sơ qua, cô đã thấy quen mắt.
Với những đề từng làm, Sầm Tây hầu như đều nhớ, nếu đã làm lại lần hai thì gần như khắc vào não.
Cô chợt nhớ lại những đề mình làm hằng đêm mấy hôm nay, vội lấy ra đối chiếu vài tờ, phát hiện mình đều làm hết rồi.
Hôm sau chính thức khai giảng.
Khác hẳn với sự vắng vẻ mấy ngày trước, hôm nay dọc đường toàn là học sinh.
Cô giáo chủ nhiệm mà cô từng gặp thoáng qua trước đây hiện tại đang cầm loa, đứng giữa cổng trường chống eo, giữ trật tự.
Đến chó đi ngang qua cũng bị bà ấy mắng cho vài câu.
Sầm Tây chột dạ, cúi đầu len lén đi vòng qua bên cạnh, tìm đến lớp mình theo chỉ dẫn.
Lớp chọn đa số là học sinh được tuyển thẳng từ trường cấp 2 Nam Gia, vốn đã quen nhau. Phần còn lại là học sinh giỏi từ các trường khác qua thi tuyển chọn hoặc có thành tích xuất sắc trong các kỳ thi lớn. Trước đó đã có thời gian tập huấn chung, cộng thêm hai tuần học lớp chuyển cấp, nên mọi người đã thân nhau hết rồi.
Sầm Tây với gương mặt lạ hoắc bước vào lớp, lập tức bị loạt ánh mắt tò mò dán lên người, khiến cô hơi không tự nhiên.
Hôm nay cô vẫn mặc áo thun đen như mọi khi.
Cả mùa hè cô chỉ có một bộ đồ, tối giặt sáng mặc, may mà trời nóng, phơi một đêm trên sân thượng cũng đủ khô.
Tuy trường chưa phát đồng phục, nhưng phần lớn học sinh vẫn mặc lại đồng phục cấp hai. Đồng phục thành phố Nam Gia đều là xanh trắng, nên giữa đám áo đồng phục xanh trắng, bộ đồ đen của cô cực kỳ nổi bật.
Cô đứng ở cửa lớp chưa đầy hai giây thì cô chủ nhiệm Diệp Na Na đã vội vã bước vào trong tiếng chuông vào lớp.
Thấy cô, cô ấy chỉ hơi khựng lại một chút, sau đó hỏi ngay: “Em là Sầm Tây đúng không?”
“Vâng ạ.”
“Hiện tại chỉ còn một chỗ trống, em ngồi tạm đó nhé.” Cô chủ nhiệm đặt một tay lên vai cô, tay kia chỉ về phía cuối lớp: “Bàn thứ hai và bàn thứ ba cuối dãy, hai em đứng dậy dọn sạch cái bàn ở giữa giúp cô. Đừng để đồ vào hộc bàn, có người ngồi đấy.”
Hai người bị gọi là Nghiêm Tự và Mao Lâm Hạo đồng loạt đứng nghiêm, giơ tay chào Diệp Na Na, đồng thanh: “Nô tài tuân lệnh! Kính chào quý cô Diệp Hách Na Lạp!”
Cả lớp cười ầm lên.
Cô Diệp liếc mỗi đứa một cái, cũng bật cười, không nói thêm gì.
Trong lớp chọn, học sinh nào cũng giỏi, bất kỳ ai cũng là niềm tự hào của thầy cô nên cô trò cũng thân thiết, bầu không khí rất thoải mái. Chuyện trêu đùa như thế này diễn ra thường xuyên, thầy cô vừa tức vừa buồn cười, nhưng thật ra là cưng chiều nhiều hơn.
Trường THPT Nam Gia sắp xếp chỗ ngồi khá đặc biệt, bàn ghế là từng bộ riêng, hai bộ ghép lại thành một tổ. Tổng cộng có bốn tổ, tổ 1 và 4 sát tường, tổ 2 và 3 ở giữa. Nhưng giữa hai tổ 2 và 3 lại có thêm một dãy bàn đơn—gọi là tổ 2.5.
Hai bên của tổ 2.5 đều có người ngồi, ra vào bất tiện. Các tổ khác đổi chỗ hai tuần một lần, riêng tổ 2.5 thì không, nên thường chẳng ai muốn ngồi, cũng là chỗ hay còn trống.
Sau khi hai người dọn dẹp xong chỗ ngồi, cô Diệp vỗ nhẹ lưng Sầm Tây ra hiệu cô vào chỗ, rồi rời khỏi lớp.
Dù lớp vui vẻ, nhưng hiệu suất học tập cực kỳ cao.
Sầm Tây nhanh chóng bước vào lớp, đến ngồi vào bàn cuối của tổ 2.5. Cô vừa ngồi xuống đã nghe tiếng thầy dạy Toán trên bục giảng: “Tôi vừa chấm xong đề kiểm tra hôm kia. Các em phát bài trước đi.”
Chu Thừa Quyết và Nghiêm Tự là bạn cùng bàn lâu năm, vốn chẳng thích ngồi với người lạ nên dù có đổi tổ 2, tổ 3 thì vẫn để Nghiêm Tự ngồi sát tổ 2.5.
Nghiêm Tự vừa định quay sang lấy cặp thì bất giác để ý đến cô bạn mặc áo đen bên cạnh—trông quen quá.
Cậu ấy nheo mắt nhìn kỹ, rồi quay sang vỗ vai Chu Thừa Quyết—người có vẻ lại bị cô giáo chủ nhiệm giữ lại nên đến muộn: “Này… tôi có bạn cùng bàn mới nè.”
Chu Thừa Quyết như không nghe thấy, chẳng mảy may quan tâm.
Nghiêm Tự tiếp tục: “Bạn cùng bàn là con gái đấy.”
Chu Thừa Quyết vẫn chẳng buồn liếc mắt: “Ừ, chúc mừng.”
Nghiêm Tự nhướn mày: “Bạn nữ này nhìn quen lắm. Cậu chắc là không muốn nhìn thử không?”
Bị cô giáo chủ nhiệm mắng cả sáng đã bực, giờ lại bị làm phiền, Chu Thừa Quyết cau mày liếc sang một cái.
Chỉ một cái liếc mắt đó, ba chữ “bạn cùng bàn” mà Nghiêm Tự vừa lặp lại mấy lần bỗng nhiên trở nên cực kỳ chói tai.
Anh lạnh giọng nói: “Tổ 2.5.”