Mỗi khi tháng mới về, tôi lại nhận được một bức thư bí ẩn. Người gửi không để tên, nhưng nội dung toàn là những chuyện vặt vãnh về lông gà, vỏ tỏi, những khoảnh khắc thường nhật trong cuộc sống. Thoạt đầu, tôi ngỡ như thư bị gửi nhầm, nên cứ để nguyên vẹn trên bàn, chờ ai đó đến nhận.
Thế nhưng, tháng này, bức thư quen thuộc—đều đặn như tiếng sấm—lại chậm trễ tận nửa tháng mới cập bến. Tôi tò mò mở ra, và dòng chữ trên thư khiến tim tôi như ngừng đập:
*"Nương tử thấy thư như gặp mặt, quân phương Bắc đại thắng, thư từ chậm trễ vài ngày. Ta sẽ trở về trong mười ngày tới..."*
Chữ ký cuối thư khiến tôi run rẩy: **Trần Hựu Niên**—tên của chồng tôi, người đã xa cách tôi bảy năm, đúng vào ngày giỗ của anh.
Liệu đây có phải lời tạm biệt cuối cùng... hay là lời hẹn trở về của người xưa?
Truyện Đề Cử






