Ký ức tuổi thơ của Hồ Mục Viễn bắt đầu từ một chuyến tàu lao về Đường Thành, nơi nắng hạ vàng ươm dệt nên những câu chuyện chưa kịp đặt tên.
Hai mươi năm sau, vào đúng ngày sinh nhật, cô bật khóc nức nở trước mặt Chương Trì. Đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn anh, giọng run rẩy hỏi: "Anh có thấy em đáng thương không?"
Chương Trì nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm tựa trời chiều sắp tắt, thì thầm một câu hỏi như lời thách thức: "Hay là… em thương anh trước đi?"
Từ những ngày hoa niên đầy ngẫu nhiên đến những cuộc gặp gỡ định mệnh, từ những vụn vỡ đầu đời đến những day dứt khôn nguôi, đây là hành trình trưởng thành không thể nào quên của một cô gái. Một câu chuyện thấm đẫm nỗi niềm, nơi những phiền muộn của tuổi trẻ không phải là gánh nặng, mà là mảnh ghép định hình nên con người cô, giúp cô mạnh mẽ bước qua mọi giông bão để lớn lên.
Truyện Đề Cử






