213. Chương 213: Cậu cũng muốn

Mùa Hè Của Dimata - Neleta

Chương 213: Cậu cũng muốn

Mùa Hè Của Dimata - Neleta thuộc thể loại Linh Dị, chương 213 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kể từ khi Mục Trọng Hạ nói chuyện, Taqilan đã mơ hồ suốt hai ngày, rồi sau đó thay đổi hoàn toàn. Cô trở nên tràn đầy sinh lực, thậm chí bất cứ khi nào có thời gian rảnh là lại lấy những cuốn sách thảo dược cơ bản trong lều ra đọc. Những gì Mục Trọng Hạ nói đã mở ra một cánh cửa mới cho Taqilan. Chỉ cần nghĩ đến khả năng có thể tiêm vắc xin cho bệnh đậu mùa và nhiều bệnh khác trong tương lai, đã khiến cô hứng thú đến mức mất ngủ. Vì các con của cô, người đàn ông cô yêu, vì gia đình và bạn bè cô có thể thoát khỏi mối nguy hiểm của dịch bệnh.
Về khía cạnh chế thuốc, Mục Trọng Hạ chỉ có thể làm được đến vậy. Dù đã thức tỉnh khả năng thuật pháp và thiết kế vài thuật pháp trận cấp thấp, nhưng trình độ này còn lâu mới có thể phát minh ra loại thuốc mới. Pháp sư cấp thượng như Taqilan mà muốn chế tạo một loại thuốc mới cũng là một thách thức, chưa nói đến việc Mục Trọng Hạ tập trung vào cơ khí, thuật pháp cậu nghiên cứu chủ yếu phục vụ cho cơ khí, chưa có xu hướng nghiên cứu sâu về chế tạo thuốc.
Mục Trọng Hạ giao gánh nặng chế tạo thuốc cho Taqilan, bầu không khí trong bộ lạc Zhailamu dần trở nên tươi sáng. Số lượng bệnh nhân mắc bệnh đậu mùa xuất viện ngày càng tăng, số người nhiễm mới giữ ở con số 0 hơn mười ngày. Tin tức từ các lãnh địa của Tả Hữu Tượng Vương và bốn bộ lạc còn lại cũng rất khả quan. Khi những nốt phát ban rơi khỏi người những đứa trẻ trong lều do Mục Trọng Hạ chăm sóc, dấu hiệu cho thấy dịch bệnh sắp dịu đi càng rõ ràng.
Sau gần một tháng rưỡi kể từ khi dịch bệnh bùng phát, thủ lĩnh Mushka đứng trên bục cao trước lều thủ lĩnh, nước mắt lưng tròng, tuyên bố dịch bệnh đậu mùa đã kết thúc, các tộc nhân có thể trở lại cuộc sống bình thường. Ngay khi giọng nói của Mushka vừa dứt, tiếng hoan hô vang dội khắp bộ lạc Zhailamu, hòa cùng tiếng reo vui đến phát khóc của những người phụ nữ. Dịch bệnh này đã khiến bộ lạc không kịp trở tay, nhưng họ cũng đã kiên cường vượt qua.
Toàn bộ bộ lạc Zhailamu thắng trận chống dịch với cái giá chưa đến 700 mạng, vượt xa mong đợi. Trong 700 người này, hầu hết đều là người già và yếu, trong đó có trẻ em dưới năm tuổi. Trong năm bộ lạc Yahan, số người chết tương đối phân bổ đều giữa bốn bộ lạc còn lại, dao động từ 2000 đến 3000. Đây cũng là điều không thể tránh khỏi. Bộ lạc Zhailamu đã làm hết sức để giúp bốn bộ lạc còn lại. Tuy nhiên, pin trong tay Mục Trọng Hạ có hạn, số lượng dung dịch khử trùng 84 sản xuất được có phần hạn chế, rượu cũng không đủ. Hiệu quả của các chất khử trùng tự sản xuất trên lục địa Rodrigue không cao. Nếu không nhờ sự thắt lưng buộc bụng của bộ lạc Zhailamu, phân phát dung dịch khử trùng 84 và công thức nấu canh thảo dược miễn phí, cũng như lợi ích tự nhiên do mùa tuyết khiến nhiệt độ thấp làm chậm tốc độ lây truyền virus, số người chết ở bốn bộ lạc còn lại sẽ còn cao hơn nhiều. Trước đây, mỗi lần dịch bệnh bùng phát, số người chết đều tính bằng hàng chục ngàn.
Những con số như vậy khiến các thủ lĩnh của năm bộ lạc Yahan run sợ, càng khiến người Eden và Dirott hiện đang ở bộ lạc Zhailamu giật mình. Số người chết đơn giản quá thấp, họ không thể không nghi ngờ người Dimata đang giả vờ. Nhưng họ lại không thể phủ nhận thực tế mình từng chứng kiến. Trong lãnh địa thủ lĩnh, họ đã tận mắt chứng kiến không có quá nhiều người chết. Mỗi khi có ai đó qua đời, di thể đều được thiêu thành tro ngay trước lều thủ lĩnh, người Dimata an tĩnh để mỗi người đã khuất trở về trong vòng tay thần tuyết. Bằng chứng thuyết phục nhất là trong số người nhiễm bệnh của chính họ, Eden mất bốn người, Venice mất sáu. Tỷ lệ tử vong thấp như vậy rõ ràng trước mắt, người Dimata không thể làm giả. Chính vì biết không thể làm giả, người Eden và Dirott mới không thể giữ bình tĩnh.
Vào ngày Mushka tuyên bố hết dịch, Tesir và Abiwo đến đưa Mục Trọng Hạ và Amunda về nhà. Muzai và Moxi cũng tới. Hai chú mèo lớn lâu không gặp Mục Trọng Hạ và Amunda nên lao về phía trước ôm ấp, rồi bị đẩy ra. Nếu không đẩy, mặt họ sẽ bị cào xước.
Abiwo cõng em trai gầy guộc, Tesir bế ngang najia mệt mỏi. Giữa tiếng huýt sáo của tộc nhân, hắn bế najia đỏ mặt, sải bước về lều. Bên này, Tesir bế Mục Trọng Hạ về lều thì bên kia, mọi người trong lãnh địa thủ lĩnh đã biết.
Khi Công tước Aura nghe tin từ Pang Wan, ông chỉ nâng mí mắt liếc anh ta. Cái nhìn đó khiến mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng Pang Wan. Chứng viêm dạ dày cấp tính của Công tước Aura đã được chữa khỏi, nhưng chế độ ăn uống vẫn bảo thủ; ông không chạm đến giọt rượu nào, hàng ngày chỉ có một bát cháo và một cái bánh bao hấp. Hai đầu bếp chuẩn bị bữa ăn cho ông đã khỏe lại, nhưng vẫn chưa xuất hiện trong lều bếp của Eden.
Sau khi Pang Wan rời đi, Công tước Aura đặt cuốn sách xuống, tâm trạng không bình tĩnh. Ông hồi tưởng việc Pang Wan nói về Tesir bế Mục Trọng Hạ trở về lều, rồi nhớ lại lúc mình ốm nặng, cách Mục Trọng Hạ chăm sóc, sờ trán xem có sốt không, cho ăn cháo. Chắc chắn, Công tước Aura nhận ra suy nghĩ mình không đúng. Hành động của Mục Trọng Hạ chỉ xuất phát từ sự quan tâm và tôn trọng. Nhưng ông không thể kiểm soát được. Cảm giác bàn tay lạnh của Mục Trọng Hạ đặt trên trán vẫn sống động, khiến cảm xúc dâng trào mỗi khi nhớ lại.
Công tước Aura bóp trán, có điều gì đó không ổn. Không có thời gian suy nghĩ, hay chính xác là không muốn nghĩ xem điều đó có ý nghĩa gì, ông đã gọi các Hoàng tử Kaidel và Sulei tới. Hai vị hoàng tử tới ngay, nhưng không ai trông thoải mái. Dịch bệnh ở Yahan đã kết thúc. Nhưng bên ngoài Yahan thì sao? Bây giờ họ bị cô lập khỏi thế giới bên ngoài. Nếu dịch bệnh chỉ tấn công Yahan còn nếu lan rộng khắp lục địa Rodrigue thì sao? Tình trạng Eden thế nào? Gia đình và cấp dưới ra sao? Bệnh đậu mùa không giống dịch hạch hay bệnh truyền nhiễm do côn trùng, có thể dễ dàng lan rộng khắp lục địa. Trước kia, Yahan tránh được dịch đậu mùa nhưng các quốc gia khác không may mắn như vậy, chưa kể bây giờ ngay cả Yahan cũng bị. Đến Hoàng tử Kaidel và Sulei, cũng như Công tước Aura, không thể không tự hỏi liệu dịch bệnh có phải do họ mang đến. Dù sao, so với Eden và Venice, Yahan hiếm khi có dịch bệnh. Hơn nữa, do vị trí địa lý và khí hậu độc đáo, chính Yahan có khả năng nhất định để cách ly bệnh dịch.
Bây giờ, khi không còn nguy cơ mất mạng, hai hoàng tử bắt đầu lo lắng tình hình bên ngoài. Công tước Aura chia sẻ mối quan tâm này, đó là lý do ông mời hai vị hoàng tử đến thảo luận. Thực tế, Công tước Aura đã có ý tưởng, nhưng để tôn trọng hai vị hoàng tử, ông vẫn cần tham khảo ý kiến.
Yahan đang trải qua cơn bão tuyết, trời đang đổ tuyết. Cận vệ từ Eden và Venice không đủ khả năng đảm bảo an toàn đến Pháo đài Cầu Đá để thu thập thông tin. Để có thông tin từ bên ngoài, họ cần người Dimata giúp đỡ. Tuy nhiên, cả Công tước Aura lẫn hai hoàng tử đều thấy khó mở lời. Để thu thập thông tin, ít nhất phải rời khỏi Pháo đài Cầu Đá. Nếu bên ngoài đang bùng phát đậu mùa, người được cử đi sẽ có nguy cơ nhiễm bệnh. Yahan vừa kiểm soát được dịch bệnh, chắc chắn không muốn mạo hiểm thêm.
Hoàng tử Kaidel, “Có thể bộ lạc Zhailamu sẽ không đồng ý phái người ‘ra ngoài’ đâu.” Lời này của Kaidel rất khéo léo. Nếu là Mushka, chắc chắn ông sẽ không để người trong bộ lạc mạo hiểm vì quốc gia khác.
Hoàng tử Sulei tiếp lời, “Nếu không được thì nhờ bộ lạc Zhailamu cử ai đó đưa người của chúng ta ra ngoài. Chúng ta có thể cử những người đã khỏi bệnh đi thu thập thông tin.”
Hoàng tử Kaidel trả lời, “Đó cũng là giải pháp.” Sau đó, anh nói thêm, “Nhưng vẫn cần Công tước ra mặt.”
Cả Hoàng tử Kaidel và Sulei đều phải thừa nhận địa vị của Công tước Aura ở bên ngoài lớn hơn nhiều. Đây là sự thật không thể tránh khỏi, vì quyền lực và uy thế của họ ở Eden kém xa Công tước Aura. Chuyến thăm Yahan này cũng hoàn toàn nhờ Công tước Aura tạo điều kiện.
Công tước Aura không từ chối, “Ngày mai ta sẽ đi gặp thủ lĩnh Mushka.”
Liệu vấn đề này có thành công hay Mushka có đồng ý không không quan trọng, quan trọng là thái độ của Tesir. Nghĩ đến giờ Tesir có thể đang làm gì, Công tước Aura cảm thấy nhói đau trong lòng và bất lực. Lý do ông nói ngày mai sẽ đi gặp, là vì ông biết nếu bây giờ đến tìm Mushka, chắc chắn Tesir sẽ không có thời gian gặp mình.
Tuy nhiên, phỏng đoán của Công tước Aura không hoàn toàn chính xác. Sau khi bế Mục Trọng Hạ trở lại lều, Tesir không vội vàng đè Mục Trọng Hạ xuống bục. Abiwo đưa em trai vào lều tắm, Tesir giúp Mục Trọng Hạ ngâm mình trong bồn. Bồn tắm thuật pháp được đổ đầy nước ngải cứu, Tesir ngồi bên bồn, gội đầu cho Mục Trọng Hạ. Tesir gầy, Mục Trọng Hạ còn gầy hơn. Cậu vốn đã gầy, giờ cởi quần áo, những chiếc xương sườn trên ngực và bụng càng rõ ràng, khiến Tesir vừa đau lòng vừa sốt ruột.
“Em đừng vội đến xưởng, cứ ở nhà nghỉ ngơi thêm đi đã.”
Tesir hiếm khi gội đầu cho Mục Trọng Hạ, thường thì Mục Trọng Hạ mới là người gội đầu cho hắn. Tay hắn to và ngón tay dày, tóc Mục Trọng Hạ lại rất mềm mại. Hắn sợ làm da đầu cậu đau nên động tác luôn nhẹ nhàng và cẩn thận. Mục Trọng Hạ nằm ngửa trong bồn tắm, cảm thấy hơi buồn ngủ. Mặc dù bọn trẻ sắp được ra viện nhưng cậu vẫn chưa yên tâm. Hay nói đúng hơn, bọn nhỏ ngày nào chưa ra viện thì cậu còn chưa yên tâm. Hơn nữa, những ngày này Taqilan đã bảo cậu giúp sắp xếp danh sách nguyên liệu thảo dược, nên mỗi đêm cậu chỉ ngủ được khoảng năm hoặc sáu tiếng.
Mục Trọng Hạ nói, “Chúng ta đều nên nghỉ ngơi. Trưa ăn lẩu cho nhanh anh nhé. Nhà mình còn loại thực phẩm khô nào không?”
Tesir trả lời, “Có bánh bao và mì.”
Mục Trọng Hạ nói, “Ninh thêm một nồi thịt nữa, ai muốn mì thì có thể tự nấu.”
Tesir trả lời, “Sau khi chúng ta tắm xong, anh sẽ chuẩn bị.”
Mục Trọng Hạ ấn tay Tesir lại, “Em sẽ tự tắm, anh có thể giúp em chà lưng sau.”
Tesir cũng không miễn cưỡng.
Sau một thời gian tắm rửa dài, Mục Trọng Hạ cảm thấy như mình đã giảm vài cân. Tesir và Abiwo đã tắm trước khi đón họ nên cả hai giờ đều rất sạch sẽ. Quay trở lại lều, Abiwo và Amunda vẫn chưa về, nhưng Muzai và Moxi đã có mặt. Hai con mèo lớn mượt mà và bóng bẩy, chỉ cần chạm một cái là biết chúng vừa được tắm. Thấy mấy cha con đã chăm sóc nhà cửa rất tốt, Mục Trọng Hạ nhân cơ hội bọn trẻ không có mặt, liền ôm mặt Tesir và nhón chân hôn hắn như một phần thưởng.
Được najia hôn bất ngờ, sau một khoảnh khắc ngạc nhiên, Tesir lập tức lấy lại quyền chủ động. Hắn giữ mặt Mục Trọng Hạ rồi cúi xuống áp sát vào cậu. Họ đã quá lâu không thân mật, và với nụ hôn ấy, Mục Trọng Hạ cảm thấy da đầu mình tê dại, toàn bộ sức lực tan biến cùng việc môi họ chạm nhau, khiến cậu như tan chảy trong vòng tay Tesir.
Tesir khóa chặt cậu trong vòng tay như một bức tường sắt, tay kia sốt ruột luồn vào quần lót của Mục Trọng Hạ rồi hướng xuống dưới.
“Umm…”
Mục Trọng Hạ bắt đầu choáng váng, nơi nào đó khát khao đến đau đớn. Đột nhiên, Tesir rút tay lại và ôm chặt Mục Trọng Hạ, thở gấp. Mục Trọng Hạ ngơ ngác dựa vào hắn, cũng thở gấp.
Cắn nhẹ vào dái tai Mục Trọng Hạ, Tesir chỉnh lại quần áo cho cậu. Vừa lúc Mục Trọng Hạ chưa hoàn hồn thì cửa lều bị mở từ bên ngoài, Abiwo cùng Amunda bước vào.
Mục Trọng Hạ lập tức tỉnh táo lại, mặt cũng đỏ bừng. Cậu đẩy Tesir ra và quay đi. Abiwo vừa bước qua cửa đã sửng sốt, rồi tránh ánh mắt, giả vờ như không thấy hai người cha vừa ôm nhau. Y chặn tầm nhìn của Amunda phía sau, hắng giọng và hỏi, “A phụ, trưa nay nhà mình ăn gì vậy?”
Tesir quay lại, rất đứng đắn nói với hai con trai, “Chúng ta sẽ ăn lẩu, con và Amunda đi rửa rau đi.”
Mục Trọng Hạ giả vờ đứng trước tủ tìm quần áo, cậu ngại tới mức không quay lại được. Nửa dưới của cậu vẫn còn hơi hưng phấn, cũng cảm thấy mặt nóng bừng. Làm sao cậu lại có thể quên mất Abiwo và Amunda sẽ sớm trở lại? Thật là quá xấu hổ! Abiwo cầm giỏ và kéo Amunda ra lều hái rau.
Tesir bước tới sau lưng Mục Trọng Hạ, ôm cậu từ phía sau: “Đừng xấu hổ.”
Mục Trọng Hạ vẫn đứng yên.
Tesir nói, “Chúng không thấy gì cả đâu.”
Mục Trọng Hạ muốn khóc, cậu nắm tay Tesir đặt vào giữa chân mình. Đôi mắt xanh của Tesir ngay lập tức sâu hơn. Hắn cúi xuống áp vào tai Mục Trọng Hạ, bộ phận cũng đang hưng phấn giống cậu cọ xát vào phía sau Mục Trọng Hạ, còn thì thầm, “Khi tuyết ngừng rơi, anh sẽ dẫn người sửa lại lều.”