Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước
Chương 13: Không Mặc Quần Áo
Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Dữu Nịnh sững người vài giây.
Trong lúc đang thẫn thờ, Mochi đã ăn uống no nê, thoắt cái nhảy lên sofa, lững thững tiến đến bên cô, rồi cuộn tròn nằm sát. Cái đầu nhỏ cọ cọ vào chân cô, khiến Tô Dữu Nịnh bị phân tán sự chú ý, cô đưa tay xuống vuốt ve nó.
Cô vừa vuốt được hai cái, Trần Gia Tụng đã chụp lấy cổ tay cô: “Không thèm lo cho anh nữa à?”
Cô cụp mắt nhìn vào mắt anh: “Hả?”
“Anh chóng mặt, xoa thêm chút nữa đi.”
Vừa nói, anh vừa đặt lại đôi tay cô về hai bên thái dương mình.
Mochi tức giận “meo” một tiếng với anh.
“Đừng ồn ào.” Trần Gia Tụng nắm lấy hai chân Mochi, nhẹ nhàng nhấc nó đặt lên người mình, bàn tay to áp lên đầu nó, nói: “Ngủ ở đây.”
Mochi: “Meo. (Không)”
“Nếu còn kêu nữa thì ra ban công ngủ.”
“…” Sức lực giữa người và mèo quá chênh lệch, Mochi không thể cãi lại đành meo một tiếng yếu ớt, bước tới bước lui dẫm vài cái trên người anh, cuối cùng cuộn tròn nằm yên trên ngực anh.
Trần Gia Tụng chọt chọt mũi nhỏ của nó: “Cũng biết tự tìm chỗ đấy chứ.”
Mochi khép mắt mèo lại, chẳng thèm để ý tới anh.
Hiếm khi người và mèo lại yên ổn hòa hợp như vậy, bên tai Tô Dữu Nịnh được yên tĩnh mấy giây, cô nghĩ tới chuyện anh vừa nói muốn ở lại qua đêm, bèn hỏi: “Thế còn xe của anh thì sao?”
Mưa to thế này, xe vẫn đỗ ngoài đường.
Trần Gia Tụng lười biếng nhắm mắt: “Không sao, nếu trôi mất thì mua chiếc mới.”
“…”
Anh trông có vẻ không được tỉnh táo lắm, hơi thở nhẹ nhàng như sắp ngủ.
Bình thường lúc nào anh cũng vênh váo, giờ lại nằm yên ở đó, hàng mi dày dài cụp xuống, khiến cả người anh trông dịu dàng hơn rất nhiều.
Tô Dữu Nịnh không nhịn được chọt thử một cái.
Da dẻ anh cũng đẹp, trắng trẻo sạch sẽ, còn có thể sờ được chút lông tơ mềm mại.
“Làm gì đấy?” Giọng nói anh ngược lại thật lạnh lùng.
Cô nuốt nước bọt: “Anh buồn ngủ rồi à, có muốn đi ngủ không?”
Trần Gia Tụng khẽ nhấc hàng mi dài: “Ngủ ở đâu?”
Cô đáp: “Phòng ngủ phụ.”
“Ồ.” Cậu chủ lại khép mắt: “Cũng chưa buồn ngủ lắm.”
“…” Bốn bề lặng yên một lúc, ngay khi Tô Dữu Nịnh tưởng anh sắp ngủ, anh lại mở mắt, bình tĩnh đối diện với ánh mắt của cô.
Đầu ngón tay cô khựng lại, cô hỏi: “Sao vậy?”
Trần Gia Tụng do dự một chút mới nói: “Anh…” Hai giây sau, anh nói: “Hơi đói.”
Nghe được chữ “đói” từ miệng anh quả là khó, Tô Dữu Nịnh cong mắt cười, hỏi: “Anh muốn ăn gì?”
“Sushi.” Trần Gia Tụng nhấn mạnh, “Phải đúng loại hôm kia Trương Nhiễm đã ăn.”
Đêm leo núi hôm đó, hai người ngủ ở khách sạn lưng chừng núi, đồ ăn mang theo đều để lại trên đỉnh núi. Đồ ăn vặt thì không nói, chứ sushi do Tô Dữu Nịnh tự tay làm không còn miếng nào, đều bị Trương Nhiễm ăn hết. Trần Gia Tụng nghĩ lại là thấy bực bội.
“Ồ.” Tô Dữu Nịnh nhớ lại: “Cuộn xoài dưa leo và thanh cua à?”
…
Tô Dữu Nịnh vào bếp chuẩn bị đồ ăn đêm cho cậu chủ.
Trần Gia Tụng nhàn nhã theo sau lưng cô, đã không giúp được gì thì thôi, lại còn cứ chặn đường mỗi khi cô quay người.
Căn bếp vốn nhỏ, anh cao lớn đứng đó càng khiến không gian thêm chật chội.
Đến lần thứ hai quay đầu đập trúng ngực anh, Tô Dữu Nịnh thật sự chịu hết nổi.
“Anh ra phòng khách nghỉ đi.” Cô cố nói khéo để đuổi anh ra.
Trần Gia Tụng nhìn từ trên xuống: “Anh có thể giúp mà.”
Cô bĩu môi: “Anh ra nghỉ ngơi là đã giúp em rồi.”
“…”
Tô Dữu Nịnh bước tới thớt, bày hết nguyên liệu đã chuẩn bị, bắt đầu bước cuối cùng.
Vừa trải cơm xong—
Cậu chủ đã chống một tay cạnh người cô, cúi xuống bắt đầu kén cá chọn canh: “Củ cải chua không cần, trứng muối cũng không cần, cái này là gì, vụn rong biển à? Cái này cũng—”
Chưa nói hết câu, Tô Dữu Nịnh nghiêng đầu lườm anh.
Đôi mắt cô mở tròn xoe, má cũng phính lên, trông thì dữ tợn mà thực ra đáng yêu muốn xỉu.
Trần Gia Tụng khẽ nhướn mày, đổi giọng rất nhanh: “Ờm… mấy cái này thỉnh thoảng ăn cũng được.”
Tô Dữu Nịnh nhỏ giọng lầm bầm: “Đồ kén ăn.”
Quậy một hồi thì cuộn sushi cũng xong, Tô Dữu Nịnh bày ra đĩa đưa anh. Anh lại tiếp tục gọi món: “Anh còn muốn ăn mì gói.”
“…”
Cô tức giận một giây, rồi lại quay đi nấu mì cho anh.
Trần Gia Tụng tựa cạnh tủ lạnh, cúi đầu cười khẽ.
Nhưng lần này anh đúng là yên tĩnh hơn hẳn, ngoan ngoãn đứng đợi bên cạnh. Thỉnh thoảng cô muốn thêm gì vào tô mì, anh đều chấp nhận hết.
Một tô mì đồ chua phô mai nóng hổi vừa nấu xong.
Ra phòng khách, bày đồ ăn lên, hai người ngồi trên thảm trước sofa.
Trước khi gắp, Trần Gia Tụng mở camera, tiện tay chụp một tấm.
Anh mở WeChat, vào khung chat của Trương Nhiễm, làm bộ làm tịch nhắn: [Có đó không?]
Chưa đầy mấy giây, Trương Nhiễm trả lời: [Nói.]
[0621: Ăn cơm chưa.]
[Trương Nhiễm: ?]
[Trương Nhiễm: Có gì nói thẳng.]
[Trương Nhiễm: Cậu lại quan tâm tôi vậy à?]
Cảnh giác cũng cao phết. Trần Gia Tụng hừ lạnh, lại gõ tiếp.
[0621: Ngày bão.]
[0621: Hỏi vu vơ thôi.]
[Trương Nhiễm: Chưa ăn.]
[Trương Nhiễm: Về nhà chợp mắt tí, lúc dậy thì ngoài kia không ai nhận đơn nữa.]
[0621: Không tự nấu à?]
[Trương Nhiễm: Trong nhà chẳng có gì.]
Trần Gia Tụng nhướn mày, hài lòng, gửi tấm ảnh vừa chụp kèm mấy dòng chữ.
[0621: Dữu Tử làm cho tôi.]
[0621: Ờ.]
[0621: Còn hơn của cậu hôm kia một tô mì.]
Hai giây sau.
[Trương Nhiễm: ?]
[Trương Nhiễm: Không phải anh em.]
[Trương Nhiễm: Ai hỏi? / nghi vấn / nghi vấn / nghi vấn / nghi vấn / nghi vấn / nghi vấn]
Thấy khung chat vẫn còn “đang nhập”, Trần Gia Tụng bấm góc phải trên, chọn “tắt thông báo”, rồi hất tay ném điện thoại lên sofa.
Tô Dữu Nịnh lấy hai phần đá bào vừa đóng hộp từ tủ lạnh ra, ngồi xuống bàn nhỏ, vừa hay thấy khóe môi Trần Gia Tụng hơi cong lên.
Cô hỏi: “Anh vui lắm hả?”
Cậu chủ nhướng mày: “Cũng ổn.” Anh gắp miếng sushi bỏ vào miệng, lại nói: “Ngon lắm.”
“Ừm.” Tô Dữu Nịnh nói: “Vậy anh ăn nhiều chút.”
“Em không ăn à?”
“Ăn trễ quá sẽ mập.” Tô Dữu Nịnh múc một thìa đá bào, mắt vô thức sáng lên, cảm thán: “Cái này ngon ghê.”
Trần Gia Tụng vẫn kẹt ở câu trước của cô: “Em mập chỗ nào?”
Nói tới đây, Tô Dữu Nịnh không nhịn được mách tội anh: “Hai tuần anh về đây, tối nào cũng rủ em đi ăn, em tăng cân không ít đâu.”
Anh vẫn hỏi: “Mập ở đâu?”
Cô đáp: “Eo.”
“Ờ.” Trần Gia Tụng hơi hạ mi mắt, nhớ tới đường cong tinh tế mà anh chạm vào hai hôm trước. Trong lòng anh nghĩ con gái đúng là yêu cầu cao với bản thân, miệng thì nói: “Để anh xem thử?”
“?” Tô Dữu Nịnh hoàn toàn không phòng bị, sặc một cái: “Cái đó sao cho anh xem được chứ?”
“Sao lại không?” Trần Gia Tụng cũng nếm thử một thìa đá bào, ngọt quá nên nhíu mày, miệng lại bắt đầu nói linh tinh: “Anh đâu phải chưa từng thấy.”
Tô Dữu Nịnh bị anh nói đến sững sờ: “Anh thấy lúc nào?”
“Cấp hai, hay là tiểu học?” Trần Gia Tụng mơ hồ nhớ lại: “Giờ bơi.”
“…” Tô Dữu Nịnh cạn lời: “Thế thì sao giống nhau được chứ.”
“Có gì khác đâu.” Trần Gia Tụng trả lời xong lại ăn đá bào, nuốt hai muỗng thấy ngọt quá chịu không nổi, anh đẩy qua bên cạnh bắt đầu ăn sushi, ăn vài miếng liền, rồi nói: “No rồi.”
Tô Dữu Nịnh vẫn đang từ tốn ăn đá bào, không ngẩng đầu nói: “Vậy anh đi ngủ trước đi.”
“Còn em?”
“Em ăn xong sẽ ngủ.”
“Không sợ mập nữa à?”
“…” Lần này Tô Dữu Nịnh thật sự ăn không nổi nữa, cô đặt muỗng xuống, phồng má: “Anh phiền quá.”
Trần Gia Tụng hừ một tiếng, lấy đi phần đá bào cô chưa ăn được một nửa.
“…”
“Ăn ít đồ lạnh thôi.” Anh nói.
Tô Dữu Nịnh lưu luyến nhìn tay anh: “Cho em ăn thêm một miếng nữa được không?”
Cậu chủ rất vô tình: “Không.”
“Tại sao?”
“Em nói thử xem.”
Trần Gia Tụng lạnh lùng nhìn cô, không hề vòng vo, nói thẳng: “Vài hôm nữa là ngày gì, cần anh nhắc không?”
Tô Dữu Nịnh khựng lại, vừa hiểu ra thì mặt đã đỏ bừng.
Đúng là phiền chết đi được.
Sao anh cứ nhớ rõ kỳ sinh lý của cô thế chứ.
Đấu tranh không được, cô đành ủ rũ: “Vậy em đi ngủ đây.”
Trần Gia Tụng không đáp, tự mình dọn sạch bàn, đứng dậy đi vào bếp.
Tô Dữu Nịnh ngồi thêm mấy giây, rồi về phòng rửa mặt đánh răng.
…
Đang đánh răng, Tô Dữu Nịnh phân tâm nhớ tới chuyến du lịch tốt nghiệp cấp ba năm ấy. Ngày đầu kỳ sinh lý đau quá, cô co ro ngủ trong phòng khách sạn, khó khăn lắm mới ra biển được một chuyến, vậy mà cô chẳng có tinh thần đi chơi.
Lúc ngủ mơ mơ màng màng, cô cảm giác có một bàn tay áp lên trán, giúp cô lau mồ hôi, còn hỏi cô sao thế. Tô Dữu Nịnh chóng mặt, chỉ chắc chắn người đến là Trần Gia Tụng, thậm chí còn chẳng kịp bận tâm anh vào bằng cách nào, chỉ biết nói mình đau.
Trần Gia Tụng hỏi: “Tại sao đau?”
Cô úp mặt vào gối lầm bầm: “Kỳ kinh nguyệt…”
Anh khựng lại, giọng lạnh đi mấy phần: “Thế mà hôm qua còn ăn đồ lạnh.”
Tô Dữu Nịnh vốn đã đau, lúc này càng ấm ức muốn khóc: “Đến nước này rồi mà cậu còn quát tôi.”
Hôm qua hai người vừa cãi nhau, chưa kịp làm hòa, giờ anh lại hung dữ với cô.
“Tôi không có…” Trần Gia Tụng muốn phủ nhận, nhưng vừa rồi thái độ đúng là hơi tệ.
Anh khẽ thở dài, hạ giọng: “Giờ làm sao? Uống thuốc được không?”
“Được.” Tô Dữu Nịnh nâng khuôn mặt nhỏ khỏi gối, khóe mắt ươn ướt đỏ hồng: “Ibuprofen là được.”
Trần Gia Tụng chỉ nghe hiểu đại khái, gật đầu, dùng đầu ngón tay xoa xoa đuôi mắt cô, bảo đừng khóc nữa, rồi nói anh đi một lát sẽ quay lại. Trước khi đi, vì không yên tâm, anh còn xin quầy lễ tân một túi chườm nóng cho cô.
Tô Dữu Nịnh đau đến mơ hồ, chẳng biết mình ngủ bao lâu. Mở mắt lần nữa, cô đã thấy Trần Gia Tụng đứng trước mặt, đưa thuốc và nước tới bên môi cô.
“Uống chậm thôi.”
Cô gật gật đầu, uống xong lại nằm xuống.
Tỉnh lại lần nữa thì trời đã tối đen, mép giường có một người ngồi trong bóng tối, dọa cô suýt bật dậy.
“Là tôi.”
Giọng Trần Gia Tụng trầm thấp, cũng rất trong trẻo, là giọng nói rất hay của một thiếu niên.
“Ừm.” Tô Dữu Nịnh đỡ hơn nhiều, chầm chậm bò dậy, trong bóng tối nhìn anh: “Sao cậu không bật đèn vậy?”
“Thấy cậu ngủ ngon.” Anh nói: “Sợ làm cậu thức giấc.”
Cô lại hỏi: “Sao cậu không về phòng nghỉ đi?”
Quả thực tinh thần cô đã khá hơn, giọng nói nhẹ tênh, đuôi câu hay thêm một tiếng “nha…”
Trần Gia Tụng nhẹ nhàng thở ra, năm ngón tay chống lên giường mềm, không để lại dấu vết mà tiến lại gần cô.
“Hết đau rồi?” Anh hỏi.
Cô khẽ đáp: “Hết rồi…”
Trong đêm tối, mùi bạc hà chanh thanh mát trên người anh áp tới, mang theo chút hơi ẩm. Không biết anh vừa từ đâu về, người còn phảng phất hơi nóng.
Tô Dữu Nịnh căng thẳng ngả ra sau, tim cũng đập nhanh.
“Tránh gì?”
“Cậu sát quá…”
Trần Gia Tụng khép hai ngón tay, ấn lên mu bàn tay cô, không cho cô né tiếp.
Tô Dữu Nịnh nuốt nước bọt, lại lặp lại: “Bật đèn đi…”
“Không.”
“Tại sao?”
Anh khẽ cười, mang chút giọng mũi, không nặng mà trầm, hòa vào bóng đêm chui vào tai, tê tê ngứa ngứa.
“Không mặc quần áo, sợ cậu đỏ mặt.”