Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước
Chương 20: Cậu chủ: 'Anh có thể không mặc áo'.
Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Anh đảm bảo sẽ không làm phiền em đâu.”
Trần Gia Tụng quỳ một gối bên mép giường, ngẩng đầu. Mái tóc trước trán bị anh vò rối tùy tiện, để lộ đôi mắt dài hẹp sâu thẳm đẹp hút hồn.
Anh khẽ móc lấy ngón tay cô, giọng nói trầm thấp: “Nếu em không yên tâm, có thể đặt một chai nước ở giữa giường, anh tuyệt đối sẽ không vượt qua ranh giới đó đâu.”
Tô Dữu Nịnh nhỏ giọng lầm bầm: “Tại sao em phải đặt nước lên giường chứ.”
“À ừm.” Trần Gia Tụng đứng dậy, tự nhiên ngồi xuống cạnh cô, hỏi: “Vậy là em đồng ý ngủ chung rồi sao?”
“Anh đừng nói mấy lời kỳ cục vậy chứ.” Tô Dữu Nịnh nhích người, kéo giãn khoảng cách với anh, lại tiếp tục thuyết phục: “Nhưng mà điều hòa phòng em để nhiệt độ cao, anh sẽ thấy nóng đấy.”
“Không sao đâu.” Anh cúi vai về phía cô, vô cùng khéo hiểu ý người: “Anh có thể không mặc áo.”
“…”
“Miễn sao em thấy thoải mái là được.”
Tô Dữu Nịnh im lặng mấy giây, nói thầm: “Em tự ngủ một mình là thoải mái nhất.”
Cậu chủ lại nói: “Ừ, nhưng thỉnh thoảng cũng không thể thoải mái quá đâu.”
Anh quyết tâm bám trụ lại đây cho bằng được. Thấy thời gian càng lúc càng muộn, cô không muốn phí công đôi co nữa, đành thỏa hiệp: “Vậy anh ngủ bên trái nhé.”
Anh đáp: “Nghe em đây.”
“Anh đi lấy chăn của anh đi.” Tô Dữu Nịnh túm chặt cái chăn mỏng của mình, không cho anh đụng vào, “Em không chia cho anh đâu.”
Trần Gia Tụng khẽ cười, chợt nhớ ra điều gì đó, ghé sát tai cô nói nhỏ: “Vốn dĩ anh cũng không định xin. Nhưng mà em vừa nhắc anh mới nhớ, tối qua hình như có ai đó nhất định kéo anh vào…”
Anh nói còn chưa dứt lời, Tô Dữu Nịnh đã sợ hãi đẩy anh ra, lùi hẳn sang mép bên kia giường, mặt đỏ bừng lắp bắp: “Anh đừng nói bậy, em… em không hề có.”
“Ừ.” Trần Gia Tụng thuận thế nằm xuống cạnh cô, hai tay gối đầu, chậm rãi nói: “Vậy chắc anh nhớ lầm rồi.”
Tim Tô Dữu Nịnh đập thình thịch, một phần vì mấy câu kỳ quặc của anh, một phần vì… anh lại cố tình dùng cái giọng trầm khàn ấy.
Khiến tai cô ngứa ngáy.
Tô Dữu Nịnh nằm quay lưng về phía anh, cũng mặc kệ anh có đắp chăn hay không, tự quấn mình thật kín rồi nhắm mắt chuẩn bị ngủ.
Chưa được mấy giây sau.
“Mới chín giờ rưỡi mà.” Anh thật sự không hiểu, “Sao em lại ngủ sớm vậy chứ.”
Cô bực bội nói: “Sáng mai em phải đi làm mà.”
“Đi làm thì phải ngủ sớm đến vậy sao?” Anh trầm ngâm suy nghĩ, đúng là tò mò thật: “Không sợ nằm mãi mà không ngủ được à?”
Thật ra thì có chứ.
Thường thì Tô Dữu Nịnh lên giường lúc chín rưỡi, nhưng sớm nhất cũng phải hơn mười giờ mới ngủ được. Nếu trong lòng có chuyện, chắc chắn sẽ còn muộn hơn nữa.
Cô nhỏ giọng nói: “Cứ nằm đó rồi cũng ngủ thôi mà…”
“Đừng gượng ép.” Giọng Trần Gia Tụng lười nhác, rất nhẹ, trong đêm nghe lại dễ chịu: “Hay là nói chuyện với anh một chút, biết đâu nói chuyện rồi tự khắc buồn ngủ, chẳng phải tốt hơn sao?”
Cô hỏi: “Nói chuyện gì ạ?”
“Chuyện gì cũng được, nói về chuyện em thấy hứng thú ấy.”
Tô Dữu Nịnh suy nghĩ một chút, quả nhiên có chuyện muốn hỏi anh, chân thành nói: “Tuần sau em đi công tác có năm ngày tự do, hồ Windermere với hồ Ness, em nên chọn cái nào thì tốt hơn ạ?”
Số lần Trần Gia Tụng đến Anh cũng không kém gì Hứa Thính Ngôn, hỏi cảm nhận anh cũng như nhau thôi.
Nói xong, cô lại bổ sung thêm nỗi băn khoăn của mình: “Nếu đi cả hai thì không biết có kịp không, em cũng còn muốn đi nhiều chỗ khác nữa.”
Cô nói xong, căn phòng yên ắng hẳn đi một lúc.
Đợi mãi không nghe anh đáp lời, cô không nhịn được khe khẽ hỏi: “Anh ngủ rồi sao?”
“Chưa.” Anh đáp.
“Thế sao anh không trả lời em chứ?”
Trần Gia Tụng lấy một lọn tóc sau gáy cô nghịch, xoắn xoắn rồi mới chậm rãi trả lời: “Đó là thái độ em hỏi người ta tư vấn đấy à?”
Anh khẽ nhéo d*i tai cô, trầm giọng nói: “Quay lại đây, mặt đối mặt rồi hỏi anh.”
“Ồ…”
Anh nói đúng, như vậy quả thật là hơi bất lịch sự.
Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn xoay người lại, chăn quấn đến tận cằm, giương mắt nhìn anh: “Em nên đi chỗ nào thì tốt hơn nhỉ?”
Trần Gia Tụng đáp: “Windermere.”
“Tại sao vậy?”
“Anh thích.”
“…” Quả đúng là một câu trả lời mang đậm chủ nghĩa cá nhân, Tô Dữu Nịnh nghẹn lời, nhất thời không biết nói gì.
Trần Gia Tụng lại hỏi: “Hội sách ở York à?”
Cô gật đầu.
“Ừ, vậy thì đi khu hồ Windermere, buổi tối còn có thể lên núi Carlton ngắm hoàng hôn, chẳng phải em thích sao?”
Tô Dữu Nịnh chớp mắt: “Em thích sao?”
“Không phải sao.” Trần Gia Tụng đưa ngón trỏ chạm nhẹ mũi cô, bắt đầu lôi chuyện cũ ra: “Chuyến du lịch sau khi tốt nghiệp cấp ba, anh không dẫn em ra biển xem hoàng hôn, về còn giận anh cả một thời gian dài, không nhớ sao?”
“Lần đó… đâu phải vì lý do đó đâu.” Tô Dữu Nịnh né tay anh, nghĩ bụng rõ ràng là vì anh không cho cô mặc đồ bơi ra biển nên mới giận chứ.
Nhưng chuyện đã lâu rồi, cô cũng ngại nhắc lại.
“À.” Cô đành chuyển chủ đề: “Gợi ý của anh rất hữu ích, em sẽ cân nhắc kỹ.”
Anh lại hỏi: “Năm nay còn muốn đi nữa không?”
“Đi đâu chứ.” Tô Dữu Nịnh khựng lại, phản ứng xong mới hỏi: “Đi biển à?”
Trần Gia Tụng nhướng mày.
Quả nhiên cô hứng thú: “Hạ Môn, hay Tam Á?”
“Đều được cả.” Trần Gia Tụng lén kéo gối về phía cô, áp sát thêm rồi nói: “Đi nước ngoài cũng được.”
Tô Dữu Nịnh nghiêm túc tính toán. Phép năm nay cô còn chưa nghỉ, cộng thêm phúc lợi với điều chỉnh lịch nghỉ, gom lại chắc được khoảng mười ngày.
Cô hỏi: “Vậy khi nào chúng ta đi? Có cần xem lịch của Trương Nhiễm không? Rồi có cần rủ cả tỷ Bảo Ngôn không, tỷ ấy…”
“Dừng, dừng lại!” Cậu chủ sầm mặt: “Gọi họ làm gì, hai đứa mình đi thôi.”
“Hai đứa mình ư?”
Mắt Tô Dữu Nịnh mở to thêm một chút.
Trong ấn tượng của cô, dường như cô chưa từng đi du lịch riêng với Trần Gia Tụng, huống hồ trong tình cảnh bây giờ…
Cô lưỡng lự: “Nhưng mà…”
“Nhưng mà gì chứ.” Trần Gia Tụng bắt đầu nói những lý lẽ lung tung: “Trương Nhiễm có bạn gái rồi, phép năm liệu có nỡ dành cho bọn mình không?”
Tô Dữu Nịnh suy nghĩ nghiêm túc, thấy cũng có lý.
Sau khi Trương Nhiễm có bạn gái, họ thật sự ít rủ anh ấy đi chơi, nhất là cô, còn cố tình giữ khoảng cách. Dù tụ tập, cô cũng toàn ở cạnh Trần Gia Tụng.
“Còn Hứa Thính Ngôn thì khỏi phải nói, trong đầu tỷ ấy ngoài chuyện muốn ngủ với bạn trai cũ ra thì chẳng có việc gì chính đáng khác. Em nghĩ tỷ ấy sẽ chọn đi biển với em, hay chọn chuyển nhà?”
Tô Dữu Nịnh ngơ ngác: “Chuyển nhà ư?”
“Ừ, bảo là chuyển đến gần nhà Giang Từ Nguyệt, lâu đài gần nước thì đón được ánh trăng trước.” Trần Gia Tụng cũng như tỷ mình, thích nói xấu sau lưng huynh đệ tỷ muội: “Nếu tỷ ấy chịu khó như vậy trong việc học, có đến mức bị gửi ra nước ngoài không?”
“…”
Tô Dữu Nịnh im lặng hai giây, nhắc nhở anh: “Anh đừng nói hết mọi chuyện với người ngoài như vậy chứ.”
Anh đáp: “Em đâu phải người ngoài.”
Câu chuyện bỗng quen thuộc một cách kỳ lạ. Trần Gia Tụng kịp dừng lại, lại chạm mũi cô, nói: “Vậy chốt thế nhé, để anh sắp xếp, em nhớ xin nghỉ là được.”
Tô Dữu Nịnh còn muốn nói gì đó, nhưng đến miệng lại biến thành: “Anh đừng có động tay động chân.”
Hất tay anh ra, cô rúc vào trong chăn: “Em ngủ đây.”
“Ừ.” Trần Gia Tụng thấy cô chỉ ló mỗi đôi mắt ra ngoài là muốn cười, cố nhịn, rồi thần bí nói: “Em có biết không…”
Cô ngẩng mắt: “Biết gì cơ?”
Anh đáp: “Vừa rồi sau lưng em có…”
Anh đột nhiên nghiêm túc dừng lại, Tô Dữu Nịnh lập tức giật nảy mình, chui cả đầu vào chăn, tức giận nói: “Anh đừng cố ý hù dọa người ta, đáng ghét thật!”
Trần Gia Tụng nhếch môi, ôm luôn cả người lẫn chăn vào ngực, ung dung nói: “Anh có hù dọa gì đâu, anh nói là Mochi mà, em nghĩ là cái gì chứ.”
Tô Dữu Nịnh thò cái đầu xù ra, lườm anh.
Trần Gia Tụng vuốt vuốt tóc cô, nhắm mắt làm bộ: “Ngủ đi, chúc em ngủ ngon.”
Cô giãy giụa, nói rất nhỏ: “Anh đừng ôm em.”
“Anh có ôm đâu.” Cậu chủ mặt không đỏ tim không loạn mà chối, lòng bàn tay theo mái tóc dài của cô trượt xuống, vỗ nhẹ lưng: “Dịch vụ ru ngủ, ngày mai anh sẽ thu em hai chục.”
“…”
“Chuyển khoản WeChat hay Alipay?”
“…” Tô Dữu Nịnh rất muốn mắng anh, nhưng vốn từ không đủ, miệng mở ra rồi khép lại, cuối cùng chỉ tức tối nhắm mắt, không thèm để ý tới anh nữa.
Trần Gia Tụng vừa “làm dịch vụ” tận tâm, vừa không nhịn được nghĩ: Hứa Thính Ngôn nói đúng thật.
So với chuyện Tô Dữu Nịnh thích anh và dung túng anh vô điều kiện, thì việc có hẹn hò hay không tạm thời không quá quan trọng.
Không hẹn hò thì sao chứ, bọn họ đã sống chung rồi mà.
Tỷ anh giờ có ngồi tên lửa cũng không đuổi kịp tiến độ của anh đâu.
Nghĩ vậy, cậu chủ thỏa mãn bắt đầu ngủ.
…
Chiều thứ Sáu, Trần Gia Tụng lái xe đưa cô ra sân bay. Trước khi vào nhà ga, anh lại vô cớ sầm mặt:
“Sáng trưa chiều tối đều phải báo bình an, một ngày ít nhất năm lần, làm được chứ?”
“…” Tô Dữu Nịnh nhận hành lý từ tay anh. Trước khi nhập đoàn với tổng biên tập, cô cố gắng ứng phó với anh: “Chúng ta lệch giờ bảy tiếng mà, em báo bình an anh cũng chưa chắc xem được. Anh lo chăm Mochi cho tốt đi.”
Sắc mặt Trần Gia Tụng rất kém: “Anh đặt báo thức để xem tin nhắn, không được sao?”
“Được thì được thôi…” Cô nhìn anh, khuyên nhủ: “Sẽ ảnh hưởng đến việc anh nghỉ ngơi đó.”
Trần Gia Tụng đáp: “Anh chỉnh giờ sinh hoạt giống em.”
“Thế còn Mochi thì sao…”
“Nó cũng chỉnh theo luôn.”
“…”
Thôi bỏ đi.
Nghĩ anh sắp phải một mình vất vả chăm mèo nửa tháng, Tô Dữu Nịnh dịu dàng nói: “Em sẽ báo đúng giờ, anh cứ yên tâm nhé.”
“Ừ.” Sắc mặt cậu chủ đỡ hơn một chút: “Còn những lúc khác anh nhắn cho em, em cũng phải trả lời ngay.”
Tô Dữu Nịnh cam đoan: “Em thấy là sẽ trả lời liền.”
“Không được trả lời ‘1’, không được gửi mỗi biểu tượng cảm xúc, chữ phải hơn mười ký tự, sticker ít nhất phải gửi hai cái một lượt, làm được không?”
“… Được ạ.”
“Được rồi.” Trần Gia Tụng đưa túi xách cho cô: “Đi đi.”
Tô Dữu Nịnh thu xếp xong, vừa quay lưng thì anh lại hỏi: “Ý gì đây, cứ thế mà đi luôn sao?”
Cô ngoảnh lại, thấy anh có chút ấm ức, khóe miệng trễ xuống.
Cô nghĩ nghĩ, lại liếc nhìn xung quanh, chắc không có người quen, mới chậm rãi bước tới.
Dang tay ôm nhẹ eo anh. Lúc anh ôm đáp lại, cô khẽ dặn: “Phải ăn uống cho đàng hoàng đó.”
…
Ngày đầu tiên đi công tác, lịch trình rất kín. Mỗi lần bận việc, Tô Dữu Nịnh đều sẽ nhắn cho Trần Gia Tụng trước.
Có lúc không kịp gõ chữ, cô liền gửi ba cái sticker mèo cọ lòng bàn tay cho anh.
Cậu chủ rất hài lòng, vừa duyệt tin nhắn vừa đáp lại vài tấm ảnh Mochi đang ăn hoặc ngủ, ám chỉ rằng Mochi được anh chăm rất tốt.
Tô Dữu Nịnh thấy thì sẽ gửi sticker mèo mắt lấp lánh cho anh, còn không tiếc lời khen ngợi và cảm ơn.
Trong những ngày bận rộn này, Tô Dữu Nịnh đã hình thành thói quen xem ảnh anh gửi trước khi ngủ.
Một đêm nọ, cô về khách sạn đã rất muộn, vội nhắn cho Trần Gia Tụng rồi đi tắm. Dọn dẹp xong nằm lên giường thì buồn ngủ không mở mắt nổi, đọc tin nhắn được nửa chừng suýt ngủ quên…
Điện thoại “ting” một tiếng.
Cô giật mình, tỉnh táo hơn một chút, thấy trong khung chat có một tấm ảnh, liền theo thói quen bấm vào xem.
Trong ảnh ánh sáng hơi mờ, mơ hồ có bóng một người một mèo, nhưng tối quá nên nhìn không rõ.
Tô Dữu Nịnh kéo thanh tác vụ, tăng độ sáng màn hình rồi xem lại.
Trong tấm ảnh, Trần Gia Tụng lười biếng nằm trên sofa, tựa vào gối của cô, bên hông là Mochi đang ngủ. Một tay anh đặt lên đầu mèo, tay kia đưa ra ngoài ống kính bấm chụp.
Vốn dĩ chỉ là một bức ảnh rất bình thường, nhưng sau khi tăng độ sáng màn hình mới thấy…
Anh lại không mặc áo.
Không biết có phải vừa vận động xong, cơ thể trắng trẻo đẹp mắt, đường nét cơ bắp rõ ràng lại không hề khoa trương. Anh tùy ý nửa tựa, eo bụng siết chặt, xuống dưới là…
Tô Dữu Nịnh khựng lại, vội tắt ảnh phóng to.
Ngay giây sau, khung chat đẩy tới tin nhắn mới.
Rõ ràng chưa đến hai phút, phía bên kia đã gửi tin nhắn——
[Cậu chủ: Trượt tay.]
[Cậu chủ: Không kịp thu hồi.]
—————————
Lời tác giả:
Ở một góc khuất chẳng ai hay biết, cậu chủ nhà ta đã yêu đơn phương đến mức quên trời quên đất rồi.