Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước
Chương 22: Cho em chạm thử
Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi chúc Mochi ngủ ngon, tâm trạng Tô Dữu Nịnh tốt hơn hẳn.
Một phần vì đầu óc đã thả lỏng, một phần vì… Trần Gia Tụng uể oải duỗi đôi chân dài trên ghế sofa, cả người nằm thẳng ra, hông anh tựa sát vào cô.
Tô Dữu Nịnh dịch lên một chút, nhẹ giọng nói: “Anh đừng có chiếm chỗ của em.”
Anh kéo chiếc gối tựa đầu, bàn tay thong thả mân mê đầu ngón tay cô: “Gầy rồi sao?”
Cô nói: “Không có.”
“Ồ.” Anh chỉ thuận miệng hỏi, sau khi thu hút sự chú ý của cô, những ngón tay thon dài của anh trượt xuống cổ tay, vừa bóp nhẹ vừa hỏi: “Ngẩn ngơ nãy giờ nghĩ gì vậy, không đi ăn sao?”
Tô Dữu Nịnh nhìn ra ngoài cửa sổ, trời mưa khá to, bèn nói: “Em không muốn ra ngoài…”
“Được thôi.” Anh mở điện thoại tìm số, trước khi nhấn gọi lại hỏi: “Anh gọi khách sạn mang đồ ăn lên nhé?”
Cô gật đầu.
Trần Gia Tụng gọi món theo sở thích của cô, vừa đặt điện thoại xuống đã thấy cô định đứng dậy khỏi ghế sofa.
“Đi đâu?” Anh giữ cổ tay cô lại.
Cô nói: “Em đi tìm cái ghế ngồi.”
Chàng thiếu gia không hài lòng: “Ghế sofa không đủ chỗ cho em ngồi sao?”
“Anh chiếm hết chỗ của em rồi.”
“…” Im lặng vài giây, anh xoay người nghiêng nhẹ, chừa ra hơn nửa khoảng trống trước ngực, lại nói: “Thế này được chưa?”
Tô Dữu Nịnh không thèm để ý đến anh.
“Đồ vô lương tâm.”
Anh rất biết cách nắm được điểm yếu là sự áy náy của cô, dứt khoát quay lưng về phía cô, giọng điệu thờ ơ: “Đêm qua bay liên tục hơn chục tiếng, xuống máy bay còn chưa kịp nghỉ ngơi đã đợi em ở nhà ga cả buổi chiều, em lại đối xử với anh như vậy sao.”
Anh nói: “Được thôi, mai anh về.”
Tô Dữu Nịnh cứng họng, quay đầu nhìn một chút, chọc nhẹ vào lưng anh: “Anh giận rồi sao?”
Yên tĩnh.
“Ồ.” Cô khẽ hỏi, “Vậy anh đã mua vé máy bay chưa?”
Cả người chàng thiếu gia khựng lại, hoàn toàn không thèm nói gì nữa.
Đợi vài giây không thấy đáp lại, cô đành chọc nhẹ thêm lần nữa, dịu giọng: “Em sai rồi.”
“Sai chỗ nào?” Anh đáp rất nhanh.
“Sai ở…” Tô Dữu Nịnh nghĩ ngợi, sai ở chỗ không nên không cho anh chiếm chỗ ư? Nhưng nói ra chắc anh càng giận, đành nói chung chung: “… chỗ nào cũng sai.”
“Được.” Chàng thiếu gia nắm lấy tay cô từ phía sau, rộng lượng nói: “Tha cho em.”
“…”
Anh lật người lại, lăn qua lăn lại một lúc, vạt áo thun kéo lên, để lộ một đoạn da trắng mịn.
Và những đường nét cơ bụng rõ ràng.
Tô Dữu Nịnh liếc một cái, không báo trước mà nhớ đến tấm ảnh đêm hôm kia.
Cô khựng lại, đang xao nhãng thì các ngón tay bị kéo nhẹ, ngẩng lên liền chạm phải ánh mắt nửa cười nửa không của Trần Gia Tụng.
“Nhìn say mê đến vậy sao?” Anh cố ý dắt tay cô đặt lên eo mình, rất hào phóng nói: “Thích thì cho em sờ thử một chút?”
“Ai… ai thích chứ!” Mặt cô đỏ bừng định rút tay ra, nhưng lại bị anh nắm chặt hơn.
Trần Gia Tụng nắm tay cô, để hờ lên phần eo bụng rắn chắc, đẹp đẽ của mình, lại nhỏ nhẹ dụ dỗ: “Thật sự không muốn sờ thử sao? Cảm giác thích lắm đấy.”
Đến cả cổ cô cũng đỏ ửng.
Thấy cô không còn giãy giụa mạnh, anh chậm rãi ép mu bàn tay cô áp vào người mình, còn khẽ vén vạt áo thun lên để tay cô luồn vào.
Đầu ngón tay vừa chạm tới, Tô Dữu Nịnh bỗng bừng tỉnh, giật tay về thật nhanh.
Đệm ngón tay mảnh mai ấm áp lướt qua anh, Trần Gia Tụng căng chặt bụng dưới, mắt hơi lay động.
“Em…” Giọng anh khàn đi đôi chút, còn hơi không tự nhiên, “Cào anh làm gì?”
“…Em đâu cố ý.” Cô lại dịch lên một chút, quay lưng về phía anh lí nhí: “Là anh cứ giữ chặt không buông mà.”
Không khí lắng xuống.
Không biết bao lâu sau, vẫn là Trần Gia Tụng ngồi dậy trước, ôm gối vào lòng, từng chút một ép sát lại bên cô.
Tô Dữu Nịnh trốn vào góc thêm một chút nữa.
Anh vẫn sát tới, còn phải hỏi một câu: “Thế nào?”
Cô cúi đầu: “Cái gì thế nào?”
“Cơ bụng.” Anh đầy tự tin, “Không tệ đúng không?”
“…” Khó khăn lắm vành tai vừa bớt đỏ lại nóng lên, Tô Dữu Nịnh cố không nhớ tới, ấp úng: “Cũ… cũng được…”
“Cũng được?” Sắc mặt chàng thiếu gia đen thui, chộp tay cô nhét lại vào trong áo mình: “Em cảm nhận lại lần nữa rồi nói lại xem.”
Tô Dữu Nịnh giật mình, cuống quýt bổ sung: “R-rất là tốt, của anh đặc biệt đẹp.”
Động tác anh dừng lại, xác nhận: “Thật không?”
Cô gật đầu lia lịa: “Thật. Của anh là đẹp nhất, còn đẹp hơn tất cả những cái em từng thấy.”
Trần Gia Tụng “hừ” một tiếng, vừa định tha cho cô thì bỗng phản ứng kịp, lại tức đến choáng váng: “Em còn ‘từng thấy’ cái khác nữa?”
“…” Đúng là nói nhiều sai nhiều.
Tô Dữu Nịnh thấp thỏm liếc anh một cái, không dám nói dối, đành yếu ớt nói: “Là đồng nghiệp em…”
Sắc mặt chàng thiếu gia trầm xuống đáng sợ.
Cô vội vàng bổ sung ngay: “Là video Douyin do đồng nghiệp gửi cho em.” Nói xong lại lí nhí giải thích, “Nhưng em chỉ xem một hai lần, sau đó không xem nữa…”
Nói xong cô cũng chẳng dám ngẩng đầu.
Im lặng mấy giây, Trần Gia Tụng chìa tay ra, giọng điệu không tốt: “Điện thoại, đưa đây.”
Cô ngoan ngoãn đưa.
“Mật khẩu.”
“Sinh nhật em…”
Trần Gia Tụng một tay gõ “1216”, mở khóa, vào Douyin, đúng lúc tin nhắn mới nhất là do Tưởng Đồng Đồng gửi tới.
Tô Dữu Nịnh thấp thỏm nhìn anh mở khung chat, lướt lên, kiểm tra từng tin nhắn một.
Cô dần dần nghiêng đầu đi không dám nhìn tiếp.
Xong đời rồi, chín mươi phần trăm đều là đàn ông ăn mặc không đàng hoàng…
Tô Dữu Nịnh tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Bên tai vang lên giọng nói trầm thấp bất mãn: “Xem hết rồi sao?”
Cô thành thật: “Em chỉ xem một hai cái, sau đó không xem nữa…”
Anh hỏi: “Sao không xem?”
Cô nghĩ nghĩ rồi nói: “Không đẹp bằng anh…”
“Ồ.”
Chàng thiếu gia khẽ nhướn mày, quả nhiên nguôi ngoai phần nào.
Sau đó càng lướt càng bực mình, anh vuốt bừa mấy cái đã không muốn nhìn nữa, định thoát ra thì vô tình thấy một cái có liên quan đến mình.
Ngón tay khựng lại, bấm vào xem.
Là cái video nhảm nhí mà Hứa Thính Ngôn cắt hồi trước, lượt thích sắp chạm mười triệu rồi.
Trần Gia Tụng không chịu nổi cảm giác xấu hổ khi nhìn chính mình qua màn hình, ngón tay dài quệt một cái tắt đi, nhưng khóe mắt thoáng thấy ngôi sao màu vàng ở góc phải.
Anh dừng một nhịp, chuyển sang mục “Yêu thích” của Tô Dữu Nịnh.
Đa phần là video về sách, thi thoảng có vài cái về mèo con dễ thương, lướt một lúc là tới cuối, chưa đến ba mươi video, nhưng chỉ có năm video liên quan đến người.
Cả năm cái… đều là anh.
Trần Gia Tụng nâng mắt nhìn dáng vẻ co ro, cúi đầu bên mép ghế sofa của cô, khóe môi anh không nhịn được nhếch lên.
Anh mở từng video về mình, chẳng có kiên nhẫn xem, nhưng từng cái một đều bấm thích.
Anh rất lâu không nói gì, Tô Dữu Nịnh căng thẳng quay đầu hỏi: “Anh vẫn còn đang xem sao?”
“Xấu chết đi được.” Chàng thiếu gia khó chịu, “Về sau em cũng không được xem nữa, biết chưa?”
Cô gật đầu, nghiêm túc: “Em không thích xem.”
“Thích cũng được.” Anh nói, “Nhưng chỉ được xem anh thôi.”
“…”
Tô Dữu Nịnh đưa tay muốn lấy lại điện thoại.
Còn chưa kịp trả cho cô, WeChat đúng lúc bật ra một tin nhắn mới, Trần Gia Tụng theo bản năng cúi mắt nhìn.
[Lý Sâm: Chào Tiểu Ninh, nghe tổng biên tập Lương nói cuối tuần em về nước, không biết em có rảnh gặp một lúc không.☕]
“Lý…” Trần Gia Tụng mới đọc được một chữ đã phản ứng liền: “Tên này là ai?”
Tô Dữu Nịnh ngơ ngác ghé lại, nhìn rõ tin nhắn trên màn hình, “À” một tiếng thật dài, “Là người đại diện của Giang Từ Nguyệt.”
“Ai?” Trần Gia Tụng khựng lại, hỏi: “Liên lạc kiểu gì vậy.”
“Quen ở hội sách.”
“Hôm kia?”
Cô gật đầu.
Chàng thiếu gia không hài lòng: “Em không nói trên WeChat.”
Cô yếu ớt nói: “Bận bịu cả ngày mệt quá nên chưa kịp nói với anh.”
“À.” Trần Gia Tụng buồn bực, nghĩ thầm chuyến công tác này một tuần không gặp đã đủ khó chịu, ở đây cũng chẳng có chuyện gì tốt đẹp, anh im lặng một lát, thuận miệng hỏi: “Quen kiểu gì?”
“Tổng biên tập giới thiệu.”
May là có người thứ ba ở đó, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Lại hỏi: “Ở hội sách chỉ quen mỗi người đó thôi sao?”
Tô Dữu Nịnh nghĩ ngợi, ngoan ngoãn đáp: “Còn quen tổng biên tập Cố của Mặc Vận Các, tổng biên tập Tần của Duyệt Giới, tổng biên tập Đường của Tư Hành, với lại của Khải Minh thì…”
“…Dừng.” Thật sự không nghe nổi nữa, mặt chàng thiếu gia đen sì: “Đều là đàn ông sao?”
Cô khẽ gật đầu.
“…”
Hô hấp lập tức nghẹn lại, khí cũng không thông, anh hít sâu rồi mới nói tiếp: “Em đừng nói với anh là… bọn họ đều thêm WeChat của em.”
Tô Dữu Nịnh khựng lại, lần này đến gật đầu cũng không dám.
“Đúng thế…” Âm thanh nho nhỏ.
“…”
Ý gì đây?
Cả giới xuất bản đều ở Anh sao??
Không có việc gì làm sao.
Trần Gia Tụng mặt đen kịt trả điện thoại lại cho cô, bực bội ngả người nằm lại ghế sofa, cánh tay che lên mi mắt, không ừ hử.
“…”
Tô Dữu Nịnh rón rén xích lại gần, chọc chọc ngón tay anh.
“Gì?” Giọng không vui.
Cô nói: “Chỉ là liên lạc công việc thôi mà, lúc nghỉ em sẽ không trả lời tin nhắn đâu.”
Anh hạ tay xuống, mệt mỏi hé mắt: “Anh ta hẹn gặp, em có đi không?”
Tô Dữu Nịnh nghĩ một chút, gật đầu.
Trần Gia Tụng chết tâm chuẩn bị nhắm mắt lần nữa, còn chưa kịp, cô vội nắm nhẹ đầu ngón tay anh, nịnh nọt: “Nếu anh muốn… có thể đi cùng em.”
Tạm thời thôi không còn chết tâm nữa, anh hỏi: “Em chắc không?”
“Chắc.”
“Ờ.” Chàng thiếu gia miễn cưỡng sống lại một chút: “Thế thì được.”
Tâm trạng lên xuống như tàu lượn, đến lúc khách sạn mang đồ ăn lên anh cũng chẳng buồn ăn là mấy.
Dưới sự kiên trì của Tô Dữu Nịnh, anh miễn cưỡng ăn mấy miếng fish & chips, coi như dùng bữa xong, hai người sớm quay về phòng nghỉ ngơi.
…
Ngày hôm sau không có lịch trình đặc biệt, chủ yếu là lang thang dạo phố.
Từ lúc gặp Trần Gia Tụng, Tô Dữu Nịnh thấy thư thái hơn hẳn, gần như không bận tâm đến mấy cái “cẩm nang” đã làm, cứ đi theo cảm hứng, tới đâu hay tới đó.
Thời tiết Edinburgh thay đổi chớp nhoáng, rõ ràng sáng ra còn nắng mà chiều lại đổ mưa không báo trước.
Hai người chui vào một tiệm nhỏ ven đường, vừa bước vào Trần Gia Tụng cởi chiếc áo khoác bị mưa thấm ướt, cúi đầu thì thấy chiếc áo cardigan mỏng của Tô Dữu Nịnh đã ướt sũng, dính bệt vào da.
Cô co vai lại.
Trần Gia Tụng theo phản xạ đưa áo khoác cho cô, đưa được nửa chừng mới nhận ra cái đó cũng ướt, anh rút tay về, ngập ngừng một giây rồi định cởi luôn chiếc áo thun còn tương đối khô.
Tay vừa chạm vào vạt áo, sau lưng vang lên một câu chào, anh quay đầu lại, là cô nhân viên cửa hàng hỏi bằng tiếng Anh: “Tôi có thể giúp anh chị gì không?”
Lúc này anh mới phát hiện đây là một cửa hàng quần áo.
Trong tiệm treo đầy váy vóc, Trần Gia Tụng nhìn không ra kiểu nào với kiểu nào, bèn kéo cổ tay Tô Dữu Nịnh đi thẳng vào trong.
“Chọn một cái đi.” Anh nói.
“Hả?” Tô Dữu Nịnh ngơ ngác theo sau, mơ hồ nói: “Phải mua đồ sao?”
“Ừ.” Dẫn cô tới cửa phòng thử, Trần Gia Tụng vừa dùng tiếng Anh lưu loát trao đổi với nhân viên, vừa quay lại dặn dò: “Thay cái áo ướt ra đã, đợi tạnh mưa rồi mình đi tiếp.”
…
Tô Dữu Nịnh mơ mơ hồ hồ vào phòng thử đồ, ôm mấy chiếc váy phức tạp lộng lẫy mà chị nhân viên vừa đưa, nhất thời không biết nên mặc cái nào.
Cô nhìn trái nhìn phải, cuối cùng chọn một chiếc… váy công chúa hai dây kiểu Pháp có phần vải nhiều hơn một chút.
Vội vàng thay xong, tuy mát mẻ hơn bộ lúc đến khá nhiều, nhưng ít ra không bị mưa làm ướt, mặc vào thấy dễ chịu hẳn.
Đẩy cửa, cô chỉ thò mỗi cái đầu nhỏ ra.
Trần Gia Tụng ngồi trên ghế sofa cách đó không xa, nghe động liền nghiêng đầu nhìn sang.
“Sao vậy?”
Cô nhỏ giọng nói: “Có áo khoác nào cho em một cái được không… em thấy hơi lạnh.”
Trần Gia Tụng nói với nhân viên theo đúng yêu cầu của cô, đợi người ta đi lên lầu hai rồi, anh mới cong ngón tay gọi cô.
“Lại đây anh nhìn thử.”
Tô Dữu Nịnh do dự một chút.
“Sao? Anh không được nhìn sao?”
“Không phải…”
Cô đứng thẳng dậy, nghĩ ngợi, rồi chầm chậm bước ra khỏi cửa.
Chiếc váy hai dây đen tùng xòe phồng, hai sợi dây mảnh buộc nơ xinh xắn ngay vai, eo váy ôm gọn, xuôi xuống vẽ nên một đường cong rất đẹp mắt.
Tô Dữu Nịnh một tay che ngực, một tay kéo kéo vạt váy.
Ánh mắt Trần Gia Tụng khóa chặt trên người cô, mấy giây sau mới hoàn hồn, lại cong ngón tay lần nữa.
“Lại đây.”
Cô rụt rè bước tới.
Vừa đến còn cách anh một bước, Trần Gia Tụng đã vươn tay dài kéo cổ tay cô, kéo cô đứng ngay trước mặt.
Tô Dữu Nịnh căng thẳng khựng lại ngay trước mặt anh, muốn lùi ra sau, nhưng lại bị cánh tay chắc khỏe của anh vòng lấy.
Lòng bàn tay ấm nóng của anh đặt lên làn da trần nơi đùi cô.
Tim cô đập rộn lên.
Anh kéo luôn bàn tay đang che trước ngực của cô xuống, đặt lên vai mình, để cô ôm anh gần hơn.
Cằm anh chầm chậm tựa lên bụng phẳng của cô, ngước mắt nhìn từ dưới lên, hàng mi đẹp khẽ nâng, trong mắt là sắc độ trầm lắng không giấu được.
Tô Dữu Nịnh căng thẳng nói: “Anh… anh muốn làm gì?”
“Không làm gì cả.” Anh nói, “Chỉ muốn nhìn em thôi.”
Mặt cô nóng bừng: “Có gì mà nhìn chứ.”
“Ừ.” Anh gật gù theo lời cô, “Váy thì chẳng có gì đáng nhìn.”
Ngừng một nhịp, anh lại như ngờ vực: “Nhưng em thì…”
Khóe môi anh chậm rãi nở một nụ cười.
“Sao mà đẹp thế.”