Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước
Chương 27: Ôm Chặt Lấy Anh
Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Dữu Nịnh vẫn nắm vạt áo anh, đôi mắt to tròn xoe, rõ ràng chưa kịp hiểu anh nói gì.
Nhưng cô dựa dẫm anh, cũng tin tưởng anh tuyệt đối.
Ý nghĩ đó vừa chợt nảy ra, yết hầu Trần Gia Tụng khẽ chuyển động: “Hữu Hữu.”
Cô ngơ ngác đáp: “Hả?”
“Đừng buông tay.” Anh cười, lòng bàn tay khẽ đặt lên eo cô, thấp giọng nói, “Thì anh sẽ không cho em cơ hội đổi ý đâu.”
Nói xong, anh khom người, một tay luồn xuống dưới chân cô, bế bổng cả người cô lên.
Tô Dữu Nịnh theo bản năng vòng tay ôm cổ anh, còn đang ngây người thì đã bị anh bế vào phòng tắm, nhẹ nhàng đặt lên bệ rửa mặt.
Dưới người cô là khăn bông mềm mại, anh mạnh mẽ dùng những ngón tay dài tách đầu gối cô ra, chen vào giữa hai chân cô.
Ánh đèn mờ ảo, khóe môi anh cũng thấp thoáng nụ cười khó đoán.
“Anh định làm gì…” Cô căng thẳng rụt tay khỏi gáy anh, muốn lùi lại, nhưng lại bị anh giữ chân.
Mắt đối mắt mấy giây, Trần Gia Tụng hơi nghiêng người né sang một chút, cởi áo thun ném vào giỏ đồ bẩn, rồi lại tiến sát về phía cô, hai tay chống bên hông cô.
“Em nói xem.” Anh hỏi.
Ánh đèn vàng trong phòng tắm phủ lên làn da trắng và những đường nét rắn rỏi của anh một sắc ấm dịu dàng.
Giọng anh trầm thấp, khi ghé gần lại càng thêm mờ ảo, khó lường.
Cả người Tô Dữu Nịnh căng thẳng như dây đàn, lắc đầu lắp bắp: “Em… em không biết…”
Trần Gia Tụng nhướng mày, móc điện thoại trong túi quần ra, vừa đưa vừa nói: “Mật khẩu em biết đấy chứ.”
Cô định lắc đầu, nhưng vừa thấy ảnh màn hình khóa thì khựng lại.
“Chắc là biết…” Cô nhỏ giọng nói.
Cậu chủ ra lệnh: “Mở ra cho anh xem.”
Cô ngoan ngoãn làm theo.
Cô nhập mật khẩu y hệt như điện thoại của mình, màn hình mở ra, hình nền cũng là bức ảnh y chang.
Mặt cô đỏ lên.
Trần Gia Tụng gõ mấy cái trên máy rồi đẩy lại cho cô, chỉ vào màn hình: “Bắt đi.”
Bắt gì?
Cô thắc mắc cúi đầu nhìn.
Màn hình đủ màu sắc, đồng hồ đếm ngược phía trên đã bắt đầu chạy, trong giỏ lắc lư đầy nguyên liệu nấu ăn. Tô Dữu Nịnh dần dần hiểu ra, anh muốn cô — bắt ngỗng.
“…”
“Mười phút.” Anh lười nhác nói, “Bắt được thì anh tắm xong.”
Cô ngẩng đầu: “Nếu không bắt được thì sao?”
“Không bắt được…” Anh cúi xuống, môi như có như không lướt qua vành tai cô, khẽ cười: “Thì em phải đồng ý với anh một chuyện.”
Tim cô khựng lại một nhịp: “Chuyện gì ạ?”
“Lát nữa nói cho em biết.”
Trần Gia Tụng nói xong cũng mặc kệ cô có đồng ý hay không, bàn tay to xoa đầu cô, khẽ nói: “Ngoan, chơi đi, anh nhanh thôi.”
“Ồ.”
Tô Dữu Nịnh bị anh đánh lạc hướng, rồi vì nhiệm vụ bất chợt nên cô cảm thấy áp lực, bèn tập trung thực sự bắt ngỗng như lời anh.
Một lúc sau, sau lớp kính mờ ngăn cách, tiếng nước tí tách vang lên.
Dù vẫn còn cách một khoảng, thậm chí trước cửa kính còn có màn che, rõ ràng chẳng thấy gì, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc Trần Gia Tụng đang tắm bên trong… tai cô đã nóng bừng.
Đang miên man suy nghĩ, điện thoại tự động khóa màn hình, cô cúi nhìn theo phản xạ.
Vừa hay chạm ánh mắt mình trên màn hình khóa.
Đó là tấm hình lần đi xem phim tháng trước, lúc cô đội bờm tai mèo, bị anh chụp lại.
Khi đó anh còn chê xấu, không cho cô đeo, không ngờ… Anh vậy mà lại dùng làm ảnh màn hình khóa và hình nền.
Tô Dữu Nịnh lặng lẽ nhìn mấy giây, mặt lại nóng bừng.
Tâm trí trôi xa, vài phút đã trôi qua, cô nhớ tới trò chơi vẫn chưa kết thúc, vội mở khóa tiếp tục bắt ngỗng.
Chẳng mấy chốc tiếng nước tắt, dừng một lát, người bên trong ung dung bước ra.
“Thế nào rồi?”
Trần Gia Tụng thấp giọng hỏi, đến gần, hơi nóng phả vào.
Ngón tay Tô Dữu Nịnh vẫn không ngừng thao tác, lẩm bẩm: “Sắp rồi…”
Chưa dứt câu, điện thoại đã bị anh rút đi, cô ngẩng đầu thì cả người đã bị bế bổng lên.
Tay cô đặt lên vai anh, chạm vào làn da trần, cô khựng lại, cuống quýt định rụt tay về.
Trần Gia Tụng nắm cổ tay mảnh của cô, kéo lên vòng qua cổ mình, ra lệnh: “Ôm cho chắc vào.”
Tô Dữu Nịnh căng thẳng không dám động đậy lung tung, lí nhí nhắc: “Anh… anh chưa sấy tóc đâu…”
“Không sấy.” Anh nói, “Sợ để em bắt được thật.”
“…”
Đến cạnh giường, anh đặt cô xuống, hất cằm: “Vào trong nằm đi.”
“Ồ.” Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn đáp, tay chân luýnh quýnh bò sang phía bên kia giường.
Trần Gia Tụng ngồi ở mép giường gần cửa, kéo một chiếc áo thun trắng sạch ở cuối giường mặc vào, ngửa đầu, những ngón tay dài từ trán luồn ngược về phía sau, vuốt vuốt mái tóc còn ẩm.
Tô Dữu Nịnh lặng lẽ nhìn vài giây, tim đập nhanh vô cớ.
Mấy giây sau cô rời mắt, khẽ nhấc chăn chui vào bên trong.
Tô Dữu Nịnh quay lưng về phía anh, mặt vùi vào gối mềm, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Em ngủ đây.”
Trần Gia Tụng không đáp, cô nhắm mắt lại.
Chẳng bao lâu sau, phía sau có động tĩnh, nệm mềm lún xuống một mảng, kế đó là hơi ấm áp lại gần.
Tim cô thắt lại, xoay người nằm ngửa, mở mắt đối diện với người đang cúi xuống nhìn mình.
Bốn mắt chạm nhau.
Cô nắm chặt mép chăn: “A-anh muốn làm gì đó…”
Trần Gia Tụng vươn tay dài qua người cô với tới chiếc bàn nhỏ, bắt chước giọng điệu của cô: “Tắt đèn đó.” Rồi lại cười, “Em tưởng anh muốn làm gì cơ chứ.”
Tô Dữu Nịnh ngượng ngùng rụt người vào trong chăn, chỉ còn đôi mắt to lộ ra ngoài, “Àaa…” Cô cụp mắt, “Ngủ ngon.”
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô, Trần Gia Tụng không nhịn được nảy ra ý đồ xấu.
Thu tay lại, anh nói: “Nhưng anh đổi ý rồi.”
Anh chống tay bên cạnh cổ cô, hạ vai xuống: “Anh quyết định để em thực hiện việc vừa hứa với anh trước đã.”
Cô mở mắt: “Việc gì ạ?”
Anh nói: “Hôn anh một cái.”
Tô Dữu Nịnh sững sờ, mấy giây sau mới hoàn hồn, mặt đỏ bừng, co chân đá anh một cái.
Trần Gia Tụng ấn giữ đầu gối cô, mượn lực nghiêng sang một bên, nằm ngửa trên giường, mu bàn tay che mắt, khẽ cười.
Nghe thấy anh cười, mặt Tô Dữu Nịnh càng đỏ hơn, cổ khô cả, người cũng bối rối, cô nín thở vài giây, không chịu nổi bầu không khí kỳ quặc giữa hai người, bèn hất chăn ngồi dậy.
Trần Gia Tụng giữ cổ tay cô: “Đi đâu.”
Cô không dám quay đầu: “Ra phòng khách lấy gấu bông của em.”
“Gấu gì?” Trần Gia Tụng khựng nửa giây, nhớ tới con gấu xấu xí bị cô làm trụi lông, “Ồ” một tiếng rồi hỏi, “Lấy nó làm gì.”
Tô Dữu Nịnh nói: “Ôm ngủ…”
“Nó có ích gì chứ.” Trần Gia Tụng kéo cô về, “Ôm anh là được rồi.”
“…” Cô nhỏ giọng nói, “Em không thèm ôm anh.”
“Ồ.” Anh cười, “Lại không cần anh nữa hả, mới vừa rồi không biết ai cứ dính lấy anh, tắm cũng không chịu rời.”
“…”
“Ôm người ta chặt lắm, còn gọi anh là A…” Chưa kịp nói hết, Tô Dữu Nịnh đã quay người bịt miệng anh, tức đến phồng má.
Trần Gia Tụng đưa tay lên, lòng bàn tay thuận thế áp sau lưng cô, nhẹ ấn một cái, cô loạng choạng ngã xuống, vừa vặn đè lên người anh.
Cậu chủ hất chăn mỏng phủ lên cả hai, nói: “Được rồi, ngủ thôi.”
Cô giãy giụa một chút, lại bị anh ôm chặt hơn.
“Em có chắc là muốn tự mình ra phòng khách lấy con gấu xấu xí đó không?” Giọng Trần Gia Tụng trầm thấp, cố ý dọa cô, “Ngoài phòng khách không bật đèn đâu.”
Tô Dữu Nịnh nghĩ ngợi giây lát, ngoan ngoãn không nhúc nhích nữa.
Một khuôn mặt nhỏ dính sát lên ngực anh, hai má ửng hồng nhẹ nhàng.
Trần Gia Tụng lặng lẽ nhìn mấy giây, lại đưa tay véo má cô.
“Sao em đáng yêu thế.” Anh hỏi.
Tô Dữu Nịnh né tay anh: “Em chỉ là nhát gan thôi.”
Cậu chủ nói: “Ở chỗ anh thì được coi là đáng yêu.”
Cô mấp máy môi, không thèm để ý đến anh nữa.
“Ngủ thế này có thoải mái không.” Trần Gia Tụng khẽ xoa bóp gáy cô, vươn cánh tay dài: “Gối tay anh mà ngủ.”
Tô Dữu Nịnh liếc một cái, lí nhí từ chối: “Không cần đâu.”
Cô chống người dậy, trả chăn mỏng cho anh, lại đẩy cánh tay anh đang gác trên gối của mình ra.
Chui lại vào chăn của mình, cô co người nằm cạnh anh, nhắm mắt lại.
Trần Gia Tụng trầm mặc nhìn cô làm xong xuôi mọi thứ, nghiêng người đối diện cô, tay lại luồn ra sau lưng cô.
Tô Dữu Nịnh cảnh giác: “Anh định làm gì.”
Anh thản nhiên vỗ lưng cô nhè nhẹ, còn mặt dày nói: “Nâng cấp dịch vụ ru ngủ, mai thu em ba mươi đồng.”
“…”
…
Đi công tác hai tuần không về công ty, Tô Dữu Nịnh thấy công việc sắp chất đống như núi.
Bận rộn trả lời email suốt cả buổi sáng, đến trưa ăn cơm mới rảnh rỗi thở một hơi, mở WeChat ra xem, khung chat ghim trên cùng lại ồn ào với mấy chục tin nhắn.
Lướt sơ một vòng, thứ duy nhất đáng trả lời là tin nhắn mười phút trước.
[Cậu chủ: Anh mua cho Mochi một cây que trêu mèo.]
Tô Dữu Nịnh mở ảnh chụp màn hình, trên đó hiện số tiền 2 tệ 1 hào.
[Cậu chủ: WeChat hay Alipay.]
“…”
Chắc chắn là anh đang nhàm chán không có việc gì làm, Tô Dữu Nịnh cắn một miếng bánh bao chiên, gõ trả lời: [Wechat.]
Bên kia trả lời rất nhanh: [Được, còn cả tiền hai lần dịch vụ ru ngủ trước đó.]
[Cậu chủ: Hôm nay chuyển một thể cho anh đi.]
Đúng là ép mua ép bán...
Tô Dữu Nịnh vừa cạn lời vừa mở WeChat chuyển tiền, trước khi nhập cô nhẩm tính, ngón tay vô thức gõ 52.1…
Đến lúc bấm gửi mới chợt nhận ra điều gì đó, đỏ mặt, âm thầm dừng lại.
Chờ vài giây, bên kia đã giục: [Sao còn chưa chuyển?]
[Hữu Hữu may mắn: Que trêu mèo là anh muốn mua cho Mochi.]
[Cậu chủ: Ừm.]
[Cậu chủ: Vậy tính là chúng ta cùng nuôi?]
[Cậu chủ: Cũng được.]
“…”
Chẳng bao lâu sau.
[Cậu chủ: Tối nay dịch vụ ru ngủ giảm giá, chỉ lấy của em 2.1.]
Tô Dữu Nịnh tắt màn hình không thèm để ý đến anh nữa.
Tưởng Đồng Đồng ngồi đối diện nhìn một lúc, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Cậu đang yêu rồi hả?”
Tô Dữu Nịnh giật mình, ngậm đôi đũa lắp bắp: “Khô… không có.”
“Sai sai.” Tưởng Đồng Đồng nghiêm túc quan sát một lượt, nheo mắt: “Rất sai là đằng khác. Gần đây cậu cứ lén lút đỏ mặt. Không phải yêu thì là cậu có người thích rồi?”
Tô Dữu Nịnh suýt sặc, muốn phủ nhận nhưng lại chột dạ.
Cô đảo mắt né tránh, Tưởng Đồng Đồng bừng tỉnh: “Là anh trúc mã siêu đẹp trai của cậu à?”
Bị chọc đúng tâm sự, Tô Dữu Nịnh cúi đầu càng lúc càng thấp.
“Quả nhiên.” Tưởng Đồng Đồng chậm rãi nói, “Chưa từng nghe cậu nhắc bất kỳ chàng trai nào khác ngoài anh ấy, đã thích vậy, sao không nói với anh ấy?”
Giọng Tô Dữu Nịnh nhỏ xíu: “Tớ vẫn chưa biết nói thế nào.”
“Có gì mà khó.” Tưởng Đồng Đồng hỏi: “Anh ấy có thích cậu không?”
Tô Dữu Nịnh suy nghĩ một chút, cô không trả lời, nhưng tai đã đỏ.
“Ồ, lưỡng tình tương duyệt, chỉ còn thiếu bước chọc thủng lớp giấy mỏng thôi sao?”
Chắc là đã chọc thủng bảy, tám phần rồi… Tô Dữu Nịnh lặng lẽ nghĩ.
Tưởng Đồng Đồng không hiểu: “Vậy còn gì phải nghĩ nữa?”
Tô Dữu Nịnh nói: “Hình như tớ… không muốn yêu đương cho lắm…”
Tưởng Đồng Đồng lặng đi mấy giây, “Ồ” một tiếng thật dài.
Tô Dữu Nịnh ngước mắt nhìn cô ấy: “Suy nghĩ này có kỳ lạ lắm không?”
“Không có đâu.” Tưởng Đồng Đồng nói, “Không muốn ăn, không muốn dậy, không muốn đi làm, không muốn ngủ… con người có cả đống chuyện ‘không muốn’ mà. Không muốn yêu đương thì có sao đâu chứ.”
Tô Dữu Nịnh gật đầu lia lịa.
Tưởng Đồng Đồng lại hóng hớt: “Nhưng nếu giả sử là yêu với trúc mã siêu đẹp trai của cậu thì sao, cậu vẫn không muốn à?”
Tô Dữu Nịnh khựng lại, thuận theo câu hỏi suy nghĩ một chút, bất ngờ thấy mình vậy mà lại có đáp án ngay lập tức.
Khoảnh khắc ý nghĩ đó lóe lên, đến chính cô cũng ngẩn người ra mà không hay biết.
“Xem ra cậu có câu trả lời rồi.” Tưởng Đồng Đồng cười, “Tớ chờ tin vui của cậu nha.”
…
Chưa làm xong việc, Tô Dữu Nịnh lại tăng ca thêm một tiếng.
Đến khi xong thì trong tòa nhà gần như chẳng còn ai, đi thang máy xuống, cô bỗng nhớ chuyện tối qua, vô thức lại thấy căng thẳng.
Ra khỏi tòa nhà, không thấy chiếc xe quen thuộc bên kia đường, cô nhớ lại đoạn tin nhắn kết thúc vội vàng lúc trưa với Trần Gia Tụng, không nhịn được mở khung trò chuyện.
[Hữu Hữu may mắn: Anh đang làm gì vậy.]
Không lâu sau.
[Cậu chủ: Chờ em chuyển khoản.]
“…”
Đúng là không buông tha mà.
Sợ anh lại vì chuyện này mà xị mặt, Tô Dữu Nịnh quyết định nhường một bước, ngoan ngoãn chuyển tiền cho anh.
Hai giây sau, cậu chủ nhận tiền, nhắn lại: [Anh hiểu tấm lòng của em rồi, lần sau chuyển bằng… chữ cũng được.]
“…”
[Cậu chủ: Nói đi.]
[Cậu chủ: Tìm anh có chuyện gì.]
Cô im lặng rất lâu, thành thật gửi cho anh: [Anh có thể đợi em ở cổng khu chung cư không?]
[Cậu chủ: Chắc là không được.]
Cô sững lại, cuống quýt hỏi: [Anh không ở nhà à?]
[Cậu chủ: Không.]
[Hữu Hữu may mắn: Anh đi đâu vậy?]
[Cậu chủ: Kiểm tra bất ngờ ư?]
Ngón tay cô khựng lại, nhận ra hình như hỏi vậy không phù hợp cho lắm...
Mặc dù Trần Gia Tụng đang tạm ở nhà cô, nhưng anh đi đâu, làm gì cũng không cần phải báo cáo cô từng li từng tí.
Cô nghĩ một chút, gõ: Không phải… rồi dừng lại, xóa đi, lại gõ: Em không có ý đó…. vẫn thấy không ổn, xóa nốt, gõ lại câu mới: [Khi nào xong anh nói em biết nhé, em có thể đợi anh ngoài cổng khu…]
Đang chuẩn bị bấm gửi, phía trước bỗng có một bóng đen bao trùm lấy cô, cô theo bản năng lùi lại nửa bước, trên đỉnh đầu đã truyền tới một giọng nói trầm ấm quen thuộc.
Anh nói: “Muốn anh tới đón em mà khó mở miệng thế à?”
Chưa kịp ngẩng đầu, vì WeChat đã đẩy tin nhắn mới.
Cô cụp mắt.
[Cậu chủ: Đi đón một cô nhóc mít ướt nhát gan.]