Chương 32: Anh có thể hôn em không?

Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước

Chương 32: Anh có thể hôn em không?

Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kịp nhận ra ý anh muốn nói, mắt Tô Dữu Nịnh mở to, tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Đầu óc cô quay cuồng: “Không—”
Vừa thốt ra một tiếng, Trần Gia Tụng đã cúi đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi cô.
“— Được.” Cô bị nụ hôn không chút dục vọng này làm choáng váng, nói năng cũng lúng búng.
“Ồ.” Trần Gia Tụng nhướng mày, cười tinh quái nhưng vẫn vô cùng đẹp trai, “Đồng ý rồi?”
Cô sững sờ, “Không được không được…” Cô lặp lại hai lần rồi đẩy anh, “Anh đừng trêu nữa…”
Đẩy hai cái mà anh không hề nhúc nhích, lúc này cô mới nhận ra khoảng cách thể lực giữa hai người lớn đến mức nào. Thảo nào trước đó anh nói chỉ đùa cô, cô căn bản không thể đẩy nổi cái thân hình to lớn của anh.
Bị nhiệt độ cơ thể nóng ấm của anh bao bọc, cô dần bất an, đôi mắt cô lại ươn ướt.
Trong lúc cô phân tâm, các ngón tay thon dài của Trần Gia Tụng đã dời từ gáy cô, luồn vào tóc, nhẹ nhàng vuốt ve.
Trong nháy mắt cơn tê râm ran chạy dọc sống lưng, cô không phòng bị mà khẽ run lên, tay cô mềm nhũn trượt khỏi vai anh.
“Quả nhiên.” Giọng Trần Gia Tụng rất nhẹ, lại trầm thấp, “Nơi này rất nhạy cảm.”
Tô Dữu Nịnh muốn mở miệng phủ nhận, cũng muốn tiếp tục đẩy anh, nhưng đầu ngón tay ấm áp của anh không ngừng mơn trớn chân tóc mỏng manh của cô, máu nóng dồn lên mặt cô, cô chỉ còn biết níu chặt vai anh, cắn môi không dám phát ra tiếng.
Trong phòng tắm nhỏ, sự mờ ám lặng lẽ lan tỏa.
Cho đến khi anh cúi sát xuống, hé môi, cắn nhẹ lên cổ cô.
“Đừng…”
Đúng lúc đó, tầng dưới vang lên một tràng tiếng động.
Tô Dữu Nịnh giật mình, cô tê cả da đầu, hoảng hốt đẩy mặt anh.
Đầu ngón tay cô chạm vào bờ môi mỏng của anh, Trần Gia Tụng thuận thế nghiêng đầu, ngậm lấy đầu ngón tay cô.
“Dưới nhà có người…” Giọng cô run run vì vội: “Anh đứng dậy đi.”
“Là dì.” Trần Gia Tụng quyến luyến hôn đầu ngón tay cô, chạm thêm một cái nữa mới chịu buông ra: “Đang làm su kem sữa chua cho em.”
Trần Gia Tụng uể oải ngẩng đầu, hai tay vòng bên hông cô, nhéo nhẹ phần thịt mềm ở eo cô, giọng trầm khàn: “Còn chút nữa mới xong, em tắm trước đi, lát nữa ra là có thể ăn được.”
Cô vẫn ngây người ra, chỉ biết nhìn anh.
Trần Gia Tụng khẽ cười: “Sao, còn muốn tiếp tục à?”
Cô lập tức hoàn hồn: “Không có.”
“Ừm.” Cậu chủ lại trở về dáng vẻ thờ ơ như chẳng có gì xảy ra, như thể người vừa thở dốc, hơi thở nóng bừng kia không phải là anh vậy.
Anh vươn tay mở van nước trước bồn tắm, thử nhiệt độ, miệng lại buông lời trêu chọc: “Tự tắm, hay để anh giúp?”
Mặt cô đỏ bừng: “Để em tự tắm…”
“Được.” Trần Gia Tụng buông cô ra, đứng dậy xoa đầu cô: “Đi đi.”
Anh sải bước ra cửa, Tô Dữu Nịnh vô thức bước theo, thấy bộ đồ sạch đã được đặt sẵn trên băng ghế trước bồn rửa tay thì dừng lại.
Chắc anh đã giúp cô chuẩn bị từ sớm, cho nên bế cô lên đây thật sự chỉ để cô tắm, không có ý định làm gì khác.
Cửa phòng tắm khép lại, chỉ còn mình cô.
Tô Dữu Nịnh thu tầm mắt về, nghĩ bụng, người này miệng nói toàn lời trêu chọc hư hỏng nhưng thật ra chỉ cần cô không muốn, anh cũng sẽ không làm gì quá giới hạn.
Ngẩn ngơ vài giây rồi thả lỏng, cô cầm đồ ngủ đi tắm.
Lúc cô ra thì dì đã đi, bữa tối đã được dọn sẵn, bày trên bàn tròn trong phòng khách.
Tô Dữu Nịnh kéo ghế ngồi xuống, vừa xem WeChat vừa ngoan ngoãn chờ Trần Gia Tụng.
Anh tắm rất lâu, đến lúc anh thong thả xuống lầu thì đã hơn nửa tiếng đã trôi qua.
Cô vừa đói bụng vừa thèm ăn, thấy anh liền không nhịn được nhỏ giọng phàn nàn: “Anh chậm quá…”
Trần Gia Tụng ngồi xuống cạnh cô, còn kéo ghế sát lại gần cô, gần như áp sát vào nhau mới chịu dừng lại.
Anh nói: “Trách ai.”
Cô thắc mắc nhìn sang.
Cậu chủ không muốn giải thích nhiều, chỉ nói: “Chờ anh làm gì.” Rồi hất cằm về phía bàn ăn, nói: “Ăn đi.”
“Ồ.” Anh vừa nói một tiếng là Tô Dữu Nịnh vội cầm nĩa, xiên một miếng bánh su kem bỏ vào miệng, nhai hai cái, mắt đã sáng rỡ: “Wow.”
Trần Gia Tụng rất hài lòng với phản ứng của cô: “Thế nào.”
Cô nói: “Ngon lắm.”
Bên trong bánh su kem là sữa chua vị vải hoa hồng, sánh mịn, tan ngay trong miệng, vị na ná phô mai.
Thấy cô sắp ăn hết, Trần Gia Tụng lại đưa cô một chiếc vị hạt dẻ cười, nói: “Sao, vị có giống kem không?”
Cô nếm kỹ, vui vẻ gật đầu: “Giống lắm.”
Anh hỏi tiếp: “Vậy sau này bớt ăn đồ lạnh đi được không, nếu thèm kem thì cứ bảo dì làm cái này.”
Cô quay sang, mắt long lanh: “Được không ạ?”
Anh nhướng mày: “Em muốn là được.”
Cô lập tức đáp: “Vâng.”
Cậu chủ hài lòng, dịu dàng véo má cô.
Bánh su kem có rất nhiều vị, Tô Dữu Nịnh ăn liền một mạch sáu bảy cái mới bị người bên cạnh yêu cầu dừng lại: “Đừng mải ăn đồ ăn vặt, ăn cơm nữa.”
Trần Gia Tụng đẩy cho cô một phần cá hồi áp chảo, lại gắp thêm nhiều thịt bò vào đĩa trước mặt cô.
Cô vừa ngoan ngoãn ăn vừa biện hộ: “Bánh su kem đâu có tính là đồ ăn vặt.”
“Vậy là gì?”
Cô nghĩ nghĩ, hơi thiếu tự tin: “Tính là… món chính.”
Vỏ bánh su kem cũng làm từ bột, cô nói vậy chắc cũng không sai nhỉ.
Lặng lẽ nhìn Trần Gia Tụng, anh không có biểu cảm gì, dựa lưng vào ghế, khoanh tay, ánh mắt như đang nói “Em nói thêm một câu nữa thử xem”.
Tô Dữu Nịnh nuốt nước miếng, nịnh nọt: “Sao anh không ăn?”
Anh thản nhiên nói: “Không đói, không thích, không có khẩu vị.”
Lại đến rồi, đúng là người kén ăn.
Tô Dữu Nịnh nhìn đồ ăn trên bàn, gắp một miếng taco cá hồi, thử đưa đến miệng anh, mong chờ nói: “Nếm cái này đi, em thấy ngon lắm.”
Cậu chủ cúi đầu, hờ hững há miệng, ăn.
Tô Dữu Nịnh chớp chớp mắt, dễ vậy à?
Cô lại gắp một miếng gà nướng, đưa đến, anh vẫn ăn.
Sau đó Tô Dữu Nịnh vừa ăn cơm vừa đút anh ăn, cơ bản món gì cô ăn, Trần Gia Tụng cũng mặt không cảm xúc mà nuốt theo, cứ thế lặp lại, bữa tối kết thúc, cả hai đều no căng.
Xem ra muốn anh ngoan ngoãn ăn cũng không khó, chỉ là hơi mệt.
Tô Dữu Nịnh lặng lẽ lau mồ hôi.
Ăn xong, Trần Gia Tụng bảo cô ra sofa nghỉ, còn anh dọn bát đĩa vào máy rửa chén, rồi vào bếp bóc cho cô một bát vải thiều.
Quay lại, thấy Tô Dữu Nịnh đang nằm trên ghế sofa chơi với Mochi, hai bé con đáng yêu đang chạm trán vào nhau, không biết đang vui chuyện gì.
Trần Gia Tụng ngồi xuống cạnh chân cô, nhìn hai cẳng chân trắng nõn của cô đung đưa, ánh mắt trầm xuống.
Trước kia anh cũng đã thấy không ít lần, lần nào anh cũng nhịn, nhưng giờ anh không muốn nhịn nữa, bàn tay lớn nắm lấy cẳng chân cô, giọng anh rất thấp, “Cười gì đó.”
Vừa hỏi, lòng bàn tay đã từ từ trượt dọc trên đùi cô.
Tô Dữu Nịnh còn mải chơi với Mochi, gãi cằm mèo con, nghe nó kêu meo meo.
Cô cười hí hửng: “Em đang chơi ‘123, đứng im’ với Mochi nè.”
Anh nghe không hiểu, mà cũng chẳng buồn hiểu.
Trần Gia Tụng cúi xuống.
Cô nằm nghiêng trên sofa một lúc, gấu áo ngủ cô cuộn lên, lộ ra một đoạn eo thon của cô, Trần Gia Tụng im lặng nhìn, đầu ngón tay anh khẽ luồn vào dưới tà áo.
Không chút ngăn cản, anh chạm vào làn da mịn màng của cô, Tô Dữu Nịnh khẽ giật mình, ấn lên mu bàn tay anh, thắc mắc quay đầu.
Cô mới xoay người một chút đã bị anh nắm cằm.
Trần Gia Tụng quay mặt cô về phía mình, cúi xuống hôn cô.
Tô Dữu Nịnh vẫn giữ nguyên tư thế nằm nghiêng trên sofa, chỉ xoay nửa người, thân hình to lớn của Trần Gia Tụng che gần hết tầm nhìn của cô, cô dần căng thẳng, muốn ngồi dậy, anh lại đặt tay lên eo cô không cho cô nhúc nhích.
Nụ hôn càng lúc càng sâu, đầu lưỡi bị mút có chút tê dại.
Hô hấp cô lại rối loạn.
Trần Gia Tụng không biết mệt ngậm môi cô, cắn nhẹ đầu lưỡi cô, cuốn đi hơi thở của cô, tham lam, mê muội.
Không bao lâu sau, Mochi “meo” một tiếng đầy thắc mắc.
Trần Gia Tụng lạnh nhạt nâng hàng mi dài, liếc mắt ra hiệu cho nó đi chỗ khác, một giây sau lại cúi đầu tiếp tục quấn lấy người đang ở dưới mình.
Anh mở mắt, yên tĩnh nhìn hết mọi phản ứng của cô.
Hàng mi Tô Dữu Nịnh run run, khóe mắt cô lại ươn ướt, bàn tay chống trên sofa của cô dần mất lực, lúc cô ngã xuống thì Trần Gia Tụng siết chặt eo, lật người đặt cô nằm ngửa, càng đè sát xuống hơn.
Nào ngờ vừa nằm ngay ngắn, đối mặt với anh rồi, tim cô lại đập nhanh hơn.
“Đợi…” Cô muốn thở một chút, lầm bầm yếu ớt, “Đợi chút…”
Trần Gia Tụng buông cô ra, nói: “Mai anh phải qua Đức một chuyến.”
Cô đang bứt rứt thì khựng người lại: “Gì cơ?”
Trần Gia Tụng chạm khẽ môi dưới của cô, hơi lùi ra, chóp mũi anh lướt qua má cô: “Có giải khởi động cần tham gia.”
Tô Dữu Nịnh phản ứng chậm: “Đi bao lâu ạ?”
Anh nói: “Nhanh thì một tuần, còn xem sau trận đấu có việc gì nữa không.”
Cô dừng một chút, đột nhiên không nói gì.
Cô nhìn anh với đôi mắt ướt sũng, không biết cô đang nghĩ gì trong đầu.
Trần Gia Tụng cười, hôn lên cằm cô, ánh mắt anh mờ sương: “Không nỡ xa anh à?”
Cô ôm cổ anh, khẽ nói: “Hình như có chút.”
Anh không hài lòng: “Bỏ ‘hình như’ đi, nói lại.”
Cô mím môi, ngoan ngoãn đổi lời: “Em không nỡ xa anh.”
Cậu chủ hài lòng.
“Mấy ngày anh không ở đây, xe sẽ để lại cho em, tự lái đi làm được chứ?” Trần Gia Tụng vừa hỏi vừa nằm xuống cạnh cô.
Sofa không nhỏ, nhưng hai người cùng nằm vẫn hơi chật.
Tô Dữu Nịnh xoay người đối diện anh, được anh ôm vào lòng, gối đầu lên cánh tay rắn chắc của anh.
Khoảng cách kéo gần, cô dường như càng không nỡ.
“Chắc là được…” Cô cẩn thận ôm eo anh.
“Mỗi ngày dì sẽ qua nấu bữa sáng và bữa tối cho em, muốn ăn gì cứ báo trước với dì, nhưng không được lén ăn đồ lạnh, biết chưa.”
Cô ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ…”
“Ban đầu anh không định đi.” Trần Gia Tụng véo má cô, giọng điệu kiêu ngạo, “Nhưng huy chương giải đó làm khá đẹp mắt, anh mang một chiếc về cho em chơi nhé?”
Mắt Tô Dữu Nịnh cong cong cười: “Dạ.”
“Còn mấy huy chương trước đâu? Sao ở nhà em không thấy?”
Cô giải thích để trong phòng làm việc ở nhà bên Dương Phố, rồi nói: “Em giữ kỹ lắm, lần sau dẫn anh qua.”
“Ồ.” Cậu chủ tự suy diễn, nhướng mày: “Tức là đưa anh về ra mắt?”
Cô khựng lại, mặt đỏ bừng, nhỏ giọng lầm bầm: “Nếu anh muốn…”
Không ngờ cô lại trả lời thẳng thắn đến thế, tim Trần Gia Tụng khẽ hẫng một nhịp, sau tai anh nóng rực.
“À.” Hiếm khi anh thấy ngượng.
Tô Dữu Nịnh không nói nữa, cọ cằm vào ngực anh, đôi mắt sáng rỡ nhìn anh chăm chú.
Từ góc này, cô vừa ngoan vừa xinh, Trần Gia Tụng không nhịn được lại hỏi: “Sao em đáng yêu thế.”
Cô ngại ngùng: “Chỉ có anh thấy vậy thôi…”
“Vậy hả?” Cậu chủ nhướng mày, “Thế là mắt anh không có vấn đề.”
Yên lặng ôm nhau một lúc, Tô Dữu Nịnh muộn màng nhận ra điều gì đó, tai cô đỏ bừng, lắp bắp: “Cái đó… có cần em…”
“Không cần.” Trần Gia Tụng cúi xuống hôn giữa trán cô, không chút tạp niệm: “Phản ứng bình thường thôi, kệ nó.”
“Nhưng mà…”
“Nếu em thật sự muốn, đợi anh về.” Khóe môi anh cong lên, cà lơ phất phơ, rất bất cần, “Hôm nay không được, nếu không cả tuần này anh khỏi ngủ, mỗi tối lại cứ nghĩ đến —”
Anh dừng lại, cố tình kéo dài âm cuối, “— cái đó của em.”
“…”
Tô Dữu Nịnh không nói lại anh, đành im lặng đỏ mặt, đỏ tai, đỏ cả cổ…
“Muộn rồi, buồn ngủ chưa?” Trần Gia Tụng véo nhẹ vành tai đỏ ửng của cô, hỏi: “Anh bế em lên ngủ nhé?”
Cô gật đầu: “Em tự đi được mà.”
“Ngày mai rồi tự đi.” Trần Gia Tụng đứng lên, bế gọn cô trong vòng tay, vừa đi lên lầu vừa nói: “Tối nay cho anh ôm cả đêm được không, xem như là phần thưởng cho anh.”
Tô Dữu Nịnh vòng tay qua cổ anh, khó hiểu: “Tại sao phải thưởng cho anh?”
Cậu chủ nói: “Không tại sao cả, anh chỉ muốn tự thưởng mình.”
“…”
Ngày đầu tiên Trần Gia Tụng ra nước ngoài, nhớ anh.
Ngày thứ hai Trần Gia Tụng ra nước ngoài, vẫn nhớ anh.
Ngày thứ ba Trần Gia Tụng ra nước ngoài…
Tưởng Đồng Đồng nhìn Tô Dữu Nịnh ăn mà hồn vía để tận đâu, tò mò hỏi: “Dạo này áp lực công việc lớn hả, đến thứ Sáu rồi còn chẳng cười, cai đường rồi à?”
Giọng Tô Dữu Nịnh buồn buồn, tâm hồn treo ngược cành cây, tự lẩm bẩm: “Trận đấu của anh ấy bị hoãn, đến thứ Sáu tuần sau mới về.”
Tưởng Đồng Đồng không hiểu: “Ai cơ?”
Tô Dữu Nịnh vô thức đáp: “Trần Gia Tụng.”
Vừa nói xong, bốn phía im phăng phắc.
Tưởng Đồng Đồng ngẫm nghĩ nửa ngày mới nói: “Ý gì đây, giờ cậu cũng thích nam thần của tớ hả?”
“Nam thần gì…” Tô Dữu Nịnh đặt muỗng xuống, ngơ ngác ngẩng đầu.
Tưởng Đồng Đồng: “Trần Gia Tụng ấy, cái anh đua xe đó, cậu quên rồi hả?”
Tô Dữu Nịnh phản ứng chậm nửa nhịp, hoàn hồn xong thì lại sửng sốt, lắp bắp: “À… ờ… đúng… ừm… nam thần của cậu làm sao?”
“Còn làm sao nữa.” Tưởng Đồng Đồng đặt đũa xuống, đan tay kê cằm, nheo mắt nói, “Không ổn nhé, phản ứng thế này, giống như cậu quen biết nam thần của tớ vậy.”
Tô Dữu Nịnh chột dạ cúi thấp đầu.
Tưởng Đồng Đồng đẩy gọng kính nói: “Thành thật khai báo đi, cậu với nam thần nhà tớ có quan hệ gì.”
Tô Dữu Nịnh nhỏ giọng: “Không có…”
Tưởng Đồng Đồng nói: “Nếu lừa tớ thì sau này khỏi mong tớ mang bánh trứng lòng đào và bánh mochi dì làm cho nữa nhé.”
Tô Dữu Nịnh khựng lại, suy tính kỹ rồi nuốt nước bọt, ngoan ngoãn khai.
Năm phút sau.
“Vậy là—” Tưởng Đồng Đồng choáng váng trong sự bất ngờ, mấy giây sau mới nói, “Trúc mã siêu đẹp trai kia của cậu chính là nam thần của tớ?”
Tô Dữu Nịnh cúi đầu nhận lỗi: “Xin lỗi vì trước giờ vẫn giấu cậu, thật ra tớ…”
Tưởng Đồng Đồng sướng đến phát điên: “Chị em, thế còn chờ gì mà không ra tay, có chuyện gì mà giấu thế?”
Tô Dữu Nịnh nghẹn họng, mặc dù cô đã kể gần hết, nhưng chuyện cô và Trần Gia Tụng đang thử yêu thì… tạm thời chưa nói.
Cô nhất thời im lặng, Tưởng Đồng Đồng nói tiếp: “Thích thì mau nói đi, yêu trai đẹp đâu phải là lỗi của cậu, gặp phải người xấu trai mới thiệt thòi cơ.”
Tô Dữu Nịnh: “…”
Tưởng Đồng Đồng: “Hơn nữa, quan hệ của cậu với nam thần thế này, nhờ anh ấy ký tặng tớ một chữ được không?”
Chủ đề thay đổi quá nhanh, Tô Dữu Nịnh ngẩn người hai giây mới đáp: “Hả?”
“Chính là tấm ảnh mặc đồ đua xe rất nổi tiếng đó, cậu có ảnh không, có thể bảo anh ấy ký lên đó được không.” Hai mắt Tưởng Đồng Đồng sáng rực: “Tớ để làm bảo vật gia truyền.”
Tô Dữu Nịnh nói: “Tớ sẽ nhắn lại cho anh ấy.”
“Chị em tốt!” Tưởng Đồng Đồng ôm cô một cái thật chặt, phấn khích: “Tuần sau tớ mang bánh trứng cho cậu.” Nói xong, ánh mắt cô lia qua một bức ảnh đen thui mờ mịt chẳng thấy gì, bèn ghé sát hỏi: “Bức này chụp gì vậy?”
Tô Dữu Nịnh theo phản xạ nhìn màn hình, nhận ra là gì thì vội vàng thu điện thoại về, ấp úng: “Là… là Mochi…”
“À à, ra thế.”
Tưởng Đồng Đồng cũng không để tâm, dù sao ảnh đẹp của nam thần đã được chọn xong, thỏa mãn quay lại ăn cơm tiếp.
Tô Dữu Nịnh lơ đãng gắp sườn xào chua ngọt, ăn được mấy miếng thì lại nhớ tới tấm ảnh cô lén lút lưu lại lúc công tác ở Anh, nghĩ đến dáng người đẹp như điêu khắc của Trần Gia Tụng…
Mặt lại nóng bừng.
Mấy ngày Trần Gia Tụng ra nước ngoài, số lần anh nhắn cho cô ít đi hẳn, phần lớn thời gian là ban đêm, sau khi tập luyện xong, anh gửi tin nhắn báo bình an cho cô.
Tô Dữu Nịnh biết anh có nhiều việc, cũng rất vất vả nên không quấy rầy anh.
Khó khăn lắm mới chờ đến thứ Sáu tuần kế tiếp anh mới về, vốn tưởng tan làm là có thể gặp được, ai ngờ về nước xong anh lại phải dự một buổi tiệc tối.
Tô Dữu Nịnh ăn cơm ở nhà, tắm rửa, sấy tóc xong cô nằm trên sofa, nhàm chán xem hoạt hình cùng Mochi.
Không bao lâu, điện thoại ting một tiếng, cô dừng lại, vội với lấy rồi vuốt mở màn hình.
[Cậu chủ: Hôm nay không về được.]
[Cậu chủ: Ngủ sớm nhé.]
Ánh mắt vốn long lanh của Tô Dữu Nịnh bỗng tối sầm lại, cô mím môi, gõ rất chậm: [À ồ.]
Chỉ hai chữ mà nghĩ cả phút mới bấm gửi.
Bên kia trả lời rất nhanh: [Chưa ngủ à?]
Cô muốn nói “đang đợi anh”, lại sợ anh lo lắng, nên trả lời: [Chuẩn bị ngủ.]
[Cậu chủ: Ngủ đi.]
[Cậu chủ: Ngủ ngon.]
Tô Dữu Nịnh gõ “ngủ ngon” vào khung chat, nhưng trước khi gửi lại xoá.
[Hữu Hữu may mắn: Mai mấy giờ anh về vậy?]
[Cậu chủ: Vẫn chưa biết.]
[Cậu chủ: Có khi phải vài ngày nữa.]
Đầu ngón tay Tô Dữu Nịnh khựng lại, bờ vai chùng hẳn xuống.
Cô nhìn trân trân vào khung chat, muốn hỏi anh đang ở đâu, muốn hỏi cô có thể đến tìm anh không, viết một hàng rồi lại xoá đi, cuối cùng vẫn không gửi.
Mấy giây sau—
[Cậu chủ: Còn gì muốn nói với anh không?]
[Cậu chủ: Thấy em đang gõ rất lâu.]
[Hữu Hữu may mắn: Hết rồi… 😞]
[Cậu chủ: Ừm.]
[Cậu chủ: Không còn thì ra mở cửa đi.]
[Cậu chủ: Anh tới rồi.]
Tô Dữu Nịnh ngơ ngác nhìn màn hình, mất vài giây để phản ứng, quăng điện thoại chạy ra cửa.
Còn cách một đoạn thì cửa “tít” một tiếng mở ra, Trần Gia Tụng thong thả bước vào, tay khép cửa lại, vừa đổi giày vừa nhìn cô.
Anh nhướng mày.
Tô Dữu Nịnh dừng lại, nhìn anh không rời mắt.
Trần Gia Tụng mặc bộ vest ba mảnh cắt may ôm gọn dáng người cao ráo của anh, chỉn chu đến… hơi không giống anh.
Dáng người anh rất đẹp, chân dài vai rộng, khiến bộ vest càng thêm sang trọng, thứ duy nhất phù hợp với tính cách của anh là hai chiếc cúc cổ áo mở hờ, để lộ phần cổ.
Nơi cô từng hôn lên.
Trần Gia Tụng cong ngón tay gọi cô, cười nói: “Sao thế, nhìn đến ngẩn người hay không nhận ra anh nữa?”
Cô vẫn ngơ ngác.
Đến khi anh dang tay, nói: “Lại đây, Hữu Hữu.”
Cô giật mình hoàn hồn, bước nhanh về phía anh, vài bước cuối gần như chạy, vừa áp sát đã bị anh vòng tay ôm chặt eo, bế cô lên đối diện.
Tô Dữu Nịnh bắt chéo chân sau lưng anh, ôm cổ anh, ánh mắt cô ươn ướt, mờ sương.
Trần Gia Tụng bế cô bằng một tay, vừa lên lầu vừa kéo lỏng cà vạt: “Mắt sao đỏ thế, vừa khóc hả?”
Cô nhỏ giọng: “Không có…”
Anh ôm cô chặt hơn, cúi đầu, chóp mũi anh cọ lên cổ cô, trầm giọng nói, “Thơm thơm mềm mềm, mới tắm xong hả?”
Cô gật đầu.
“Em cũng ngửi anh đi.” Anh nghiêng đầu phô ra phần cổ thon dài của mình, mê hoặc nói, “Xong tiệc anh cũng tắm rồi, xem có thơm không.”
Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn áp mặt vào hõm cổ anh, do góc độ không khống chế tốt, xốc nảy theo nhịp anh bước lên lầu, môi cô khẽ chạm vào da anh.
“Thơm thơm…” Cô hồi hộp nói.
Bàn tay anh đặt ở eo cô siết nhẹ, quá trình sau đó anh không nói nữa, đến khi vào phòng đóng cửa lại, anh đặt cô xuống giường.
Dưới ánh trăng lay động, anh cúi hôn lên trán cô.
Tim Tô Dữu Nịnh đập thình thịch.
Trần Gia Tụng gỡ hai tay cô đang vòng qua cổ anh xuống, nói: “Chờ chút.”
Anh đứng dậy vào phòng tắm, ánh mắt Tô Dữu Nịnh di chuyển theo anh, nhìn anh một tay tháo cà vạt, cởi áo vest, ném vào rổ quần áo bẩn, xắn tay áo lên rửa tay, lau khô rồi trở lại.
Anh rút dây nịt, tiện tay vứt xuống mặt đất, một tiếng động khẽ đủ làm tim cô rối loạn.
Trần Gia Tụng quỳ một gối xuống cạnh giường, cúi thấp, hôn lên cổ cô, duỗi đầu lưỡi ra liếm láp mút mát, chỉ vài giây hơi thở anh đã dồn dập.
“Cục cưng.” Anh trầm giọng.
Cả người Tô Dữu Nịnh căng cứng, chống tay lên vai anh, ngơ ngác: “Dạ?”
“Anh nhớ em lắm.” Nụ hôn trượt dần xuống, bàn tay nóng rực của anh cũng vậy, bao trùm lên eo cô, hỏi, “Còn em? Có nhớ anh không?”
Giọng Tô Dữu Nịnh run rẩy: “Nhớ…”
Anh không hài lòng, ngón tay anh dùng thêm sức, “Nói lại.”
Cô cắn môi nói: “Em rất nhớ anh.”
“Nhớ ai?”
Cô nói: “A Tụng.”
Trần Gia Tụng hài lòng, rút tay ra, lại di chuyển xuống, trầm giọng hỏi: “Anh có thể hôn em không?”
Tô Dữu Nịnh không hiểu: “Hả?”
Cô chưa kịp hiểu thì anh đã áp xuống, lòng bàn tay nóng rực của anh đặt lên đầu gối cô, nhẹ nhàng đè lên, ánh mắt si mê: “Đẹp lắm, cục cưng.”
Hơi nóng phả tới, Tô Dữu Nịnh lập tức co lại, nhận ra anh đang ám chỉ điều gì, cả người cô đỏ bừng, vội vàng đẩy đầu anh ra.
Nhưng đã không kịp.
Đầu ngón tay cô vừa chạm vào tóc mái trên trán anh.
Trần Gia Tụng ngẩng mắt nhìn cô một thoáng, rồi lại cúi đầu, hôn xuống.