Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước
Chương 34: Anh đã là người của em rồi.
Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giọng Tô Dữu Nịnh cũng run, nói năng lúng túng: “Không, không…”
“Không được?”
“Không phải.” Cô không biết phải nói thế nào, ngượng chín mặt, “Không nắm được…”
Trần Gia Tụng ôm lấy những đầu ngón tay đang khẽ run của cô, siết lại, động tác vẫn không ngừng, giọng nói trầm ấm khàn khàn, “Thế này là được rồi.”
Cô nhắm chặt mắt, không dám nhìn anh, chỉ nghe tiếng tim đập dồn dập bên tai.
“Mấy ngày anh không ở đây, em ngủ thế nào?”
“Cũng… không tệ.”
“Đúng không.” Giọng Trần Gia Tụng rất trầm, hơi thở nặng nề, không hài lòng với câu trả lời của cô, hôn cũng mãnh liệt hơn, “Không tệ à.”
Anh có ý đồ, nụ hôn nóng bỏng lướt xuống sau tai cô.
Cả người Tô Dữu Nịnh run lên, ngẫm nghĩ vài giây rồi mới đổi lời: “Không, không tốt lắm…”
Trần Gia Tụng hài lòng, không nói nữa, căn phòng tối tăm ẩm ướt bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, mọi âm thanh đều như được khuếch đại.
Ví dụ như tiếng thở gấp của anh, nhịp tim rối loạn của cô, cả tiếng vải áo cọ xát.
Mặt Tô Dữu Nịnh đỏ bừng, gần như không thể chịu đựng được: “Còn… còn bao lâu nữa…”
Anh khàn giọng: “Nhanh thôi.”
Cổ họng cô khô khốc, thì thầm: “Lúc nãy anh cũng nói vậy…”
Anh nhanh chóng động mấy lần, cam đoan: “Lần này là thật.”
…
“Đồ lừa đảo…”
Tô Dữu Nịnh ngồi trên ghế dài trước bồn rửa tay, nhỏ giọng trách móc người đang giúp cô rửa tay, “Chẳng ‘nhanh’ chút nào cả…”
Trần Gia Tụng chậm rãi lau sạch bàn tay nhỏ của cô, lười nhác nói: “Không tốt à?”
Nói rồi anh cúi người bế cô ra khỏi nhà tắm.
Cô liếc nhìn tấm ga trải giường còn lộn xộn, ngượng ngùng vùi mặt vào vai anh, lẩm bẩm: “Còn chưa thay…”
Trần Gia Tụng “ừm” một tiếng, bước chân không dừng đi ra ngoài, nói: “Qua phòng ngủ phụ ngủ tạm một đêm.”
Cô gật đầu, nghĩ đến gì đó, lo lắng hỏi: “Ngày mai dì có đến không?”
“Có.”
“Vậy…”
“Anh thay, anh giặt, được chưa?”
Cô nhỏ giọng: “Được.”
“Chỉ biết sai anh.” Trần Gia Tụng nhét cô vào chăn, điều chỉnh nhiệt độ điều hòa rồi ra ngoài.
Tô Dữu Nịnh chống tay ngồi dậy: “Anh đi đâu thế?”
“Đi tắm chút.” Vừa ra đến cửa, thấy ánh mắt của cô, anh lại dừng.
Quay lại mép giường ngồi xuống, Trần Gia Tụng chống tay cạnh người cô, ý cười ẩn hiện: “Sao thế, không muốn anh đi à?”
Lúc nói lời này, anh hơi cúi người sát lại gần cô.
Tô Dữu Nịnh có thể thấy rõ đôi môi quyến rũ gần trong gang tấc mà vừa hôn cô cách đây không lâu.
“Cũng không phải…” Cô nhìn một lúc rồi lại xấu hổ, trong đầu hiện lên những suy nghĩ không đứng đắn, vành tai nóng bừng, “Anh đi đi.”
“Em thế này sao anh đi đây.” Trần Gia Tụng véo má ửng hồng của cô, trêu: “Anh đi rồi có lén khóc không đó?”
Cô nói: “Không khóc mà.”
“Vậy à.” Trần Gia Tụng cúi đầu mổ xuống môi cô, “Tối nay khóc nhiều lắm rồi, đồ mít ướt.”
Anh càng nói cô càng nhớ mấy chuyện xấu anh vừa làm, qua loa đẩy anh ra: “Anh mau đi tắm đi…”
Trần Gia Tụng vừa với lấy điện thoại vừa gian xảo trêu cô, “Muốn tắm với anh không, dù sao em cũng đã thấy hết anh rồi, đúng không.”
“Em đâu có…” Cô phản bác theo bản năng, nói xong lại chột dạ, “Không tắm cùng anh đâu! Em buồn ngủ rồi.”
“Không được, đợi anh về rồi ngủ.” Anh mở điện thoại bấm vài cái, nhét vào tay cô, dặn dò: “Mười phút, ngoan ngoãn chờ anh.”
Tô Dữu Nịnh ngơ ngác nhận lấy điện thoại, cúi đầu.
Lại là trò chơi bắt ngỗng.
“…”
Anh tắm xong rất nhanh, sấy khô tóc rồi trở lại, còn chưa tới gần đã thấy cô hí hửng lắc điện thoại, nói với anh: “Bắt được rồi.”
Anh lật chăn rồi lên giường, tiện tay giật lấy điện thoại đặt xuống bàn, lại nghiêng người kéo cô vào lòng, khen: “Giỏi thế.”
Cô nói, “Đúng vậy đó.”
“Ồ.” Trần Gia Tụng cười: “Vậy có muốn thưởng không?”
Cô chớp mắt: “Thưởng gì ạ?”
“Anh.” Trần Gia Tụng mặt không đỏ, tim không đập nói, “Cho em hôn, cắn, muốn làm gì anh cũng được, sao nào?”
“…” Tô Dữu Nịnh mấp máy môi, khẽ nói: “Thôi vậy…”
Cậu chủ không vui, gãi gãi vào phần thịt mềm ở hông cô: “Ý gì, chê anh à?”
Cô cười né tránh: “Không có không có.”
Đùa giỡn vài câu, cô đã bị anh ôm chặt vào lòng, Trần Gia Tụng cúi đầu, dùng chóp mũi khẽ cọ vào giữa hai hàng lông mày cô, dịu dàng hỏi: “Buồn ngủ chưa?”
Cô nói: “Có chút…”
“Ừm.” Bàn tay lớn của anh xoa gáy cô: “Ngủ đi.”
Tô Dữu Nịnh tìm một vị trí thoải mái trên lồng ngực anh, lúc ngẩng đầu, chóp mũi lướt qua yết hầu đang khẽ nhấp nhô của anh, mùi bạc hà và chanh thanh mát len lỏi vào mũi.
Cô chưa từng thân mật thế này với ai khác, trong đầu, mọi ký ức về nắm tay, ôm, hôn… dường như đều gắn liền với Trần Gia Tụng.
Vừa rồi lúc anh chưa về, có khoảnh khắc cô đã nghĩ, mối quan hệ của họ có phải đang tiến triển quá nhanh không…
Nhưng ý nghĩ ấy lập tức bị gạt bỏ, kể từ hôm cô say rượu hôn anh, hai người đã không còn chỉ là bạn bè nữa.
Giờ đây cuối cùng cũng tìm được vị trí của mình, niềm vui lấn át mọi băn khoăn trong lòng cô.
Yêu đương với Trần Gia Tụng, bởi vì là anh, nên cô đặc biệt yêu thích.
Bên tai dần vang lên tiếng thở đều đặn của anh, Tô Dữu Nịnh nghĩ ngợi một chút, rón rén đặt lên cằm anh một nụ hôn rất nhẹ.
Khẽ nói: “Ngủ ngon nhé, bạn trai.”
…
Lần gặp thứ hai với Giang Từ Nguyệt trang trọng hơn lần đầu nhiều.
Mặc dù lúc nhìn thấy Trần Gia Tụng, anh ấy vẫn không hề che giấu hành động nhíu mày nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ mặt lạnh lùng vô cảm thường thấy.
“Ký xong rồi.” Giọng nói trầm thấp, vô cùng lạnh nhạt, “Còn chuyện gì khác không?”
Tô Dữu Nịnh cất kỹ hợp đồng, căng thẳng nói: “Chắc… chắc là không ạ…” Vừa nói vừa len lén nhìn Trần Gia Tụng.
Cậu chủ tựa lưng vào ghế, cúi đầu lướt điện thoại, dáng vẻ ngông nghênh như thể chẳng bận tâm điều gì.
Giang Từ Nguyệt đối nhân xử thế tuy lạnh lùng nhưng vẫn rất lịch thiệp, anh ấy uống cạn ngụm cà phê cuối cùng, khẽ nói với Tô Dữu Nịnh, “Cô vất vả rồi.”
Tô Dữu Nịnh thuận miệng nói: “Không vất vả ạ, đó là việc tôi nên làm, thầy khách sáo quá rồi.”
Giang Từ Nguyệt cụp mắt, giọng điệu rất hờ hững, “Nếu không còn chuyện gì, tôi xin phép ——”
Chưa dứt lời đã bị một giọng nữ cắt ngang: “Oa! Trùng hợp ghê!”
Ngón tay Giang Từ Nguyệt khựng lại, dừng nói, ánh mắt thì hoàn toàn không liếc sang bên cạnh.
Hứa Thính Ngôn nấp sau lưng họ trên ghế sofa nghe trộm nãy giờ, vừa vểnh tai nghe ngóng vừa điên cuồng nhắn WeChat cho Trần Gia Tụng, giục anh canh thời điểm thích hợp để rủ Giang Từ Nguyệt đi uống rượu, tốt nhất là chuốc say anh ta luôn.
Nào ngờ ông em họ hống hách này không những không đáng tin cậy mà còn liên tục công kích cô ấy bằng lời lẽ.
[0621: Chị kiềm chế một chút được không.]
[0621: Em không muốn đến lúc đó phải vào trong tìm chị đâu.]
[Lắng nghe ánh trăng: Làm ơn đi mà em trai, giúp chị một lần đi. Ảnh có chứa phim hoạt hình, màu vàng, mặt cười, biểu tượng cảm xúc]
[Lắng nghe ánh trăng: Em yên tâm, chồng chị tửu lượng kém lắm, hai ly là gục.]
[0621: Thế tửu lượng chị tốt chắc?]
[Lắng nghe ánh trăng: Không phải em ba ly mới gục à? 😮😮😮]
[0621: Vậy sao chị không tự ra tay đi.]
[Lắng nghe ánh trăng: Vì trước mặt chồng chị, chị phải giữ hình tượng một tiểu thư ngây thơ không uống rượu.]
[Lắng nghe ánh trăng: Hì hì ^^]
Thấy tình thân mỏng manh chẳng ăn thua, Hứa Thính Ngôn đang định dùng tiền bạc để 'oanh tạc' người đối diện, ai ngờ cô ấy còn chưa kịp mở ứng dụng chuyển khoản đã nghe Giang Từ Nguyệt chuẩn bị lên tiếng rời đi.
Cô ấy giật mình, luống cuống ló ra từ phía sau, chào hỏi loạn xạ cả lên: “Ối, mọi người cũng ở đây à? Trùng hợp ghê, chị vừa ăn no xong.”
Dứt lời, không ai đáp lời. Nhìn qua ba người ở bàn, một người mặt đơ ra, không thèm liếc cô ấy lấy một cái, còn hai người kia tuy đang nhìn nhưng biểu cảm rõ ràng là không ổn.
Hứa Thính Ngôn ngẩn người ra, mấp máy môi không thành tiếng: “Chị lỡ lời rồi sao?”
Trần Gia Tụng hừ lạnh, cạn lời: “Quán cà phê, ăn cái gì.”
“…” Đồ đáng ghét, chuyên đi phá đám.
Cô ấy nghiến răng, còn chưa kịp chữa cháy thì đã thấy Giang Từ Nguyệt đặt cốc cà phê xuống, có vẻ muốn đứng dậy.
Cô ấy vội vàng ngồi xuống ghế trống bên cạnh anh, cười tươi rói: “Không ngờ mọi người đều quen nhau, có duyên thật đó.”
Lúc nói chuyện cô ấy không kiểm soát tốt khoảng cách, chuỗi vòng tay dài leng keng, vô tình quệt qua bàn tay Giang Từ Nguyệt đang nhấc lên dở chừng.
Anh khựng lại, lặng lẽ co ngón tay vào, nhưng cũng không nhúc nhích thêm nữa.
Không chỉ vòng tay leng keng mà còn cô ấy cũng ồn ào không kém, Hứa Thính Ngôn líu lo giới thiệu từng người trong bàn. Giang Từ Nguyệt khó mà tập trung, đến cuối cùng mới nghe cô ấy hỏi: “Anh còn chưa biết bọn em là quan hệ gì với nhau đúng không?”
Câu hỏi hướng về Giang Từ Nguyệt, nhưng anh ấy cũng chẳng rõ cô đang nói đến ai, cũng không tò mò, nhưng vẫn bình thản hỏi: “Quan hệ gì.”
Hứa Thính Ngôn vốn không mong anh đáp lời, định tự nói ra luôn, ai ngờ lại nghe thấy anh mở miệng, cô sững lại một nhịp rồi vội nói: “Tiểu Dữu Tử là em gái của em.”
Giang Từ Nguyệt không nói gì.
Cô ấy lại tiếp tục chỉ vào Trần Gia Tụng, nói: “Nó là…” Cố ý ngừng lại một nhịp, muốn khiến mối quan hệ thêm phần mập mờ.
Ai ngờ cô ấy còn chưa ngừng được nửa giây, người đối diện đã lười nhác cướp lời: “Em rể.”
“…”
Hứa Thính Ngôn há miệng, trợn mắt lườm Trần Gia Tụng, thầm mắng.
Từ nãy Tô Dữu Nịnh vẫn lặng lẽ quan sát. Cô phát hiện sau khi Hứa Thính Ngôn xuất hiện, vẻ mặt Giang Từ Nguyệt đã giãn ra đôi chút. Đặc biệt là khi nghe thấy Trần Gia Tụng nói ra hai chữ “Em rể”, đầu ngón tay anh ấy còn khẽ gõ hai cái lên mặt bàn.
Dường như…
Có vẻ vui vẻ?
Tô Dữu Nịnh khựng lại, nhớ tới nhiệm vụ Hứa Thính Ngôn giao, bèn rụt rè hỏi: “Tối nay chúng ta đi ăn nhé?” Không gọi đích danh ai, mà ngầm mời cả bàn.
Hứa Thính Ngôn hưởng ứng đầu tiên: “Được chứ.” Rồi quay sang hỏi người ngồi cạnh mình, “Đi cùng nhé?”
Giang Từ Nguyệt không nhận lời ngay, chỉ lạnh lùng hỏi: “Tại sao?”
Hứa Thính Ngôn nghẹn lời, nhất thời không tìm ra lý do, Tô Dữu Nịnh nhỏ giọng đỡ lời: “Cứ… coi như ăn mừng đi ạ?”
Hứa Thính Ngôn: “Đúng đúng đúng, ăn mừng!”
Giang Từ Nguyệt lại hỏi: “Ăn mừng chuyện gì.”
Anh ấy cứ liên tục đặt câu hỏi cho Hứa Thính Ngôn, giọng điệu bình thản, nghe như đang thắc mắc, nhưng câu nào câu nấy cũng mang tính chất dồn ép.
Hứa Thính Ngôn bị sự lạnh nhạt ấy làm cho tụt hứng, còn chưa kịp nói thì cậu em chỉ biết phá đám cuối cùng cũng nói được câu đúng trọng tâm.
“Khó khăn lắm mới hợp tác thành công, chẳng lẽ không đáng ăn mừng sao?”
Hứa Thính Ngôn lại phấn chấn: “Đúng đúng, đáng ăn mừng.”
Giang Từ Nguyệt còn hỏi: “Có đáng không?”
Hứa Thính Ngôn: “…” Không ăn thì thôi!
Đại tiểu thư không hầu hạ nữa, sắp bùng nổ thì Trần Gia Tụng bồi thêm một câu: “Vậy ăn mừng chuyện khác.”
Tô Dữu Nịnh lập tức phối hợp: “Chuyện gì thế.”
Trần Gia Tụng nhìn cô, nhướng mày nói: “Ăn mừng trong bàn này có hai người đã thoát ế được mười một ngày hai mươi giờ.”
Hứa Thính Ngôn: “?”
Giang Từ Nguyệt: “.”
Tô Dữu Nịnh: “…”
Cuối cùng thì ——
Vậy mà cả bốn người thật sự đã cùng đi ăn.
Chuyện ban ngày khiến Tô Dữu Nịnh không tài nào hiểu nổi, với một lý do lãng xẹt như vậy, tại sao Giang Từ Nguyệt, người trông rất có nguyên tắc và khó gần, lại đồng ý ăn bữa cơm này.
Hơn nữa…
Anh ấy còn chuốc say cả Trần Gia Tụng và Hứa Thính Ngôn.
Tiệc tan, Tô Dữu Nịnh dìu Trần Gia Tụng, Giang Từ Nguyệt dìu Hứa Thính Ngôn, hai người còn đủ tỉnh táo cứ thế nhìn nhau, vừa cạn lời vừa buồn cười.
“Tôi…” Giang Từ Nguyệt cúi đầu nhìn người đang quấn chặt lấy eo mình không chịu buông, giải thích với Tô Dữu Nịnh, người duy nhất còn tỉnh táo, “Cô ấy là hàng xóm của tôi, tôi có thể đưa cô ấy về.”
“Ồ ồ.” Tô Dữu Nịnh có chút mơ hồ, cũng chỉ vào Trần Gia Tụng, nhỏ giọng nói, “Em cũng có thể đưa anh ấy về… anh ấy là…”
Chưa nói dứt câu đã bị Giang Từ Nguyệt cắt lời: “Tôi biết rồi.” Rồi dặn dò, “Trên đường đi cẩn thận.”
…
Khó khăn lắm Tô Dữu Nịnh mới dìu được cậu chủ cao lớn về đến nhà, vừa bước vào cửa, giày còn chưa kịp cởi, anh đã đứng ngay cửa bắt đầu quậy phá.
Tô Dữu Nịnh: “…”
Chưa kịp mở miệng ngăn anh lại, Trần Gia Tụng đã kéo phăng chiếc áo thun qua đầu, tiện tay quăng sang một bên, rồi đi lên lầu.
Lên bậc thang còn lảo đảo một cái, Tô Dữu Nịnh giật mình, vừa đỡ anh vừa dặn dò: “Đi cẩn thận nhé.”
Trần Gia Tụng nói: “Anh muốn tắm.”
Cô nói: “Được.”
“Em tắm giúp anh nhé.”
“…” Cô từ chối, “Cái này thì không được.”
“Tại sao.”
“…”
Không nghe thấy trả lời, anh cố chấp hỏi lại: “Tại sao.”
Cô nhỏ giọng: “Không tiện đâu.”
“Không tiện ở chỗ nào.” Đến cửa phòng tắm, Trần Gia Tụng một tay nới thắt lưng, lại nói, “Anh đã là người của em rồi, sao em lại không thể giúp anh tắm.”
“…” Những lời nói ra thật khiến người ta muốn phát điên.
Tô Dữu Nịnh ôn tồn giảng giải đạo lý: “Vì em cũng phải đi tắm, không rảnh để giúp anh.”
Trần Gia Tụng chậm rãi suy nghĩ một chút, thấy cũng có lý, lại nói: “Vậy thì hai đứa mình có thể tắm chung.”
“…” Không thể nói lý lẽ với người say, Tô Dữu Nịnh quyết định tung chiêu cuối, “Nếu anh không tự đi tắm, tối nay em sẽ không ngủ cùng anh.”
Cậu chủ ngẫm nghĩ.
Tô Dữu Nịnh hỏi: “Thế nào?”
Anh nói: “Anh tự tắm.”
Nói xong cũng chẳng đợi cô đáp lời, anh xoay người bước vào phòng tắm, đóng cửa “cạch” một tiếng, tiện tay khóa trái.
“…”
…
Tô Dữu Nịnh mang quần áo sạch ra phòng khác để tắm, sấy khô tóc rồi quay lại phòng ngủ chính thì thấy Trần Gia Tụng đang ngồi quay lưng về phía cô trên giường, trước mặt bày la liệt đồ đạc.
Cô bước tới, hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Nghe giọng cô, Trần Gia Tụng im lặng nửa giây rồi mới quay đầu lại, nắm lấy cổ tay cô, kéo cô ngồi vào lòng.
Cằm tựa vào sau vai cô, hai tay vòng ra trước bụng cô, khóa chặt lại, anh khẽ nói: “Tặng em.”
Tô Dữu Nịnh nhìn sang, trên giường bày đủ màu đủ kiểu, rất nhiều thứ, có huy chương vô địch anh giành được ở giải Đức lần này, vài món đồ lưu niệm anh tiện tay mua, còn có một đống bánh kẹo linh tinh, và…
Mấy hộp bao cao su lớn.
“…”