Chương 46: Anh tỉnh rồi, em phải chịu trách nhiệm.

Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước

Chương 46: Anh tỉnh rồi, em phải chịu trách nhiệm.

Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước khi ngủ còn mơ màng, đến lúc tỉnh giấc, ký ức ùa về, Tô Dữu Nịnh nghĩ đến chuyện mình lại ôm hôn cắn anh lung tung, cô liền thấy hơi ngượng.
Giờ phút này, cô đang nằm nửa người trên Trần Gia Tụng, tay luồn vào trong áo choàng ngủ của anh, chân gác lên người anh, ôm chặt cứng như gấu túi bám cây.
Trần Gia Tụng ngủ rất say giấc, ánh nắng dịu dàng chiếu lên mặt anh, khung cảnh thật dịu dàng và tĩnh lặng.
Tô Dữu Nịnh nhìn một lúc, mặt cô nóng bừng, định đưa tay sờ thử hàng mi dài rậm của anh, không ngờ ngón tay vừa khẽ động, thứ chạm phải trước lại là cơ bụng rắn chắc…
Ấm nóng, săn chắc, đường nét mượt mà, hình như còn hơi…
Ngón tay cô vừa trượt xuống thêm một chút đã bị anh nắm lấy.
“Làm gì đó.” Trần Gia Tụng tỉnh giấc, giọng anh khàn khàn vì vừa tỉnh ngủ.
Mặt Tô Dữu Nịnh đỏ bừng vì bối rối, chưa kịp giải thích đã theo phản xạ vội vàng xin lỗi: “Em, em xin lỗi, em làm anh tỉnh giấc rồi…”
“Không sao.” Trần Gia Tụng vẫn còn ngái ngủ, giữ lấy tay cô siết nhẹ, lười biếng hỏi: “Vừa nãy em định làm gì?”
Cô nuốt khan: “Không định làm gì hết…”
Anh cầm tay cô ấn xuống, xoay người ôm cô vào lòng, nói với giọng trêu chọc: “Thế sao lại sờ chỗ này của anh, làm nó tỉnh rồi, em phải chịu trách nhiệm chứ.”
Tô Dữu Nịnh ấm ức muốn khóc: “Em có sờ đâu…”
Anh nói: “Giờ thì đang sờ đó.”
“…”
Trần Gia Tụng siết chặt bàn tay nhỏ của cô, vừa mới động đậy một chút, Tô Dữu Nịnh bỗng nghĩ ra gì đó, cuống quýt đẩy anh ra, vớ lấy điện thoại xem giờ rồi hốt hoảng kêu lên: “Á, hôm nay em phải đi làm!”
Cậu chủ bị tay chân cô đá loạn xạ, đẩy văng ra, giờ đang dang tay nằm ngửa trên giường, áo choàng ngủ lỏng lẻo, nửa lồng ngực lộ ra, vừa lười biếng vừa quyến rũ…
Tô Dữu Nịnh im lặng nhìn thêm vài lần, rồi rụt rè chồm tới hỏi: “Anh không sao chứ ạ?”
“Có chứ.” Anh khẽ nhắm mắt, giọng mang theo vẻ khó lường: “Em có định lo cho anh không?”
Cô nghiêm túc đáp: “Phải tối sau khi tan làm em mới lo cho anh được.”
“Được thôi.” Anh giơ tay chỉ vào má mình: “Cho anh xem thành ý của em nào.”
Tô Dữu Nịnh cười, cúi xuống hôn chụt chụt lên mặt anh hai cái.
Tối qua ngủ say quá, đến sáng báo thức kêu hai lần cũng không nghe, sáng sớm đã lại cuống cuồng một trận.
Trước khi ra cửa, Trần Gia Tụng đặt vào túi xách cho cô một ly sữa dừa nóng và một phần sandwich, lại cầm thêm một túi giấy đựng mấy món quà nhỏ cô mua ở Hạ Môn cho đồng nghiệp. Sau khi lên xe, anh cũng dặn cô: “Đến công ty thì tranh thủ ăn sáng lúc còn nóng, không được bỏ thừa, phải chụp hình gửi anh kiểm tra. Khi chia quà thì nhớ không được phát cho đồng nghiệp nam, làm được không?”
Đầu óc Tô Dữu Nịnh vẫn còn ngái ngủ: “Chắc là… được ạ…”
“Nói lại xem.”
“Được ạ…”
“Bé ngoan.” Cậu chủ hài lòng, một tay xoay vô lăng lái xe ra khỏi hầm để xe, một tay xoa gáy cô, hỏi: “Tối muốn ăn gì, đồ Nhật hay đồ Tây?”
Tô Dữu Nịnh nghĩ ngợi: “Lẩu ạ.”
Lông mày Trần Gia Tụng nhíu lại: “Món đó mùi nặng lắm.”
Cô không nói gì.
“… Cũng không phải không được.”
Anh chống một tay lên cửa xe, chống cằm, nhân lúc đợi đèn đỏ thì hạ giọng nói mập mờ: “Nếu em đồng ý tắm với anh, vậy anh có thể chịu thiệt thòi một chút mà ăn chung với em, thế nào?”
Tô Dữu Nịnh: “Vậy anh đừng chịu thiệt nữa thì hơn…”
Cậu chủ: “Anh thích chịu thiệt mà.”
“…”
Đùa giỡn vài câu, sắp đến gần công ty của Tô Dữu Nịnh, Trần Gia Tụng nhìn tình hình giao thông, hỏi: “Vẫn dừng ở đầu ngã ba như lần trước?”
Cô nói: “Dừng ngay dưới công ty luôn đi ạ.”
“Không sợ đồng nghiệp hỏi à?”
Sợ thì cũng sợ…
Nhưng hình như cũng chẳng còn cần thiết nữa.
Vì hôm qua sau khi cô đăng bài đăng đó lên vòng bạn bè, bạn học thì không nói, mà ngay cả đồng nghiệp cũng có không ít người nhận ra anh, còn biết anh là tay đua xe rất nổi tiếng.
Mà nổi tiếng lại vì ——
Anh nổi tiếng là rất đẹp trai.
Tô Dữu Nịnh bỗng thấy hơi hết nói nổi, nhưng lại có chút nhẹ nhõm hơn, vậy thì mọi người đều biết anh là ai rồi, cô không cần phải giải thích thêm, cũng chẳng cần lo lắng chuyện anh lái chiếc siêu xe hào nhoáng tới tận cửa công ty.
Trong lúc cô còn đang suy nghĩ lung tung, Trần Gia Tụng đã dừng xe xong, lúc tháo dây an toàn, anh nhắc: “Nghĩ gì đó, đến nơi rồi kìa.”
“Ồ ồ.” Tô Dữu Nịnh hoàn hồn, ôm theo một đống túi lớn túi nhỏ xuống xe.
Trần Gia Tụng đứng cạnh xe giúp cô chỉnh lại quai túi, rồi lại giúp cô đỡ túi quà trong tay cô, trước khi buông ra anh còn véo má cô, cười nói: “Sao anh cứ thấy mình như đang đưa em bé đi mẫu giáo ấy nhỉ?”
Tai Tô Dữu Nịnh đỏ lên: “Em không có trẻ con như vậy đâu nha.”
Trần Gia Tụng bắt chước giọng cô: “Nhưng em dễ thương như vậy đó nha.”
Mặt cô cũng đỏ theo.
Sáng tối dính lấy nhau suốt một thời gian dài, giờ đột nhiên phải tách ra hơn tám tiếng, cậu chủ thấy hơi lạ lẫm, cứ chần chừ không muốn đi, lại nói: “Hình như anh có chút phản ứng cai nghiện rồi, phải làm sao đây?”
Tô Dữu Nịnh ngẩng đầu nhìn anh, an ủi: “Em sẽ nhắn WeChat cho anh mà.”
Anh hỏi: “Bao nhiêu tin?”
Cô nghĩ một lúc, cảm thấy buổi sáng, buổi chiều đều nên hỏi thăm một lần, thêm giữa trưa và trước khi tan làm, vậy là, cô nói: “Bốn…”
“Bốn mươi tin á?” Trần Gia Tụng ngắt lời cô, nói một cách tự nhiên: “Tuy ít hơn con số anh mong đợi một chút, nhưng anh cũng chấp nhận được.”
“…”
“Chỉ nhắn WeChat thôi là không đủ đâu.” Anh nói tiếp: “Kỳ nghỉ sau chúng ta lại đi chơi chung nữa nhé, chỉ hai đứa mình thôi, đi đâu cũng được.”
Tô Dữu Nịnh gật đầu: “Quốc Khánh có thể.”
Trần Gia Tụng hỏi: “Trung thu không được à.”
Sáng nay trước khi ra ngoài anh còn cố ý xem lịch, kỳ nghỉ gần nhất chính là Tết Trung thu, tuy chỉ có ba ngày nhưng đi cắm trại quanh đây cũng đủ rồi.
Cô giải thích: “Trung thu em phải về nhà ngoại.”
Không hỏi thì thôi, vừa nghe vậy anh càng thấy khó chịu hơn. Nhà ngoại Tô Dữu Nịnh ở Tô Châu, có nghĩa là mấy ngày Trung thu đó anh phải ở nhà một mình, không có cô bạn gái thơm tho mềm mại, chỉ còn mỗi con mèo vừa kén ăn vừa ham ngủ…
Cậu chủ thấy như trời sập: “Thế anh phải làm sao, anh có thể đi cùng em không…”
Còn chưa nói hết câu thì đằng xa đã có người gọi Tô Dữu Nịnh.
Trần Gia Tụng dừng lại, cùng cô nhìn sang.
Tưởng Đồng Đồng cận chín diop, từ đằng xa thấy Tô Dữu Nịnh đứng với một người đàn ông dưới tòa nhà công ty, trong tay ôm túi to, còn tưởng đó là anh shipper, định qua giúp một tay.
Cô ấy vừa tới gần vừa cảm thán, cảm thấy tình hình kinh tế bây giờ đúng là tệ thật, shipper gì mà cao ráo, dáng đẹp, khuôn mặt đẹp trai vô địch, vậy mà cũng phải đi giao hàng. Quan trọng hơn là, anh trông cực kỳ giống cái người mà cô ấy đã thấy vô số lần trên Douyin…
Khoan đã, nam thần?
Tưởng Đồng Đồng sốc luôn.
Mười phút sau.
Tưởng Đồng Đồng ngồi tại chỗ làm chia cho Tô Dữu Nịnh mấy cái bánh tart trứng do dì cô ấy làm, tay chống cằm, trong đầu cứ tua đi tua lại cảnh vừa rồi vô tình gặp nam thần dưới lầu: “Chịu thua luôn đó chị em, sao lại có người ngoài đời còn đẹp trai hơn trong ảnh vậy trời, đôi lông mày, đôi mắt, cái mũi, cái miệng, rồi chiều cao với dáng người, tùy tiện đứng đó thôi mà như bước ra từ tạp chí ấy.”
Tô Dữu Nịnh cắn sandwich đến hai má phồng lên, sắp ăn không nổi nữa mà vẫn cố gắng nhai thêm.
Không nghe cô trả lời, Tưởng Đồng Đồng đưa ly nước cho cô, tốt bụng khuyên nhủ: “Ăn không nổi nữa thì thôi, nhìn cậu kìa, tròn như con sóc nhỏ rồi.”
Tô Dữu Nịnh cố nuốt miếng cuối, chụp một tấm hình, vừa gửi WeChat vừa nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không được, anh ấy nói không được bỏ thừa, còn phải kiểm tra nữa.”
Tưởng Đồng Đồng: “Ai?”
Tô Dữu Nịnh: “Trần Gia Tụng.”
Tưởng Đồng Đồng lại sốc: “Sự kiểm soát của nam thần với cậu mạnh vậy sao?”
Thật ra cũng không hẳn là kiểm soát, chẳng qua nếu cô không ăn hết thì kiểu gì anh cũng lại giả vờ mất mát, ấm ức, còn bắt cô dỗ, trước kia còn đỡ… dạo này anh càng ngày càng khó dỗ, toàn đưa ra mấy yêu cầu kỳ quái bắt cô “bồi thường” cho anh.
“Có phải cậu đang nghĩ mấy chuyện không phù hợp lứa tuổi không đó.” Tưởng Đồng Đồng ghé sát vào, nhìn thấy đôi má ửng hồng của cô, nói: “Cậu biết là mặt mình đang đỏ lên không?”
Tô Dữu Nịnh lắp bắp: “Không, không có nghĩ…”
Tưởng Đồng Đồng cười đầy ẩn ý: “Yêu đương với trai đẹp có cảm giác thế nào, tớ thấy ảnh hai người trên vòng bạn bè rồi, chụp đẹp đó, nam thanh nữ tú, một cặp trời sinh.”
Tô Dữu Nịnh bắt đầu ngượng ngùng: “Cảm ơn cậu…” Cảm ơn xong cô còn nói: “Cảm giác rất tốt, vì tớ rất vui.”
“Wow.” Tưởng Đồng Đồng cảm thán: “Thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt đó.”
Tô Dữu Nịnh ngượng ngùng gật đầu, rồi như nhớ ra gì, cúi đầu lục tìm trong túi giấy, như Doraemon lấy ra nhiều món quà nhỏ đáng yêu, cuối cùng kèm theo một tấm ảnh, đưa cả cho Tưởng Đồng Đồng.
“Trời đất.” Tưởng Đồng Đồng sung sướng đến mức choáng váng: “Ảnh có chữ ký của nam thần?”
Tô Dữu Nịnh thay anh truyền đạt: “Anh ấy bảo rất cảm ơn cậu đã ủng hộ, sau này sẽ cố thắng thêm nhiều giải nữa.”
Thực ra là lúc ký Trần Gia Tụng rất chảnh chọe nhướng mày nói: “Đồng nghiệp của em có mắt nhìn đó, ủng hộ anh là đúng rồi, có giải nào mà anh không vô địch chứ?”
Tưởng Đồng Đồng vừa ngắm ảnh vừa không nhịn được cảm thán: “Nam thần khiêm tốn ghê, đẹp trai như vậy ai quan tâm ảnh có vô địch không chứ, cứ chịu khó xuất hiện cho fan ngắm nhan sắc tuyệt thế là được rồi!”
“…” Thì ra là thế.
Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn nói: “Tớ sẽ chuyển lời cho anh ấy.”
“À phải rồi.” Tưởng Đồng Đồng cẩn thận cất ảnh, sau đó mở điện thoại tìm video: “Mấy hôm trước bạn trai cậu có buổi phỏng vấn, cậu xem chưa?”
Xưng hô từ “nam thần” đột nhiên biến thành “bạn trai cậu”, Tô Dữu Nịnh phản ứng chậm nửa nhịp, thắc mắc: “Phỏng vấn gì?”
Tưởng Đồng Đồng đưa điện thoại qua.
Trong video livestream, Trần Gia Tụng mặc áo thun trắng đơn giản nhưng đắt tiền, lười biếng tựa vào ghế, yên lặng lắng nghe MC đặt câu hỏi, còn bối cảnh phía sau anh…
Tô Dữu Nịnh chớp mắt, đó là phòng sách tầng hai của biệt thự ở Hạ Môn mà họ đã ở.
Buổi phỏng vấn bắt đầu, đầu tiên MC giới thiệu Trần Gia Tụng với mọi người, sau đó chuyển sang chủ đề đua xe, câu hỏi đầu tiên là điều mà người hâm mộ quan tâm: “Năm nay trong một thời gian ngắn anh đã tham gia hai giải, áp lực lên thể lực và tinh thần rất lớn, xin hỏi lý do anh chọn tham gia hai giải này là gì?”
Trần Gia Tụng cụp mắt, bình tĩnh trả lời: “Vì huy chương đẹp.”
Tô Dữu Nịnh: “…”
Tưởng Đồng Đồng chịu không nổi, mê mẩn nói: “Chồng cậu đúng là có hơi chảnh nhưng cũng quá đẹp trai rồi, quả nhiên thực lực là chân lý.”
Cách xưng hô lại đổi, còn kỳ lạ hơn, Tô Dữu Nịnh đỏ mặt, ngượng ngùng móc tay.
Câu hỏi thứ hai: “Huy chương? Anh có tình cảm đặc biệt với chúng sao?”
Trần Gia Tụng: “Không. Bạn gái tôi thích sưu tầm.”
MC kinh ngạc, tin sốc từ trên trời rơi xuống, Tưởng Đồng Đồng cũng choáng váng không còn biết trời đất là gì.
Tô Dữu Nịnh lặng lẽ đỏ mặt.
Vì buổi phỏng vấn cũng không phải chuyên sâu, MC linh hoạt nắm bắt điểm nóng, hỏi tiếp: “Có vẻ tình cảm giữa anh và bạn gái rất tốt, có thể chia sẻ thêm không?”
Trần Gia Tụng: “Đúng là rất tốt. Nhưng không nói được, vì cô ấy rất ngại.”
MC bày tỏ sự thấu hiểu, sau đó hỏi những câu nghiêm túc về đua xe và trải nghiệm cá nhân của anh, nhưng không hiểu sao hỏi gì cũng bị Trần Gia Tụng lái sang—
“Xe yêu thích nhất? Trước đây là xe thể thao, bây giờ chắc là xe việt dã, vì bạn gái cảm thấy tôi mua quá nhiều xe thể thao, tốn tiền.”
“Sau khi huấn luyện thích làm gì? Không thích làm gì cả, vì tôi khá bận, phải đưa đón bạn gái đi làm đúng giờ.”
“Nghĩ gì nhiều nhất trước khi thi đấu? Đương nhiên là an toàn chứ gì nữa, vì lần nào trước khi thi đấu bạn gái cũng sẽ nhắn tôi như vậy, giải thưởng nhiều như vậy, lúc nào lấy cũng được, không thể để bạn gái lo lắng.”
“Sau này không đua xe nữa thì làm gì? Chuyện này đúng là tôi chưa nghĩ ra, có thể sẽ chọn ăn bám, vì bạn gái nói cô ấy sẽ nuôi tôi.”
MC sau khi hỏi bảy tám câu thì đã sắp sụp đổ: “…”
Không phải chứ anh trai, chẳng phải anh bảo là không được nói về bạn gái à? Thế mà câu nào cũng dính tới bạn gái là sao!!
MC bất lực, thấy phần hỏi đáp của giai đoạn đầu đã kết thúc thì bèn chuyển sang chiếu tuyển tập thành tích thi đấu của Trần Gia Tụng phía sau, dài chừng một tiếng.
Video tạm dừng tại đây. Khi đoạn thi đấu đang phát, Tưởng Đồng Đồng quay sang nói với Tô Dữu Nịnh: “Thật ra lúc xem đoạn phỏng vấn này tớ đã đoán được người bạn gái mà nam thần nói là cậu rồi. Anh ấy thật sự siêu yêu cậu luôn, nhưng tớ lại không dám hỏi cậu vì sợ cặp đôi mình đang ủng hộ là giả… Cho nên cậu có tưởng tượng được tâm trạng của tớ khi thấy bài đăng trên vòng bạn bè của cậu hôm qua ra sao chưa, tớ suýt nữa hét lên ở nhà rồi.”
Tưởng Đồng Đồng nói: “Chị em à, cậu với nam thần phải thật tốt đó, tớ muốn làm fan cặp đôi của hai người cả đời!”
Tô Dữu Nịnh đầu óc quay cuồng: “Được…”
Tưởng Đồng Đồng kéo thanh tiến độ video, hưng phấn nói: “Cậu không biết đâu, nửa sau của buổi phỏng vấn nam thần nói về bạn gái còn nhiều hơn, thậm chí còn để tóc ướt, đẹp trai điên đảo luôn.”
Tô Dữu Nịnh vô thức nhìn sang.
Trong video, Trần Gia Tụng mất tập trung hơn trước đó, tóc mái ướt dính vào trán, được anh tùy ý hất ra sau, gương mặt đẹp trai hoàn toàn lộ rõ, so với thường ngày còn sắc bén và khó gần hơn, nhưng cũng đẹp trai hơn.
Khi MC đặt câu hỏi, anh nâng mắt nhìn ống kính, khoảnh khắc đó như thể có làn hơi nóng ẩm ướt lan tỏa.
Tô Dữu Nịnh nhìn không chớp mắt, nghĩ đến thời điểm thực hiện buổi phỏng vấn đó, cả cổ lẫn mặt cô lập tức đỏ bừng.
Cô đẩy điện thoại của Tưởng Đồng Đồng ra, không thể nhìn tiếp nữa: “Vào, vào làm thôi… lần sau xem tiếp nha.”
Tưởng Đồng Đồng xem giờ: “Còn sớm mà.”
Những cảnh trong hồ tắm nước nóng riêng mấy ngày trước bắt đầu ùa về không kiểm soát được, Tô Dữu Nịnh xấu hổ đến mức chỉ muốn trốn ngay xuống đất, nói loạn xạ: “Tớ… tớ còn nhiều việc lắm… nên phải… à phải đi làm đây.”
“Thôi được.” Tưởng Đồng Đồng quan tâm nói: “Cậu nóng lắm hả, sao mặt lại đỏ thế, có muốn tớ chỉnh điều hòa thấp xuống không?”
“Không… không cần…” Tô Dữu Nịnh sắp xỉu đến nơi: “Tớ ổn…”
“Thật không?”
“Giả đó…”
“…”
Một giờ làm việc trong trạng thái tâm hồn treo ngược cành cây, may là gần hơn mười giờ, nhận được email từ Giang Từ Nguyệt, Tô Dữu Nịnh mới chậm rãi hoàn hồn, tập trung xử lý bản thảo.
“Đêm qua có mưa” có tổng số chữ không nhiều, chưa đến năm mươi nghìn, lại là bản hoàn chỉnh đã được hiệu đính.
Tô Dữu Nịnh đọc rất nhanh, trước buổi trưa đã chỉnh sửa xong các yêu cầu rồi gửi cho bộ phận sắp chữ, sau đó lại liên hệ hẹn họa sĩ và thiết kế.
Bận rộn cả buổi sáng, đến lúc ăn trưa cô mới có thời gian nhìn điện thoại, cuộc trò chuyện với Trần Gia Tụng vẫn dừng ở dòng cô nói “Em ăn xong bữa sáng rồi nha.” Bên kia trả lời: [Bé ngoan.]
Có vẻ anh lại mở khóa một cách gọi mới, dù hơi ngại nhưng cô nhanh chóng chấp nhận, có lẽ vì nghe rất thân mật… cũng có thể là… bởi vì cả hai đang trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt.
Tô Dữu Nịnh vừa ăn bánh bao hấp vừa gửi cho anh hai chiếc sticker thỏ con ôm ấp dụi dụi.
Trần Gia Tụng trả lời rất nhanh: [2/40]
Tô Dữu Nịnh: “…”
[Hữu Hữu may mắn: Anh ăn trưa chưa?]
[Cậu chủ: Chưa ăn.]
[Hữu Hữu may mắn: Tại sao chưa ăn nữa? Ảnh có chứa phim hoạt hình, màu vàng, mặt cười, biểu tượng cảm xúc🫂]
[Cậu chủ: Nhớ em.]
Tô Dữu Nịnh nhai bánh bao hấp, ngọt ngào trả lời: [Em cũng nhớ anh. 🫂]
[Cậu chủ: Ngoài ôm thì còn gì khác không, nâng cấp hơn chút, táo bạo hơn chút, anh chịu được.]
Mấy câu nói bình thường bị anh nói thành có chút kỳ lạ, nhưng Tô Dữu Nịnh quen rồi, cô cũng thích chiều theo ý anh.
[Hữu Hữu may mắn: 😘😙❤️❤️]
[Cậu chủ: Tối gặp cũng có thể đối xử với anh như vậy không.]
Cô đỏ mặt trả lời: [Phải về nhà rồi mới được.]
[Cậu chủ: 111111 ]
Tô Dữu Nịnh khẽ cong môi, ăn gần xong liền nhắn: [Em phải đi làm đây, tối gặp.]
[Cậu chủ: 8/40]
“…” Thật sự là đang đếm rất nghiêm túc.
Tô Dữu Nịnh còn đang suy nghĩ nên gửi gì tiếp, lại sợ anh thấy mình qua loa, vẫn chưa nghĩ xong thì Trần Gia Tụng đã gửi một loạt bảy tám tấm hình sang.
Cô vội vàng mở từng tấm xem.
Tấm nào cũng là ảnh anh ấy nằm trên sofa phòng khách tùy tiện chụp, kiểu áo choàng tắm khác nhau, chất liệu khác nhau, màu sắc khác nhau, điểm chung duy nhất chính là cổ áo mở rộng, thắt lưng buộc hờ, cùng với từng múi cơ bắp đẹp mắt…
Tô Dữu Nịnh lặng lẽ đỏ mặt, cô lo lắng nhìn xung quanh, sau khi giảm độ sáng màn hình mới dám trả lời: [ ??? ]
[Cậu chủ: Chọn một cái, tối anh mặc cho em xem.]
Tô Dữu Nịnh cảm giác như mình đang nói chuyện rất riêng tư, rất giới hạn độ tuổi với anh, mặt đỏ tai đỏ, căng thẳng đến nỗi ăn không nổi nữa, đành trốn vào cầu thang trả lời anh: [Cái nào cũng được…]
[Cậu chủ: Tại sao.]
[Hữu Hữu may mắn: Vì cái nào anh mặc cũng đẹp hết (/////▽//////)]
[Cậu chủ: Ồ.]
[Cậu chủ: Mê anh thế à?]
Cô không biết trả lời sao, ôm điện thoại cắn đầu ngón tay, không nhịn được lại xem mấy tấm hình vừa nãy…
Nhìn được một giây đã vội tắt, cô cảm giác mình bắt đầu kỳ lạ theo anh rồi…
[Cậu chủ: Cục cưng ngoan, chọn một cái đi.]
Một mình cô đỏ mặt tim đập, nhiều lần lấy dũng khí định mở xem lại nhưng vẫn bị lý trí đánh bại, cảm thấy đang đi làm mà thế này thì không tốt, cuối cùng chỉ có thể trả lời lung tung: [Cái đầu tiên cũng được…]
[Cậu chủ: Không tệ.]
[Cậu chủ: Gu thẩm mỹ giống anh.]
[Cậu chủ: Đều thích ít vải.]
Tô Dữu Nịnh: “…”
Sắp tan làm thì trời lại mưa.
Viết xong yêu cầu thiết kế cuối cùng, nghe tiếng mưa, Tô Dữu Nịnh khựng lại, theo phản xạ nhìn ra ngoài cửa kính.
Ở phía trước bên phải trên con đường đối diện có một chiếc xe quen thuộc, là chiếc việt dã gầm cao đã lâu không gặp của Trần Gia Tụng, khiến cô hoảng hốt tưởng rằng thời gian quay lại hai tháng trước.
Ngày anh vừa vô địch giải rally quay về Thượng Hải.
Cũng là ngày mưa, cũng là cảnh tượng như thế, nhưng mối quan hệ đã khác…
Và khác cả tâm trạng.
Tô Dữu Nịnh hoàn hồn, lấy điện thoại nhắn cho anh: [Thấy anh rồi!]
[Cậu chủ: Không tệ.]
[Cậu chủ: Hôm nay trong lòng đã có bạn trai rồi à?]
Cô cười: [Ngày nào cũng có.]
[Cậu chủ: Ngoan như vậy.]
[Cậu chủ: Em có mang ô không.]
[Hữu Hữu may mắn: Có mang.]
[Cậu chủ: Được, 5 giờ rưỡi xuống.]
[Cậu chủ: Dẫn em đi ăn lẩu.]
Cái khác ghét cay đắng, cũng không thích lẩu, món khác thỉnh thoảng còn ăn được chút, nhưng nếu ăn lẩu cay thì cơ bản anh chỉ uống nước, không ăn một miếng nào.
Tô Dữu Nịnh nghĩ ngợi rồi đánh chữ: [Hay mình về nhà nha, em làm cơm bò cho anh. Ảnh có chứa mặt cười, biểu tượng cảm xúc, màu vàng, phim hoạt hình🫂]
[Cậu chủ: Không muốn ăn lẩu nữa?]
Cô nói: [Không muốn.]
[Cậu chủ: Được, nghe em.]
Mưa mỗi lúc một lớn, Tô Dữu Nịnh canh đúng giờ tan làm.
Sau khi băng qua đường, cô chạy chậm, lúc gần đến cửa xe thì một bàn tay đưa vào nâng ô của cô lên cao hơn, đồng thời một cánh tay vòng qua eo nhấc cô lên.
Tô Dữu Nịnh theo phản xạ vòng tay qua cổ anh, tim đập thình thịch, nhớ lại lần trước bị anh bế lên xe giống thế này, lúc đó cô còn luống cuống, hồi hộp, nhưng lúc này cô chỉ cảm thấy lòng mình nóng ran, và rất thích.
Trần Gia Tụng đặt cô vào ghế phụ, rút tay về thì cô lại ôm chặt anh, nhỏ giọng gọi: “A Tụng…”
Anh khựng lại, cúi xuống: “Sao vậy.”
Cô nhớ tới câu “Nhớ anh chưa” anh từng hỏi hai lần cách đây hai tháng, khi đó cô không trả lời, lòng rối bời, vì đáp án của cô là —
“Em nhớ anh rồi.” Cô nói lúc này.
Trần Gia Tụng ngẩn ra vài giây, đối diện đôi mắt ươn ướt sáng lấp lánh của cô, có một chớp mắt anh đã xao lòng.
Cảm xúc nóng rực xộc lên ngực, anh nhanh chóng trấn tĩnh lại, gập ô, chen vào ghế phụ.
Vừa đóng cửa anh đã hạ ghế xuống, ôm cả người cô lên đùi rồi cúi đầu hôn cô.