Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước
Chương 51: Em không nhớ anh sao?
Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm ngày Trung Thu, Trần Gia Tụng lái xe đưa Tô Dữu Nịnh về Tô Châu.
Hơn mười giờ, hai người đến nơi. Vừa xuống xe, cậu chủ đã đứng trước cánh cổng kiểu Trung Hoa mà bắt đầu bồn chồn.
Anh hỏi: “Bà ngoại chắc vẫn nhận ra anh chứ?”
Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn gật đầu: “Có chứ ạ, Giáng sinh năm ngoái anh cũng cùng Trương Nhiễm tới mà.”
Anh nhớ ra rồi, chỉ là không hiểu sao đi đâu Trương Nhiễm cũng theo, may mà lần này đã không còn đi theo nữa.
Thở phào một hơi, rồi lại tiếp tục lo lắng: “Nhưng hơn nửa năm không gặp rồi, lỡ bà không nhận ra anh thì sao? Dạo này anh thay đổi khá nhiều.”
Cô không hiểu: “Thay đổi chỗ nào?”
Anh nói: “Dáng người đẹp hơn rồi.”
“…” Tô Dữu Nịnh im lặng một giây, nhỏ giọng an ủi: “Chắc bà cũng không nhìn ra đâu.”
Anh lại nói tiếp: “Anh cũng đẹp trai hơn.”
“…”
Anh mãi không chịu vào nhà, cứ đứng ngoài nói những lời kỳ quặc. Tô Dữu Nịnh nghĩ chắc anh đang căng thẳng, nên cũng không vội vã gõ cửa, lặng lẽ đứng cạnh anh một lúc.
Một phút sau, còn chưa kịp lấy lại dũng khí, cánh cổng lớn đã mở ra từ bên trong.
Cánh cửa gỗ sơn đỏ chậm rãi mở rộng, tầm mắt bỗng trở nên rộng mở. Hành lang uốn lượn bên dòng nước, cả khu vườn dần hiện ra như một bức tranh tuyệt đẹp trước mắt.
Trước bức tranh ấy, có một người đang đứng.
Tô Dữu Nịnh khựng lại, mắt sáng lên: “Dì nhỏ?”
“Về nhà rồi sao đứng ngoài mãi không vào?”
Tống Vũ Tễ ôm một con mèo trắng trong lòng, ánh mắt lướt qua hai người đang đứng trước mặt, dừng lại trên Trần Gia Tụng nửa giây, rồi chậm rãi nhớ ra: “À, là bạn thân của Hữu Hữu… Tiểu Tụng đúng không? Dì nhớ hồi hai đứa tốt nghiệp cấp ba dì còn gặp cháu mà.”
Cậu chủ đứng thẳng lưng: “Dạ là cháu, chào dì nhỏ.”
“Chào cháu.” Tống Vũ Tễ đáp lại anh xong, lại quay sang nhìn “bánh ngọt nhỏ” ngoan ngoãn của nhà mình, hỏi: “Không phải nói hôm nay sẽ dẫn bạn trai về ăn cơm sao?”
Dì liếc nhìn ra phía sau một chút, không thấy thêm ai liền nghi hoặc hỏi: “Bạn trai đâu?”
Tô Dữu Nịnh ngây người ra, đang định giải thích thì Trần Gia Tụng đã chủ động bước lên, tai anh đỏ bừng, tự giới thiệu: “Dì ơi, thật ra cháu chính là —”
Chưa nói xong đã bị Tống Vũ Tễ cắt ngang: “Dì biết mà, một trong mấy đứa bạn từ nhỏ của Hữu Hữu chứ gì.”
Cô ấy đặt con mèo trắng xuống, lại thò đầu ra nhìn thêm lần nữa, xác nhận không còn ai khác, rồi quay sang hỏi Tô Dữu Nịnh: “Bạn trai không tới à?”
“…” Tô Dữu Nịnh nhìn dì nhỏ, rồi lại nhìn người bạn trai đang tuyệt vọng đến mức sắp hóa đá kia, quay đầu lại, nghiêm túc nói: “Dì nhỏ, thật ra bạn trai của cháu…”
“Không tới đúng không?” Tống Vũ Tễ lại lần nữa ngắt lời cô, lập tức vui hẳn lên: “Không tới thì tốt quá, ha ha, làm dì lo cả đêm qua đấy.”
Tô Dữu Nịnh: “. . .”
Trần Gia Tụng: “. . .”
“Bánh ngọt nhỏ” không bị ai cướp đi, tâm trạng Tống Vũ Tễ rất tốt, dì nghiêng người ra hiệu cho hai người họ vào trong, vừa quay lưng vừa đi vào sân, vừa nói: “Cháu không biết bà ngoại lo cho cháu thế nào đâu, sợ cháu bị những gã đàn ông không rõ lai lịch lừa mất. Cháu quên bà dặn cháu thế nào rồi à? Cháu còn nhỏ, lại đơn thuần, chuyện yêu đương đừng có vội.”
Tô Dữu Nịnh đưa tay muốn giữ lại: “Dì nhỏ, dì nghe cháu nói đã…”
Tống Vũ Tễ không ngừng bước đi: “Đàn ông chẳng có ai tốt cả.”
“…”
Bóng lưng dì nhỏ đi xa dần, hai người phía sau vẫn đứng ngây ra tại chỗ.
Tô Dữu Nịnh căng thẳng nắm lấy ngón tay người bên cạnh, dịu giọng an ủi: “Lát nữa em sẽ giải thích rõ ràng mà, lời dì nhỏ nói anh đừng để trong lòng.”
Trần Gia Tụng cảm thấy trước mắt tối sầm: “Hữu Hữu…”
Cô vội đáp: “Em đây.”
Cậu chủ gần như suy sụp: “Anh thu lại lời hôm qua nói em giống bà ngoại.”
Tô Dữu Nịnh: “. . .”
Đi qua hành lang, đi xuyên qua sân giữa, cuối cùng đến tiền sảnh thì ba người lại gặp một người dì khác của Tô Dữu Nịnh đang đứng trước cửa.
Dì vừa thấy Tống Vũ Tễ liền ghé sát hỏi nhỏ: “Bạn trai của Hữu Hữu hả?”
Tống Vũ Tễ vỗ nhẹ tay dì ấy, lớn giọng trấn an: “Là bạn thôi, bạn trai không tới.”
Dì kia vừa nghe xong liền vui vẻ ra mặt, giọng cũng lớn hơn: “Vậy thì tốt quá, tốt quá rồi.”
Trần Gia Tụng: “…”
Tô Dữu Nịnh: “…”
Rẽ vào tiền sảnh, cuối cùng cũng gặp được bà ngoại và mẹ của Tô Dữu Nịnh.
Trần Gia Tụng đặt quà mang theo xuống, tiến lên một bước, nghe bà ngoại mỉm cười gọi anh: “Tiểu Tụng tới rồi à.”
Giọng nói dịu dàng, tràn đầy yêu thương, xem ra bà khá hài lòng với anh.
Trong lòng anh thầm thở phào.
Đáng tiếc còn chưa kịp chào hỏi, anh đã tuyệt vọng nghe thấy bà ngoại quay sang nói với Tống Hướng Vãn: “May mà người tới không phải bạn trai.”
Trần Gia Tụng: “…”
Lòng anh tan nát, cả nhà không một ai mong Tô Dữu Nịnh yêu đương cả.
Anh thật sự… không còn đường sống.
Đang lúc tuyệt vọng, vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt của Tống Hướng Vãn, cậu chủ lại càng căng thẳng hơn.
“Chào bà ngoại, chào dì Tống…” Dù thế nào cũng phải chào hỏi cho đàng hoàng trước đã.
“Ừ.” Gương mặt xinh đẹp của Tống Hướng Vãn không biểu cảm nhiều, chỉ nhàn nhạt gật đầu, không rõ là đang nói với ai: “Tiểu Hữu vui vẻ là được rồi.”
Sau khi chào hỏi đơn giản, mọi người ngồi quanh bàn tròn. Ai cũng không còn xa lạ gì với Trần Gia Tụng, không khí bữa ăn khá hòa thuận.
Gần đến cuối bữa, thấy mọi người đã ăn gần xong, Tô Dữu Nịnh đặt đũa xuống, hai tay đặt lên đùi, nhỏ giọng nói: “Cái đó…”
Giọng cô mềm mại, lập tức thu hút ánh nhìn của mọi người.
Cô căng thẳng mân mê những ngón tay, nói: “Thật ra…” Cô dừng một chút, quay sang nhìn Trần Gia Tụng, tim khẽ đập thình thịch, rồi nghiêm túc giải thích: “A Tụng chính là bạn trai con.”
Xung quanh lập tức rơi vào yên lặng.
Trần Gia Tụng sững sờ, mất vài giây để phản ứng, vành tai lặng lẽ đỏ lên.
Anh không nhịn được mà nắm tay cô dưới gầm bàn, siết chặt những đầu ngón tay hơi lạnh của cô trong lòng bàn tay.
Ngẩng đầu lên lần nữa, anh mở miệng, giọng cũng vô cùng nghiêm túc: “Xin bà ngoại, dì Tống, dì nhỏ và các dì yên tâm, cháu sẽ luôn đối xử tốt với Hữu Hữu.”
Lời vừa dứt, không khí lại càng yên tĩnh hơn.
Tim Trần Gia Tụng đập thình thịch, im lặng chờ đợi “phán quyết”.
Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng bà ngoại lên tiếng trước, “ồ” một tiếng thật dài.
Cậu chủ lại căng thẳng.
Bà ngoại cười nói: “Chúng ta đều biết cả rồi mà.”
Anh sững sờ, biểu cảm gần như đông cứng: “Dạ?”
Bà ngoại cười hiền từ: “Trước khi tới Hữu Hữu nói rồi, nói Trung Thu sẽ dẫn bạn trai về nhà ăn cơm.” Dừng một chút, bà nói thêm: “Cũng nói luôn bạn trai chính là cháu.”
Trần Gia Tụng chậm rãi nghiêng đầu nhìn sang Tô Dữu Nịnh, hai má cô hồng hồng, đôi mắt vừa ướt vừa sáng.
“Ồ, à…ra là vậy.” Anh cũng đỏ mặt theo.
Đúng là cái tuổi dễ thẹn thùng. Cả bàn đều nhìn hai người bằng ánh mắt hiền hòa, người đầu tiên lên tiếng là Tống Vũ Tễ, cười nói: “Bị dọa sợ rồi hả?”
Anh gật đầu.
Dì khác cũng hỏi: “Hồi hộp lắm đúng không?”
Anh tiếp tục gật đầu.
Đến Tống Hướng Vãn… Trần Gia Tụng đầy mong đợi nhìn về phía dì, vốn tưởng sẽ được an ủi một câu, ai ngờ lần này dì Tống của anh chỉ lạnh nhạt nhìn anh một cái rồi cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
Anh lại có chút tuyệt vọng.
Bà ngoại ăn no rồi, vừa dùng khăn ướt lau tay vừa hỏi: “Mẹ thấy Tiểu Tụng không tệ, mọi người thấy sao?”
Tống Vũ Tễ nói: “Cũng được, cao ráo, dáng dấp tốt, con thấy ổn.”
Dì thì nói: “Rất được, vừa đẹp trai vừa hiểu chuyện, đặc biệt tốt.”
Trần Gia Tụng đang cảm động thì chủ đề lại chuyển sang Tống Hướng Vãn. Anh căng thẳng nhìn sang, tưởng sẽ lại bị phớt lờ lạnh nhạt, không ngờ lần này dì ấy gật đầu, bình thản nói: “Được, còn trẻ.”
“…”
Sau bữa cơm, người lớn lần lượt về phòng nghỉ ngơi.
Trần Gia Tụng theo Tô Dữu Nịnh ra sân trước, thấy cô ngoan ngoãn ngồi bên hồ nước cho cá ăn.
Anh cầm một bát nhỏ thức ăn cho cá đi tới, ngồi sát bên cô, ánh mắt chỉ dừng lại trên người cô.
“Hữu Hữu.”
“Sao thế.”
Cậu chủ tựa đầu vào hõm vai cô, ngẩng lên nhìn, làm nũng cọ vào vai cô: “Em tốt với anh quá.”
Cô bắt đầu ngại ngùng: “Cũng bình thường thôi…”
Được đà, anh càng áp sát hơn: “Ý câu đó là sau này sẽ đối xử với anh tốt hơn nữa sao?”
Cô suy nghĩ một chút, gật đầu: “Em sẽ cố gắng…”
Trần Gia Tụng không nhịn được cười, ngồi thẳng dậy, một tay chống sau lưng cô, hơi cúi người xuống, khẽ hôn lên má cô.
Động tác cho cá ăn của Tô Dữu Nịnh khựng lại, cô nghiêng đầu nhìn anh, mặt đỏ bừng: “Vẫn đang ở nhà bà ngoại mà…”
“Thì sao?” Anh cúi thấp người, trán áp trán cô, thân mật cọ nhẹ, giọng trầm thấp: “Không được hôn em à?”
Cô bị gương mặt đẹp trai ở khoảng cách gần mê hoặc, tim đập loạn nhịp, ngơ ngác đáp: “Được…”
Ánh nắng buổi chiều dịu dàng, gió cũng nhẹ. Cá nhỏ trong hồ tranh nhau giành mồi, hai thân người áp sát bên nhau.
Ngay cả người dưới tán cây cũng vậy.
…
Ban đêm Trần Gia Tụng và Tô Dữu Nịnh cùng ở lại nhà bà ngoại. Biệt thự vườn kiểu Trung Hoa rộng lớn, phòng ốc rất nhiều, anh ngủ ở phòng sát bên cô. Vừa tắm xong không lâu, anh đã nhắn WeChat cho cô: [Nhớ em rồi.]
Tô Dữu Nịnh sấy khô tóc, lên giường chui vào chăn, cười trả lời: [Mình mới xa nhau có nửa tiếng thôi mà.]
Anh nói: [Xa nhau nửa phút là anh đã bắt đầu nhớ em rồi.]
Trong phòng chỉ bật một ngọn đèn nhỏ, rèm cửa khép hờ, ánh trăng cũng nhàn nhạt.
Tô Dữu Nịnh hỏi: [Vậy phải làm sao đây?]
Trước khi trả lời, anh gửi qua một tấm ảnh, mở ra xem, đúng là chiêu quen thuộc của anh: áo choàng tắm màu sẫm, cổ áo mở rộng, thắt lưng buộc lỏng lẻo.
[Cậu chủ: Em không nhớ anh sao?]
Cô nuốt nước miếng: [Nhớ…]
[Cậu chủ: Vậy giờ anh qua.]
[Hữu Hữu may mắn: Không được không được.]
[Cậu chủ: Tại sao.]
Cô xấu hổ nói: [Không tốt lắm.]
[Cậu chủ: Ồ.]
[Cậu chủ: Vậy gọi video được không?]
Cô nghĩ một chút rồi trả lời: [Được ạ.]
Vài giây sau cuộc gọi video tới, Tô Dữu Nịnh bấm nhận. Trong khung hình, Trần Gia Tụng không còn lười biếng dựa vào đầu giường giống trong ảnh nữa, anh nằm nghiêng trong chăn, đắp kín mít.
Vừa kết nối anh đã nói: “Tối nay lạnh quá, bé cưng.”
Ban ngày có mưa chút, nhiệt độ đúng là có giảm, nhưng trong phòng phải rất ấm mới đúng.
Tô Dữu Nịnh lo lắng nói: “Có phải chăn hơi mỏng không? Em tìm dì nhỏ đổi cho anh cái khác nhé?”
“Không cần.” Trần Gia Tụng nói, “Chăn dày lắm, là người anh lạnh thôi.”
“Sao lại lạnh?” Cô căng thẳng: “Anh không khỏe hả?”
Giọng anh cũng yếu đi: “Hình như có chút.”
Tô Dữu Nịnh nghe đến đó liền không nhịn được ngồi bật dậy, muốn đi rót cho anh ít nước nóng, tiện thể xem anh có bị nhiễm lạnh cảm mạo không.
Còn chưa kịp xuống giường, Trần Gia Tụng đã vội vàng nói: “Không cần lo cho anh, cơ thể anh tốt thế này, thì làm sao có chuyện gì được.”
Nghe cũng có lý, cô lại lặng lẽ chuẩn bị chui về chăn.
“Nhưng người khỏe mà bị bệnh thì lại rất khó chịu.” Trần Gia Tụng ho khẽ hai tiếng, thều thào nói: “Em ngủ đi, đừng bận tâm đến anh, một mình anh chịu được.”
Anh trông như thật sự không thoải mái, Tô Dữu Nịnh không yên tâm, lại bắt đầu do dự: “Thật sự không sao chứ?”
Anh nói: “Không sao.” Rồi lại nói: “Ngủ đi, ngủ ngon.”
Lời vừa dứt, còn chưa kịp để cô phản ứng, Trần Gia Tụng đã cúi người hôn gió về phía màn hình một cái rồi lặng lẽ tắt video.
Màn hình điện thoại tối lại, căn phòng cũng yên tĩnh.
Tô Dữu Nịnh nhắm mắt chuẩn bị ngủ vài giây, trở mình vài cái, cuối cùng vẫn không thể yên tâm, bèn đứng dậy ra ngoài.
Đến trước phòng Trần Gia Tụng, cô gõ cửa rất nhẹ, giọng nhỏ xíu: “Anh ngủ chưa?”
Chẳng bao lâu đã nghe tiếng bước chân, anh đến gần, giọng rất thấp cũng rất nhẹ: “Chưa, sao vậy?”
Cô nói: “Em muốn xem anh.”
Anh đáp: “Muộn rồi.”
Cô lại tranh thủ: “Vậy em rót cho anh một ly…”
Nước nóng, chưa kịp nói hết.
Cửa phòng mở ra, cô còn đang ngơ ngác thì đã bị một bàn tay to kéo vào, trước mắt cô tối sầm, hai giây sau cửa khép lại.
Tô Dữu Nịnh nắm chặt tay anh, lo lắng hỏi: “Anh thế nào rồi?”
Lời vừa rơi xuống, phía sau đã áp tới một vòng ôm ấm áp nhưng trần trụi.