Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước
Chương 6: Đặt chân ở đâu đấy
Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ăn tối xong, cô gọi xe về nhà. Khu chung cư của Tô Dữu Nịnh tuy đã cũ nhưng an ninh rất tốt, nên ban đêm taxi chỉ được phép dừng ở ngoài cổng.
Cô vừa xuống xe định vẫy tay chào tạm biệt Trần Gia Tụng thì bất ngờ, anh cũng bước xuống theo.
“Anh không về sao?” Cô hỏi.
Trần Gia Tụng đáp: “Anh đưa em vào trong.”
“Không cần đâu, không cần đâu.” Tô Dữu Nịnh giục anh nhanh chóng rời đi: “Muộn rồi.”
“Em càng nói thì anh càng về muộn đấy.”
“…”
Khu chung cư rất yên tĩnh. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, bước chân Tô Dữu Nịnh nhẹ bẫng. Cô không nói gì, Trần Gia Tụng cũng giữ im lặng.
Cứ thế, anh tiễn cô một mạch đến tận cửa nhà.
Tô Dữu Nịnh đứng nép trong khung cửa, khẽ nói: “Anh về cẩn thận nhé.”
“Em vội đuổi anh đến vậy sao?”
“Không có đâu…”
Tô Dữu Nịnh phản bác xong lại chẳng biết giải thích thế nào, hai người đành nhìn nhau qua khung cửa.
Trần Gia Tụng hỏi: “Anh vào ngồi một lát được không?”
Cô lịch sự từ chối: “Muộn rồi.”
“Vậy cho anh xin cốc nước được không?”
“Dưới nhà có bán mà.”
Anh hiểu ý cô, khẽ bật cười, nghiêng người tựa vào khung cửa, hạ thấp vai áp sát mặt cô: “Đêm nay không được, vậy khi nào anh mới được vào?”
Hơi thở ấm áp của anh phả đến. Tô Dữu Nịnh khẽ lùi nửa bước, đánh trống lảng: “Cẩn thận muỗi bay vào bây giờ…”
“Ồ.” Trần Gia Tụng đứng thẳng người, đứng thêm vài giây rồi khẽ chạm lên chóp mũi cô: “Anh đi đây.”
Tô Dữu Nịnh đáp: “Vâng.”
Anh liếc nhìn cô một cái, khép cửa lại rồi dặn dò: “Khóa cửa cho kỹ nhé.”
…
Anh đi rồi. Tô Dữu Nịnh đứng ngẩn người ở cửa một lúc, cho đến khi nghe tiếng bước chân rất khẽ của anh đi xuống cầu thang, cô mới thay giày và bước vào nhà.
Vừa đẩy cửa phòng ngủ ra cô đã nghe thấy tiếng “meo” mềm mại.
Đó là một con mèo Chinchilla lông dài mà cô nhặt được trong khu chung cư vào mùa đông năm ngoái. Có lẽ nó bị bỏ rơi nên đường ruột không tốt, suốt ngày chỉ nằm trên giường của cô, chẳng hứng thú với bất cứ thứ gì.
Tô Dữu Nịnh đặt tên cho nó là Mochi.
Mochi rất quấn cô, tối nào cũng đợi cô về mới chịu đi ngủ.
Tô Dữu Nịnh đặt túi xuống, đi tới giường, vùi mặt vào bụng lông mềm của nó mà cọ mấy cái.
Ôm mèo “hít hà” một lúc, cô định đi tắm. Vừa lấy đồ ngủ thì Mochi đã nhảy xuống chân cô, kêu “meo meo”, vừa kêu vừa nhìn ra cửa.
Tô Dữu Nịnh thử đoán: “Mochi muốn biết ai vừa đứng ngoài cửa phải không?”
Mochi: “Meo.” (Vâng ạ.)
Tô Dữu Nịnh cười nói: “Là đối thủ không đội trời chung của cưng đó.”
Mochi tròn mắt nhìn cô mấy giây, như thể đã hiểu ra, khẽ “meo” một tiếng.
Hồi mới nhặt Mochi về, ngày thường cô bận nên mấy lần đều là Trần Gia Tụng đưa nó đi bệnh viện thú cưng kiểm tra, kể cả việc đưa đi triệt sản.
Trần Gia Tụng không thích thú cưng, lần nào mặt anh cũng cau có. Thế nên, dù từng chăm sóc Mochi vài lần, Mochi cũng chẳng biết ơn.
Một người một mèo, chỉ cần gặp mặt là y như rằng “cãi nhau”.
Có được câu trả lời rồi, Mochi chán chường quay về ổ nằm ngủ.
Tô Dữu Nịnh dở khóc dở cười đi tắm. Lúc ra, cô đã thay đồ ở nhà thoải mái, ôm laptop thả mình xuống chiếc sofa mềm trong phòng khách.
Hồi tưởng lại tình tiết bộ phim tối nay, cô suy nghĩ một chút rồi mở Weibo bắt đầu viết bài đánh giá.
Mới viết được một lát thì tiếng thông báo của WeChat vang lên. Không cần nhìn cô cũng biết là ai. Cô gõ nốt chữ cuối cùng, lưu lại bức email đã soạn từ sớm rồi mới cầm điện thoại mở tin nhắn.
[Cậu chủ: Anh tới nhà rồi.]
Cô đang nhập số “1”, còn chưa kịp gửi đi thì một tin nhắn mới đã tới.
[Cậu chủ: Em dám gửi 1 thử xem.]
Tô Dữu Nịnh: “…”
Xóa đi, cô nhập lại lần nữa: [Về tới nhà là tốt rồi! Nghỉ ngơi sớm nha ^.^]
[Cậu chủ: Ngày mai em có sắp xếp gì không?]
[Hữu Hữu may mắn: Ở nhà ngủ.]
Khoảng mấy giây sau.
[Cậu chủ: Được rồi.]
Dễ nói chuyện vậy sao?
Ban đầu cô còn chuẩn bị tâm lý, định cãi nhau với anh một lúc…
Nhưng Trần Gia Tụng gửi xong tin nhắn ấy thì im bặt. Tô Dữu Nịnh cũng mặc kệ, sửa thêm chút bài đánh giá, thấy sắp đến mười hai giờ, cô gập máy tính lại, rồi vào phòng ngủ.
Đêm đó cô ngủ rất sâu, ngay cả trong mơ cũng rất đẹp.
Sáng hôm sau, mở mắt còn ngái ngủ, cô với tay tìm điện thoại trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Kết quả, cô chạm vào chiếc bờm lông vừa mua tối qua.
Vốn dĩ cô định tặng Trần Gia Tụng một chiếc, nhưng vì vội vàng đuổi anh về nên đã quên mất.
Để dịp khác vậy.
Tô Dữu Nịnh tỉnh táo rời giường. Trước khi vào phòng tắm, cô thấy tin nhắn mới của Trần Gia Tụng: [Có gói hàng gửi đến nhà em rồi, lát nữa nhớ nhận.]
Nửa năm nay, anh gửi “ký gửi” đồ ở nhà cô không ít, cô cũng đã quen rồi, bèn gửi lại một sticker “OK”.
Rửa mặt xong cũng đã gần mười giờ. Cô nhanh chóng làm một cái sandwich, rồi ngồi bệt trên thảm trước sofa, vừa ăn vừa mở laptop.
Hòm thư vẫn im re, nhưng trên Weibo thì lại có rất nhiều lượt thích và bình luận.
Đó là bài đánh giá phim cô đã đăng tối qua.
Cắn nốt mấy miếng, cô bóc gói snack, chăm chú đọc phản hồi từ cư dân mạng.
Cô vừa đọc được một dòng thì WeChat lại sáng lên, cô bấm mở.
[Cậu chủ: Đang làm gì đấy.]
Cô gõ chữ: [Lướt Weibo.]
[Cậu chủ: Hàng đến rồi.]
[Cậu chủ: Mở cửa ra nhận đi.]
Cô chưa nghe thấy tiếng chuông mà.
Định hỏi số điện thoại của người giao hàng thì ngay giây sau, chuông cửa reo lên.
“Tới ngay đây.”
Cô đặt điện thoại xuống, đứng dậy đi tới cửa. Theo thói quen, cô nhìn qua mắt mèo, định bụng bảo người giao hàng cứ để hàng trước cửa là được, nhưng khi thấy người đến thì cô khựng lại.
Cô mở cửa: “Sao anh lại tới đây?”
Trần Gia Tụng xách một chiếc túi to, từ trên cao nhìn xuống cô, ánh mắt bình thản: “Anh đói rồi, qua xem nhà em có gì ăn không.”
Nói xong, anh bước thẳng vào nhà. Tô Dữu Nịnh vô thức nhường đường cho anh. Đợi anh thay giày vào phòng khách rồi cô mới chậm chạp đuổi theo: “Thế hàng là…?”
Trần Gia Tụng đáp: “Là anh.”
“…”
Giữa ban ngày ban mặt, cô cũng khó mà đuổi người đi. Đành im lặng nhìn anh đặt đồ lên bàn, rồi rất thành thạo nằm ườn lên chiếc sofa mềm của cô.
“Cậu chủ” gối hai tay sau đầu, đôi chân dài duỗi thẳng, lười biếng nói: “Ngồi đi.”
“…” Rốt cuộc ai mới là chủ nhà đây chứ!
Chưa kể chiếc sofa vốn đã nhỏ, giờ gần như bị anh chiếm trọn, cô biết ngồi vào đâu đây.
Tô Dữu Nịnh đứng cạnh sofa, bĩu môi hỏi: “Sáng sớm đã sang đây, anh tìm em có việc gì sao?”
Thấy khuôn mặt xinh đẹp của cô nhăn lại là anh đã muốn bật cười, nhưng cố nhịn, bắt chước giọng cô: “Đúng vậy đó.”
Tô Dữu Nịnh hỏi: “Chuyện gì?”
Anh đáp: “Chuyện em nói hôm qua.”
Hôm qua cô đã nói gì nhỉ?
Cô nghiêm túc suy nghĩ mấy giây, vẫn không nhớ ra.
Thấy ánh mắt nghi hoặc của cô nhìn sang, anh tốt bụng nhắc: “Tối qua anh hỏi hôm nay em định làm gì, em đã trả lời thế nào?”
Cô đã trả lời…
Tô Dữu Nịnh lưỡng lự: “Ở nhà ngủ…?”
“Đúng vậy.” Trần Gia Tụng nói, “Em mời anh rồi, tất nhiên anh phải tới.”
“Ai mời anh chứ!” Mặt cô đỏ bừng, túm chiếc gối ôm ném sang: “Đồ thần kinh!”
Trần Gia Tụng cười, đón lấy chiếc gối ôm vào ngực, nghiêng người, giọng dịu xuống: “Đêm qua anh ngủ không ngon, qua đây ngủ bù.”
Tô Dữu Nịnh lười đôi co, quay lại ngồi xuống tấm thảm trước sofa, quay lưng về phía anh lầm bầm: “Sao anh không qua chỗ Trương Nhiễm mà ngủ?”
Cô mặc bộ đồ ở nhà mỏng mềm, một lọn tóc dài kẹt vào cổ áo. Trần Gia Tụng nhìn phần gáy ửng hồng của cô một lúc, rồi vươn tay khều lọn tóc ấy.
Cảm thấy ngứa ngứa, Tô Dữu Nịnh cảnh giác quay đầu lại.
Thu tay về, anh bình tĩnh nói: “Nhà Trương Nhiễm xa quá.”
Một câu nói ấy đã lập tức kéo sự chú ý của cô đi. Tô Dữu Nịnh “Ồ” một tiếng rồi lại quay đầu tiếp tục nhìn vào máy tính.
“Em bận đây nhé, anh cứ ngủ yên, đừng quấy rầy em.” Cô dặn dò.
Trần Gia Tụng khẽ đáp: “Ừ.”
Anh chống một cánh tay, tay còn lại đỡ cằm, lặng lẽ nhìn cô một lúc.
Lúc làm việc, Tô Dữu Nịnh rất tập trung, hầu như không để ý đến xung quanh. Trên máy tính cô đang xem gì đó, đôi khi mặt nghiêm lại, đôi khi lại mím môi cười khẽ.
Cạnh tay cô đặt nhiều đồ ăn vặt, cả gói khoai tây vị chanh vừa mở, món mà cô thích nhất. Mấy lần cô vô thức với tay, rồi như nhớ ra điều gì lại âm thầm rụt về.
Trần Gia Tụng biết cô sợ đánh thức anh.
Không lâu sau, xem xong trên máy tính, cô lại cầm điện thoại lướt Tiểu Hồng Thư. Sắc mặt cô vẫn như khi nãy, lúc nhíu mày, lúc mỉm cười không tiếng.
Trần Gia Tụng khựng lại, hạ tay xuống, chống người rướn tới.
Cằm anh đặt lên vai cô từ phía sau. Trước khi cô kịp hỏi, anh đã trầm giọng nói trước: “Em đang bận gì thế?”
Một câu mở đầu rất nghiêm túc, Tô Dữu Nịnh quả nhiên thuận miệng đáp: “Em đang nghĩ cách liên hệ một nhà văn.”
“Là ai?”
Anh hỏi rồi nghiêng đầu, hơi thở nóng hổi lướt qua vành tai cô.
Cô theo bản năng né tránh: “Anh không biết đâu.”
“Ồ.” Anh chẳng mấy hứng thú với nhà văn, bâng quơ hỏi thêm: “Là nam hay nữ?”
Tô Dữu Nịnh nghĩ: “Chắc là nam—”
Chưa dứt lời, Mochi không biết đã dậy từ lúc nào, đi ra phòng khách. Lúc này, nó đang đứng trên chiếc bàn nhỏ trước sofa, đối diện hai người mà “meo” lên.
Âm thanh rất nhỏ, âm cuối hướng xuống, rõ ràng là không vui.
Trần Gia Tụng cũng không vui: “Mày ra đây làm gì, không biết nam nữ nên giữ khoảng cách sao?”
“…”
Nói chuyện nam nữ với một con mèo sao…
Tô Dữu Nịnh vừa cạn lời vừa bế Mochi xuống khỏi bàn, ôm vào lòng vuốt ve, dịu dàng hỏi: “Mochi đói chưa nào?”
Mochi: “Meo meo~ (Không đói ạ.)”
Giọng mềm mềm, Trần Gia Tụng càng thấy ngứa mắt: “Đực mà nũng nịu cái gì chứ.”
Tô Dữu Nịnh che tai Mochi, nghiêm mặt trách anh: “Sao anh lại gây sự với một chú mèo con thế này?”
Trần Gia Tụng sửa lời: “Mèo con đực.”
“…” Thôi, nói nữa thì người với mèo lại cãi nhau mất.
Cô mặc kệ anh, tập trung gãi đầu Mochi.
Cô cọ cọ lên tai nó, lại gãi cằm. Mochi khoan khoái nheo mắt, chẳng buồn để ý tới Trần Gia Tụng. Nó giơ hai móng mèo nhỏ đặt lên ngực cô.
Ngay giây tiếp theo, cả con mèo bị Trần Gia Tụng túm da gáy nhấc bổng lên.
Vòng tay trống không, Tô Dữu Nịnh quay đầu lại: “Sao thế?”
Một người một mèo nhìn nhau vài giây.
Mochi khẽ gừ một tiếng về phía Trần Gia Tụng, như thể đang mắng người.
Trần Gia Tụng hừ lạnh, còn dữ hơn nó: “Mày đang đặt chân ở đâu đấy hả?”
“…”