Chương 61: Đồ mít ướt

Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trần Gia Tụng phát hiện Tô Dữu Nịnh là đồ mít ướt là vào ngày đầu tiên nhập học tiểu học.
Cô giáo chủ nhiệm tạm thời xếp chỗ ngồi cho các bạn nhỏ theo chiều cao. Cô vừa bước chân ra khỏi lớp, Tô Dữu Nịnh ở bàn trên đã lập tức quay đầu lại, đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm Trần Gia Tụng đang ngồi một mình ở cuối dãy.
Bắt gặp ánh mắt cô bé, giữa không gian lớp học yên ắng, cậu lớn tiếng hỏi: “Làm sao thế?”
Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn cậu.
Cậu chủ hoàn toàn chẳng bận tâm, cứ như thể không ai quản được mình, mà thực tế đúng là như vậy.
Đợi mấy giây mà không thấy cô bé nói gì, ngược lại còn rụt rè quay về chỗ cũ.
Trần Gia Tụng đành phải đứng dậy đi lên bàn trên, đứng bên cạnh cô bé, cúi đầu hỏi lại: “Nhìn mình làm gì?”
Chuông ra chơi vừa reo, đã có không ít bạn nhỏ bắt đầu chạy ùa ra ngoài. Giữa tiếng ồn ào đó, Tô Dữu Nịnh ngẩng đầu lên, giọng nhỏ xíu, đáng thương vô cùng: “Mình muốn về nhà…”
Trần Gia Tụng nói: “Còn hai tiết nữa.”
Cô bé chẳng có khái niệm gì: “Là bao lâu ạ?”
Cậu cố ý dọa cô bé: “Năm tiếng lận.”
Tô Dữu Nịnh ngơ ngác mất mấy giây, sững sờ, rồi khóe mắt bắt đầu rơm rớm nước.
“Không phải chứ…” Cậu chủ giật mình, “Cái gì thế này, khoan đã, cậu đừng —”
“Hu hu hu hu hu…”
“…”
Lần gần nhất thấy cô bé khóc là nửa năm trước, trong buổi sinh nhật Trương Nhiễm. Khi đó, cô bé lỡ quệt bánh kem lên chiếc váy mới mua, một mình vụng trộm kéo vạt váy lau nước mắt.
Lúc ấy hình như cũng chỉ rơi một hai giọt, sao bây giờ lại khóc nước mắt giàn giụa thế này.
Trần Gia Tụng nhất thời không biết dỗ kiểu gì, đành vội vàng nhận lỗi: “Đừng khóc, mình lừa cậu thôi mà, sắp…”
Còn chưa nói xong cô bé đã khóc dữ dội hơn: “Ghét cậu.”
“Ghét mình làm gì?”
“Cậu lừa mình hu hu hu…”
“…”
Xung quanh dần có mấy bạn nhỏ ngơ ngác nhìn sang, ánh mắt đầy căng thẳng, cứ như thể cậu là tên ác bá chuyên bắt nạt bạn học.
Cậu chủ khó khăn chịu đựng những ánh nhìn đó một lúc, xoa đầu cô bé, hỏi: “Cậu có muốn ngồi với mình ở cuối dãy không?”
Tô Dữu Nịnh chớp chớp đôi mắt to: “Muốn ạ…” Nói xong lại sợ hãi: “Nhưng nếu cô giáo hỏi thì sao ạ?”
“Không hỏi đâu.” Trần Gia Tụng nói, “Cô ấy không biết cậu đâu.”
Cậu nói vô cùng chắc chắn, rất dễ làm người khác tin. Học sinh tiểu học Tô Dữu Nịnh không phân biệt được thật giả, chỉ đành ngoan ngoãn gật đầu.
“Đi thôi.” Cậu quay người.
Cô bé ôm cặp sách nhỏ vội vàng theo sau.
Ngồi xuống cuối dãy, cô bé cảm thấy yên tâm hơn một chút, dụi dụi mắt, lại muốn khóc: “Có phải bà ngoại không cần mình nữa rồi không…”
Cậu không hiểu bên trong cái đầu nhỏ của cô bé đang nghĩ gì: “Sao lại không cần cậu chứ?”
Cô bé nghẹn ngào: “Hôm qua mình lén bà ăn hai viên kẹo…”
“…”
“Còn cả khoai tây chiên…”
Trần Gia Tụng hỏi: “Lấy ở đâu?”
Cô bé đáp: “Ông Đường cho.” Là ông ngoại của Trương Nhiễm.
“?” Trần Gia Tụng càng không hiểu: “Sao không cho tôi?”
Cô bé nhỏ giọng trả lời: “Vì ông Đường thích mình.”
“…”
Nói xong lại bắt đầu sụt sịt: “Bà ngoại chắc chắn biết rồi, giận nên mới đưa mình đến đây, không muốn mình nữa hu hu…”
Trần Gia Tụng kiên nhẫn giải thích cho cô bé: “Không phải tôi cũng đến đây sao? Chẳng lẽ ông nội tôi cũng không cần tôi?”
Tô Dữu Nịnh dừng lại suy nghĩ một lúc, rồi như thể nghĩ thông, lại khóc thảm hơn: “Đúng vậy…”
Trần Gia Tụng từ nhỏ đã không phải đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời, lại còn là tiểu bá vương, đối với ai cũng hung dữ. Trẻ con trong trường mẫu giáo hơn phân nửa từng bị cậu dọa khóc.
Ông Trần không chỉ một lần đau đầu nói rằng sẽ đưa cậu về nhà, không cần cậu nữa.
“…” Thấy hoàn toàn không thể giao tiếp được, Trần Gia Tụng đành buông xuôi, nói: “Thế thì cậu cứ khóc đi.”
Cô bé lập tức bùng nổ: “Hu hu hu hu hu hu…”
Trong lớp có vài bạn nhỏ khác cũng dễ xúc động, vẫn chưa quen với việc phải xa bố mẹ. Thấy cô bé khóc như vậy, các bạn ấy cũng không nhịn được, nhất thời tiếng sụt sịt vang lên khắp nơi.
Trần Gia Tụng: “…”
Đối với người khác thì có thể mặc kệ, nhưng cậu chủ lại chẳng có cách nào với cô bé. Suy nghĩ mấy giây, cậu lấy giấy ăn ra lau nước mắt cho cô: “Đừng khóc nữa, hai tiết học trôi qua nhanh lắm. Không phải bà ngoại có mang cho cậu tập vẽ sao? Cậu vẽ hai con heo là chúng ta được về nhà rồi.”
Tô Dữu Nịnh khóc nấc lên: “Mình quên mang bút màu rồi…”
“Tôi có mang.” Trần Gia Tụng lấy hộp bút trong cặp ra, lại lấy thêm hai viên kẹo sữa, nhét hết vào tay cô bé: “Vẽ đi.”
Cô lau nước mắt, hỏi: “Kẹo này ở đâu ra vậy?”
Cậu đáp: “Cướp của Trương Nhiễm.”
“…” Hai tay Tô Dữu Nịnh nắm chặt kẹo, do dự, không nỡ, cuối cùng vẫn trả lại cho cậu: “Mình không lấy đâu, ngoại biết sẽ giận mất.”
Trần Gia Tụng không hài lòng: “Giờ thì ngoan quá nhỉ? Hôm qua lén ăn kẹo sao không nghĩ ngoại sẽ giận?”
Cậu vừa nhắc lại, môi cô bé mím lại sắp khóc.
“Không được khóc.” Cậu chủ nói, “Vẽ heo đi.”
Cô ngoan ngoãn nằm sấp xuống bàn, mắt ngấn nước nói: “Cậu đáng ghét lắm.”
Trần Gia Tụng lại rút thêm một tờ giấy đưa cho cô bé: “Ghét tôi thì về bàn trên ngồi đi.”
Cô không nói nữa.
Ngày đầu vào học cũng không có việc gì đáng kể, hai tiết sau chỉ phát sách giáo khoa. Trong lúc đó, cô giáo phát hiện khá nhiều bạn đã đổi sang ngồi cạnh người quen. Cô định chỉnh lại nhưng không nỡ, cuối cùng quyết định cho mọi người một tuần làm quen, chờ đến khi chính thức học rồi sẽ sắp xếp lại chỗ ngồi.
Ngồi cạnh Trần Gia Tụng khiến Tô Dữu Nịnh yên tâm hơn nhiều, sau đó hầu như không khóc nữa. Cô bé cố gắng chịu đựng đến hết tiết cuối cùng, nhưng vừa nghe thấy tiếng chuông vang lên thì lại muốn khóc.
Cậu chủ không hiểu: “Tan học rồi còn khóc cái gì?”
Cô tủi thân: “Mình nhớ bà ngoại…”
Trần Gia Tụng một mình thu dọn hai cái cặp. Sợ cô bé thấy nặng nên cậu bỏ phần lớn sách vào cặp mình.
Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn đứng yên để cậu sắp xếp. Đeo xong cặp nhỏ, Trần Gia Tụng đưa tay ra với cô bé: “Đi thôi, về nhà.”
Cô nghe lời nắm lấy tay cậu.
Vừa ra khỏi lớp thì Trương Nhiễm đã đứng chờ bên ngoài. Nhìn thấy hai người, mắt cậu bé liền đỏ hoe, lao tới, một tay ôm một đứa, khóc ầm lên: “Tôi không muốn đi học đâu, tôi nhớ ông ngoại quá hu hu hu…”
Tô Dữu Nịnh khó khăn lắm mới kiềm chế được cảm xúc. Thấy Trương Nhiễm khóc, cô bé lại bị kéo theo, nhất thời chẳng để ý gì nữa, nhăn nhó khóc theo: “Hu hu mình cũng hu hu nhớ bà ngoại lắm hu hu hu hu…”
Hai người bọn họ khóc một hồi thì tách ra, đứng hai bên Trần Gia Tụng, một trái một phải ôm cánh tay cậu. Nước mắt từng giọt lớn rơi xuống người cậu.
Trần Gia Tụng: “… …”
Cậu chủ nghiến răng nhịn một lúc. Thấy Trương Nhiễm sắp bôi cả nước mũi lên người mình, cậu mới tức giận đẩy một người ra: “Khóc đủ chưa hả? Chẳng phải sắp về nhà rồi sao, khóc cái gì mà khóc!”
Trương Nhiễm yếu ớt vô cùng: “Ngày mai còn phải tới nữa mà.”
Trần Gia Tụng chịu hết nổi, ném cho cậu ấy một tờ giấy: “Thế thì cậu quay về học mẫu giáo đi!”
Nói xong cảm thấy thật mất mặt, cậu liền nắm lấy bàn tay nhỏ của Tô Dữu Nịnh, đi thẳng về phía cổng trường: “Về nhà.”
Tô Dữu Nịnh thấp hơn cậu hẳn một cái đầu, theo không kịp, sốt ruột nói: “Cậu đi chậm lại chút đi mà!”
Vừa ra khỏi cổng trường, liếc mắt một cái đã thấy Tô Khởi Hoa. Tô Dữu Nịnh buông tay Trần Gia Tụng, loạng choạng chạy tới, ôm chặt lấy chân bà rồi nghẹn ngào khóc: “Hu hu ngoại ơi, sau này cháu sẽ ngoan ngoãn nghe lời, không bao giờ lén ăn kẹo nữa đâu hu hu… ngoại đừng không cần Hữu Hữu mà hu hu hu hu…”
Vốn dĩ còn chưa biết chuyện cô bé lén ăn kẹo, Tô Khởi Hoa khựng lại một chút. Bà ngồi xổm xuống, xoa xoa gương mặt non mềm của cô bé, nhịn cười hỏi: “Lén ăn lúc nào thế?”
Tô Dữu Nịnh buồn bã đáp: “Tối qua ạ…”
Tô Khởi Hoa hỏi tiếp: “Ai cho cháu?”
Cô bé hé miệng định trả lời, nhưng lại nghĩ không thể bán đứng ông Đường luôn thương mình, đành căng thẳng bấu tay, chột dạ im lặng.
Đang khổ sở thì Trần Gia Tụng bước tới: “Là cháu cho cậu ấy, bà ngoại.”
Tô Khởi Hoa nghiêng đầu nhìn thấy cậu chủ nhỏ mặt mũi bình thản, khá ngạc nhiên: “Tiểu Tụng ngày đầu đi học không khóc sao?”
Trần Gia Tụng hoàn toàn không hiểu: “Chuyện này có gì phải khóc ạ.”
Oai phong, ngông nghênh, mang theo gương mặt non nớt đẹp trai nhưng giọng điệu lại như người lớn.
“Không tệ.” Tô Khởi Hoa yêu chiều xoa đầu cậu: “Ông cháu vẫn còn việc chưa xong, hay là tối nay sang nhà bà ăn cơm nhé?”
Trần Gia Tụng gật đầu: “Cảm ơn ngoại.” Rồi mới quan tâm tới ông nội ruột: “Lão Trần đang bận gì vậy ạ?”
Tô Khởi Hoa đứng dậy, một tay dắt một nhóc con, đi về phía bãi đỗ xe, trả lời mơ hồ: “Vẫn đang thuyết minh chiến sự thì phải…”
Trần Gia Tụng nghĩ ngợi một lúc, hoàn toàn cạn lời: “Ông ấy lại chạy ra công viên xem người ta đánh cờ rồi đúng không ạ?!”
Tô Khởi Hoa: “…”
Sau khi về đến nhà, Tô Khởi Hoa vào bếp nấu cơm. Tô Dữu Nịnh và Trần Gia Tụng ngồi trong phòng khách xem hoạt hình. Cô bé ôm một hộp sữa hút từng ngụm, ánh mắt không biết lần thứ bao nhiêu lại rơi lên người Trần Gia Tụng đang sắp xếp cặp sách.
Cô nhích lại gần, dựa vào tay cậu hỏi: “Cậu đang làm gì thế?”
Cậu chủ bỏ sách giáo khoa vào lại cặp của cô bé, tiện tay rút cuốn tập vẽ ra, thuận miệng đáp: “Kiểm tra heo cậu vẽ.”
“…”
Chưa được mấy giây.
“Heo đâu?”
Cô mím môi: “Mình chỉ biết vẽ mèo thôi.”
“Đây á?” Trần Gia Tụng chỉ vào hai sinh vật mặt to không rõ là gì, quay đầu nhìn cô bé: “Cậu chắc đây là mèo à?”
Tô Dữu Nịnh không vui, giật lấy cuốn tập nhỏ, tức tối nói: “Là cậu không hiểu thôi!”
Quả thật cậu không hiểu: “Sữa ngoại cho cậu chắc đem đi cho mèo hoang uống hết nửa rồi nhỉ? Ngày nào cũng làm mình lấm lem như vậy, thế mà vẽ ra vẫn chẳng giống gì cả.”
Cậu nói chuyện chẳng dễ nghe chút nào. Tô Dữu Nịnh nhìn hộp sữa còn một nửa, bị đánh trúng tâm lý, mặt đỏ lên, đặt sữa xuống rồi bỏ đi: “Mình không thèm nói chuyện với cậu nữa.”
Hai người ngồi hai bên ghế sofa, bắt đầu chiến tranh lạnh.
Không lâu sau.
Cậu chủ tự động xích lại gần cô bé, hơi gượng gạo nói: “Thật ra tôi nghĩ kỹ lại rồi…”
Tô Dữu Nịnh không nói lời nào.
Cậu chỉ đành tự nói tiếp: “Cũng hơi giống đấy.”
Cô nhỏ giọng hỏi: “Giống ở đâu cơ?”
“Đôi mắt.” Trần Gia Tụng nói, “To tròn, rất đáng yêu.”
“Ồ ồ…” Tô Dữu Nịnh rất dễ dỗ, lập tức tha thứ cho cậu. Nghĩ lại mấy con mèo mình từng cho ăn, cô bé bắt đầu mơ mộng: “Sau này lớn lên, khi mình có thể tự chăm sóc bản thân rồi, mình cũng muốn nuôi một con mèo.”
Trần Gia Tụng móc từ túi ra hai viên kẹo: “Muốn nuôi mèo gì?”
Thật ra cô cũng không hiểu: “Con nào cũng được.”
“Thế nghĩ tên cho mèo chưa?”
Đang suy nghĩ thì thấy cậu đưa cho mình một viên kẹo, mắt Tô Dữu Nịnh sáng lên: “Kẹo Sữa, cậu thấy sao?”
“Được.”
Rồi cô lại buồn bực: “Nhưng sau này có khi mình lại nghĩ ra cái tên hay hơn.”
“Thế lúc đó đổi tên mới.”
“Nhưng Kẹo Sữa cũng rất hay mà.”
“… Vậy thì Kẹo Sữa.”
Thấy cô bé lại rơi vào trầm tư, gương mặt xinh xắn còn phảng phất nét bụ bẫm nghiêm túc đến lạ.
Trần Gia Tụng không nhịn được, chọc nhẹ vào má hồng của cô bé. Khi cô bé thắc mắc quay sang nhìn, cậu đã bóc sẵn một viên kẹo sữa.
Đưa tới bên môi cô bé.
“Sau này tôi sẽ cùng cậu nghĩ tiếp.”