Chương 24: Mình dọn ra ngoài ở riêng nhé?

Mùa Thu Không Đến - Lãnh Hữu Giai

Chương 24: Mình dọn ra ngoài ở riêng nhé?

Mùa Thu Không Đến - Lãnh Hữu Giai thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sống ở một nơi xa lạ, cả Phương Hạ và Trần Hoài đều cảm thấy chưa quen.
Buổi tối ở thành phố không hề tĩnh lặng như núi rừng. Thay vì tiếng dế, tiếng côn trùng rả rích, chỉ có âm thanh xe cộ không ngừng qua lại trên đường lớn. Khi hít thở, cũng không còn là mùi cỏ xanh và đất ẩm quen thuộc.
Sau vài ngày dạo chơi thành phố, cả hai bắt đầu vội vã tìm việc. Ở tuổi 19, nếu không có biến cố, họ có lẽ đã là những sinh viên đại học. Cả hai đều còn mơ màng, chưa có kế hoạch cụ thể cho cuộc đời hay tương lai. Họ chưa nghĩ kỹ về việc mình sẽ làm gì sau này, nên trước mắt, mục tiêu của họ là đi làm thuê để dành tiền.
Phương Hạ xin làm phục vụ ở một quán lẩu. Cô còn trẻ, ngoại hình ưa nhìn, lại chăm chỉ, nên việc tìm công việc không cần bằng cấp như thế khá dễ dàng, chẳng tốn bao nhiêu công sức đã được nhận vào.
Trần Hoài thì làm người phân loại cho bên giao hàng. Ca ngày làm từ 9 giờ sáng đến 6 giờ rưỡi chiều, có chỗ ở, bao cơm, mỗi ngày 120 tệ. Lương được trả theo ngày – đây là lý do chính khiến Trần Hoài lựa chọn công việc này.
Lương cơ bản của Phương Hạ là 2000 tệ, tiền chuyên cần hằng tháng là 500, tiền hoa hồng tính riêng, bao ăn ở và nghỉ hai ngày trong tháng. Mỗi ngày bắt đầu làm từ 11 giờ rưỡi trưa, nghỉ giữa ca nửa tiếng, đến 10 giờ tối thì tan làm.
Quả thật, nhân viên phục vụ ở thành phố có phần khác biệt so với ở thị trấn; khi đi làm còn phải trang điểm nhẹ. Phương Hạ vốn không biết trang điểm, đành tự mình ra phố mua vài món đồ rồi mày mò học theo.
Trần Hoài thì chẳng đưa ra được ý kiến gì, dù cô có kẻ hai bên chân mày lệch hẳn nhau, anh vẫn khen là đẹp. Vì chỗ làm bao ăn ở, cả hai đều dọn khỏi nhà trọ thanh niên.
Chỗ làm của bọn họ gần nhau. Vào buổi tối, sau khi Trần Hoài tan ca, anh lái xe đến tiệm lẩu nơi Phương Hạ làm.
Phương Hạ kết thúc ca làm, hai người ngồi ở bồn hoa ven đường một lát, mua một phần vịt quay giòn rồi vừa ăn vừa trò chuyện vu vơ.
Đêm xuống, dòng xe cộ vẫn nối dài không dứt, ánh sáng hắt ra từ những tòa cao ốc, mùi thức ăn từ các hàng quán ven đường thoang thoảng theo cơn gió nhẹ. Ngước nhìn lên là bầu trời đêm cao vời vợi, không thấy điểm dừng.
Đồng nghiệp của Phương Hạ có người bỏ học đi làm giống cô, có người là sinh viên làm thêm theo thời vụ, cũng có vài chị đã có gia đình, có con. Các cô gái sống cùng phòng cũng khá thân thiết, các đồng nghiệp cũng hòa đồng, vui vẻ. Mỗi ngày đi làm của Phương Hạ đều đầy ắp niềm vui, dù cô chỉ là một nhân viên phục vụ nhỏ bé nhưng trong cô vẫn tràn đầy năng lượng.
Chỉ là... dần dà, một vài chuyện lạ bắt đầu xảy ra.
Tối hôm đó, Phương Hạ tắm trong nhà tắm chung, rồi ra ban công phơi quần áo như mọi khi. Cô nghĩ bụng, chắc đồ phơi hai ngày trước đã khô rồi, bèn định đi lấy vào. Nhưng lúc này cô chợt nhận ra, tất cả quần áo vẫn nằm yên ở chỗ cô phơi, duy chỉ có đồ lót của cô là biến mất, chỉ còn lại chiếc móc treo trơ trọi.
Phương Hạ cứ tìm mãi, cuối cùng cô tìm thấy đồ lót của mình được phơi ở một chỗ khác, hơn nữa còn được treo trên một chiếc móc khác, với kiểu treo cũng không giống cách cô vẫn làm.
Một cảm giác rùng rợn len lỏi trong lòng Phương Hạ. Rõ ràng đây là chuyện hết sức bất thường.
Sau khi trấn tĩnh lại, Phương Hạ tự nhủ, có lẽ gió thổi rơi nên người khác nhặt lên rồi tiện tay tìm đại một cái móc nào đó treo lên. Cũng có thể là ai đó bất cẩn lấy nhầm, lúc trả lại thì tiện tay dùng một cái móc khác...
Trấn an bản thân xong, Phương Hạ lấy đồ lót vừa tìm lại, giặt thêm một lần nữa rồi treo lên. Nhưng hai ngày sau, khi Phương Hạ lại đi gom quần áo, cô phát hiện đồ lót của mình lại biến mất. Và lần này cũng như lần trước, nó lại được treo ở một chỗ khác, bằng một chiếc móc khác.
Một luồng lạnh buốt từ bàn chân lan lên khắp người cô. Cô vội tháo đồ xuống, bỏ vào túi rồi mang đi thật xa để vứt bỏ.
Từ đó, cô không dám treo đồ lót ở ngoài nữa.
Cô nằm ở giường dưới, bèn buộc một sợi dây trong màn giường để phơi đồ bên trong, mỗi lần giặt xong đều mang về phòng phơi kín đáo. Nhưng dù không còn phơi đồ ở ngoài, nỗi sợ vẫn đeo bám cô. Đêm đêm, cô thường không dám ngủ vì lo sợ, cũng thường sực tỉnh giữa giấc ngủ vì gặp ác mộng. Ban ngày đi làm, cô cũng hơi mất tập trung, nhìn bất kỳ nhân viên nam nào trong tiệm cũng đều nghi ngờ, e dè.
"Trần Hoài."
Phương Hạ cúi đầu, muốn khóc òa lên, nhưng cô vẫn cố nén nước mắt. Chỉ là tiếng nói nghẹn ngào vẫn bán đứng cô: "Em không muốn sống trong ký túc xá của tiệm nữa."
"Sao vậy, có ai ức hiếp em sao?"
Phương Hạ lắc đầu, chỉ khẽ nói: "Trần Hoài, chúng ta dọn ra ngoài sống được không anh?"
"Dọn ra ngoài sống ư?" Trần Hoài sửng sốt.
"Mình thuê một phòng trọ, chỉ có hai chúng ta ở thôi."
"Được." Thấy Phương Hạ sợ hãi, Trần Hoài lập tức đồng ý: "Ngày mai em được nghỉ đúng không? Để anh xin nghỉ, hai đứa mình cùng đi tìm nhà trọ."
Phương Hạ gật đầu, lúc này mới cảm thấy bớt sợ hãi.
"Em kể cho anh nghe được không?" Trần Hoài dịu dàng hỏi: "Sao bỗng dưng em lại muốn dọn ra ngoài sống vậy?"
Thật ra thì cũng không quá đột ngột, Trần Hoài nhận ra dạo này Phương Hạ có nhiều tâm sự. Anh từng hỏi nhưng cô chỉ nói đi làm mệt thôi, hôm nay cô lại muốn dọn ra riêng, còn buồn bã đến thế, chắc chắn phải có lý do.
Phương Hạ không đáp.
Cô không chịu nói, Trần Hoài cũng không hỏi thêm, chỉ ôm cô vào lòng dỗ dành.
Sau một lúc, cô bịa ra một lý do: "Bạn cùng phòng của em cãi nhau, nên em không muốn ở đó nữa."
"Nếu em thấy không thoải mái thì xin nghỉ làm ở quán đó đi nhé?"
"Không được." Phải làm tròn một tháng mới được nhận lương. Nếu bây giờ bỏ ngang, lương nửa tháng trước của cô sẽ thành công cốc.
Phương Hạ chỉ sợ nếu nói thật với Trần Hoài, rõ ràng anh sẽ không để cô làm nhân viên phục vụ trong tiệm lẩu đó nữa, nên cô mới nói dối. Cô thầm nghĩ, dọn ra riêng là ổn rồi, khi đó chắc cũng chỉ làm việc ban ngày, có nhiều người qua lại như thế, chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu.
Phương Hạ nói: "Ban ngày đi làm, mỗi người cố gắng làm việc của mình, ngoài tiếp xúc với khách ra thì cũng không thường xuyên tương tác gì với nhau, chỉ cần đến tối không ở đó là được."
Trần Hoài không nghi ngờ gì thêm, anh chỉ dặn dò cô: "Vậy cứ tiếp tục làm theo ý em, nếu sau này có chuyện gì làm em khó chịu thì chúng ta nghỉ ngay, không cần phải chịu đựng."
"Ừm."
...
Ngay đêm đó, sau khi về nhà, Trần Hoài lập tức xin nghỉ. Sáng sớm hôm sau, anh đón Phương Hạ đi xem nhà trọ. Cả hai đều chẳng có kinh nghiệm thuê phòng gì, tất cả đều phải tự mình mày mò.
Cả hai đi dọc các con đường, chú ý những tờ giấy dán cho thuê nhà trên tường, trên cột điện, thấy phù hợp thì gọi hỏi. Họ còn tải ứng dụng thuê nhà về điện thoại để tìm thêm.
Cứ thế, bôn ba suốt nửa ngày trời nhưng hai người không tìm được phòng nào ưng ý. Không phải quá đắt thì cũng là quá xa. Tuy nhiên, họ lại quen được một người môi giới và kết bạn WeChat với người đó.
Chú môi giới nọ bảo sẽ để ý xem có nhà trọ nào phù hợp với hai người không.
Chiều hôm ấy, ngay khi Trần Hoài và Phương Hạ về tay không thì bỗng nhận được điện thoại từ chú môi giới. Ông nói có hai chỗ khá ổn, chắc sẽ phù hợp với cả hai.
Họ bèn tới địa chỉ chú môi giới đã cho để xem nhà.
Nhà trọ ở trong khu phố cũ. Họ ưng một căn mỗi tháng chỉ 500 tệ, rất rẻ. Tuy hơi đơn sơ nhưng dọn dẹp lại là có thể ở được ngay. Hiện tại, cả Trần Hoài và Phương Hạ đều chưa có mục tiêu rõ ràng, chưa biết sau này sẽ làm nghề gì, nhưng cả hai đều rất tiết kiệm, để dành tiền phòng thân. Bởi vì sau này dù có muốn làm gì cũng phải có tiền đã.
"Tìm mãi cũng chỉ thấy có nhà trọ này là hợp nhất."
Trần Hoài thấy ưng ý vì nơi này khá gần tiệm lẩu Phương Hạ đang làm, chỉ cần đi xe buýt hai chặng là đến.
Ban ngày đi làm, Trần Hoài phải ra khỏi nhà sớm hơn cô. Nếu ở đây, đường đi của Phương Hạ cũng tiện lợi. Còn đến tối, anh tan ca sớm hơn cô, anh có thể đến tiệm đón cô.
"Vậy chọn nhà trọ này nhé." Xem cả buổi sáng khiến Phương Hạ hoa mắt, không có kinh nghiệm nên cũng chẳng biết chọn thế nào. Bây giờ trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ duy nhất là phải dọn ra ngay lập tức. Cô thật sự rất sợ hãi. Cô thầm nghĩ, chỉ cần không ở trong ký túc xá đó nữa là được, cô có thể sống ở bất cứ đâu, dù ngủ dưới tầng hầm với Trần Hoài cũng được.
Hôm sau, Trần Hoài lại xin nghỉ. Anh nhận ra Phương Hạ nóng lòng muốn dọn ra nhà trọ mới lắm rồi, cô không bao giờ muốn quay lại cái ký túc xá đó.
Ngày nghỉ của Phương Hạ đã hết, cô bèn xin quản lý cho nghỉ thêm một ngày.
Trần Hoài và Phương Hạ tìm chủ nhà để đóng tiền thuê, tiền cọc và ký hợp đồng. Buổi chiều dọn dẹp sơ qua phòng ốc, tối hôm ấy dọn hết đồ từ ký túc xá về đây.
Lúc thu dọn đồ đạc, Phương Hạ mới chợt nhận ra: nhà trọ này chỉ có một phòng, một giường. Cô và Trần Hoài... phải ngủ thế nào đây? Họ đã trả tiền cọc, cũng đã ký hợp đồng, không tiện đi tìm nhà trọ khác. Huống chi, cả hai cũng không dư dả tiền để thuê nhà có hai phòng ngủ. Nhưng nếu hai người cùng ngủ chung trên một chiếc giường... cô cũng cảm thấy hồi hộp.
Trong khi đó, Trần Hoài đang rửa xoong nồi trong bếp, nghiên cứu cách dùng bếp ga. Nghĩ đến việc sau này có thể tự tay nấu cơm cho Phương Hạ, anh chợt cảm thấy hóa ra dọn ra riêng cũng là một chuyện tốt.
"Trần Hoài." Mái đầu nhỏ thò vào cạnh cửa phòng bếp, cô gọi anh: "Em có chuyện này..."
"Chuyện gì vậy em?"
Trần Hoài vặn vòi nước, rửa sạch bọt xà phòng trên tay rồi tiến lại gần cô: "Sao vậy em?"
"Thì..." Phương Hạ cụp mắt, không dám nhìn anh: "Hai chúng ta ngủ thế nào đây? Hình như chỉ có một chiếc giường."
"Đúng là chỉ có một chiếc giường." Trần Hoài gật đầu, hơi đăm chiêu: "Vậy em muốn ngủ thế nào?"