Mùa xuân vẫn còn vương tuyết lạnh, làng giải trí chấn động khi ca sĩ thiên tài Cố Đăng – người sở hữu vô số fan hâm mộ, bất ngờ tuyên bố giải nghệ trên Weibo. Không màng đến sự phẫn nộ của fan, sự điên cuồng tìm kiếm từ công ty quản lý, anh lặng lẽ mua vé một chiều đến Alaska – miền đất cực Bắc, nơi anh hy vọng sẽ tìm thấy cá voi... hoặc một kết thúc cho chính mình. Thế nhưng, số phận dường như đã có một kế hoạch khác. Anh không chết. Anh sống. Sống cạnh một người đàn ông lạ lùng, và cùng người ấy, tạo nên vô vàn tác phẩm giữa vùng đất hoang sơ này. Chương Ly – một nhiếp ảnh gia động vật hoang dã trầm mặc, có thể lầm lũi băng rừng tuyết cả ngày mà không thốt nửa lời. Thế nhưng, mỗi khi cất tiếng, câu chữ của hắn lại chạm sâu vào trái tim Cố Đăng, như những lời thì thầm của chính vùng đất này. "Muốn ngắm tuần lộc di cư không?" "Muốn lắng nghe người Inuit hát khúc ca săn cá voi không?" Nhưng khoảnh khắc lay động nhất, lại là khi giữa căn nhà gỗ đơn sơ giữa núi tuyết, người đàn ông ấy lặng lẽ đưa cho anh một chiếc cốc titan bốc khói, hơi ấm lan tỏa: "Mì chua cay truyền thống, ăn không?" Họ cùng nhau vượt sông băng, chinh phục đỉnh núi tuyết, theo dấu đàn tuần lộc di cư hàng nghìn dặm trở về cố hương. Cố Đăng đã tận mắt chứng kiến sự sống và cái chết khắc nghiệt của tự nhiên: gấu con bị đồng loại ăn thịt, rặng núi tuyết bừng cháy trong ánh hoàng hôn rực rỡ, hay khung xương cá voi khổng lồ sừng sững giữa vùng hoang dã Bắc Cực. Chỉ khi đứng trước ranh giới của sự kết thúc, anh mới chợt nhận ra... hóa ra, anh khao khát được sống đến nhường nào. Sống trên mảnh đất tràn đầy sinh linh, sống giữa cõi đời quý giá này. Một nghệ sĩ thiên tài đầy nhạy cảm (thụ) và một nhiếp ảnh gia hoang dã bản năng (công). Cánh bướm mong manh giữa bão tuyết gặp gỡ dã thú trầm lặng của phương Bắc.