Mục Sư Và Lưu Manh - W Tòng Tinh
Mục Sư Giả Vờ
Mục Sư Và Lưu Manh - W Tòng Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Traywick cau mày nhéo mặt người đàn ông lần nữa, cảm thấy với động tĩnh lớn như vậy, lẽ ra Lawrence phải tỉnh rồi chứ. Nhưng ngoài d**ng v*t cứng ngắc ra thì toàn thân chẳng có phản ứng gì khác.
Nhưng nếu gã cổ hủ này tỉnh lại, chắc chắn sẽ nổi cơn thịnh nộ, mắng chửi cậu không tiếc lời, rồi lại giảng giải những giáo điều vô bổ đó?
Việc bị dọa giật mình lúc nãy khiến cậu lại phải chịu đựng, nhưng so với lần đầu đã tốt hơn rất nhiều. Sau khi quen dần, cậu lại cảm thấy khoái cảm. Cậu liếm môi, cưỡi lên bụng mục sư như cưỡi ngựa, d*c vọng va đập vào người đàn ông "bạch bạch".
Khoan đã...
Chẳng lẽ người này tự ưỡn eo lên?
Traywick cảm thấy d**ng v*t thô cứng ấy đâm vào quá sâu.
Đương nhiên cậu thích d**ng v*t to dài nóng bỏng, nhưng đối phương cứ liên tục đâm sâu như thế, đối với một người mới nếm trải chuyện này như cậu thì vẫn quá kích thích.
Đầu óc cậu bị kích thích đến mức nhất thời trống rỗng, cứ như đang bị đối phương khống chế vậy.
Thiếu niên sảng khoái bắn ra.
Cậu nhún mỏi nhừ, lưng bủn rủn, thỏa mãn quệt môi, rồi quyết định rút ra và bỏ đi.
C*c thịt người đàn ông chôn trong cơ thể cậu vẫn còn cứng ngắc, chẳng có vẻ gì là sắp bắn.
Cậu chẳng thèm quan tâm Lawrence có sướng hay không. Cậu đến đây chỉ để thỏa mãn bản thân và trả thù đối phương. Giờ đây mục đích đã đạt được, d*c vọng cũng đã thỏa mãn, lại còn làm vấy bẩn một mục sư sùng đạo, vậy là cậu có thể đi được rồi.
Thế là cậu từ từ nhấc mông lên, nảy ra một ý nghĩ xấu xa, quyết định để mục sư phơi cây gậy khổng lồ ướt sũng dâm dịch của cậu suốt đêm.
Nhưng cậu cũng không muốn mục sư phải mất mặt với người hầu vào sáng hôm sau trong bộ dạng tồi tệ này.
Làm gì cũng nên chừa cho mình một đường lui. Lỡ lão già này nổi giận vì bị sỉ nhục, biết đâu sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế bắt cậu về, rồi trừng phạt cậu bằng một cách đáng sợ nào đó thì sao.
Thậm chí có khi còn trói cậu ném vào lửa nữa.
Traywick vừa nghĩ vừa kiểm tra xem mục sư đã tỉnh chưa. Sau đó cậu bò đến cởi dây trói trên tay chân đối phương.
Mọi việc diễn ra rất thuận lợi, nhưng khi cậu thu dọn xong đồ đạc, chuẩn bị mặc quần đùi để chạy trốn thì cổ chân đột nhiên bị túm chặt.
Cậu chưa kịp kêu lên thì đã bị đối phương nắm lấy bắp chân kéo ngược lại, c*c thịt thô to kia vạch ra hậu huyệt của cậu rồi đâm lút cán.
Cậu nắm chặt vòng sắt trên chiếc rương nhỏ đang cầm trong tay, bàng hoàng mở to mắt, cảm giác như mình sắp bị vật xâm nhập bất ngờ kia đâm rách toác.
Khoan đã, đây là tình huống gì vậy!
Người đàn ông cao lớn nắm lấy eo cậu rồi bắt đầu ra vào, với tốc độ cực nhanh khiến cậu chịu không nổi.
Traywick cắn răng, khó nhọc hít sâu một hơi, căm tức nói: "Quả nhiên anh đã tỉnh rồi!"
Lawrence không nói lời nào, chỉ yên lặng c*ch cậu một cách thô bạo.
"Không được, lão khốn, chậm lại, chậm lại một chút..." Thiếu niên trốn không thoát, miệng không ngừng mắng chửi mấy câu thô tục, bị c*m v** làm ứa ra nước mắt, muốn xoay người lại đánh Lawrence, "Rõ ràng anh đã tỉnh rồi mà lại để mặc mình làm chuyện phản bội giáo điều này! Anh là một tên phản đồ!"
Lawrence bị chửi là lão khốn thô tục một hơi.
Anh vừa đút d**ng v*t vào sâu trong cơ thể thiếu niên, vừa sầm mặt nói: "Giờ đây, ma quỷ đang nhập vào người hắn, sai khiến thân thể hắn làm những việc hoang dâm đáng xấu hổ này, còn linh hồn thuần khiết thiện lương của hắn đang bị giam cầm hành hạ trong nội tâm!"
Traywick: ...Có quỷ mới tin anh nói!