Chương 16: Bé gái trong miếu

Mục Thần Ký

Chương 16: Bé gái trong miếu

Mục Thần Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mặt sau ngọc bội là một đôi mắt sáng, tuy Tần Mục mới chỉ mười một tuổi nhưng cũng biết rất nhiều chuyện.
Có một lần hắn theo Tư bà bà ra khỏi thôn, ngoài thôn có một phụ nữ sắp sinh, việc đỡ đẻ rất thuận lợi, tình cảm sâu sắc của ba người trong một nhà làm cho hắn xúc động mạnh.
Tần Mục liền hỏi Tư bà bà mình sinh ra như thế nào, cha mẹ ở đâu. Tư bà bà không thể nào trả lời, chỉ có thể nói cho hắn biết, hắn là được nhặt về, lúc nhặt được hắn thì khối ngọc bội này đã đeo trên người hắn.
Bởi vậy Tần Mục rất quý trọng khối ngọc bội này, luôn mong có một ngày có thể dựa vào ngọc bội tìm được cha mẹ mình, hỏi bọn họ một chút vì sao phải bỏ rơi mình.
Một lúc lâu sau, thiếu niên cất lại ngọc bội, vẫn đeo ở trước ngực, khuôn mặt điềm tĩnh, sự khác lạ của ngọc bội vừa nãy bị hắn giấu kín trong lòng. Phía sau hắn, Tư bà bà cũng đã quay trở về phòng.
Ngày thứ hai, mấy người Mã gia, người mù, người què cùng người câm tiếp tục đi săn, bắt càng nhiều Tứ Linh thú luyện máu bồi bổ cho Tần Mục. Tứ Linh thú trong bán kính mấy trăm dặm cơ bản đã bị bốn đại hung nhân này bắt sạch, đến mức bốn người buộc phải đi đến những nơi xa hơn để bắt Tứ Linh thú.
Trưởng thôn đi lại khó khăn, dược sư thường xuyên ra ngoài hái thuốc, đồ tể hận đời, thỉnh thoảng nổi điên, người điếc thì chỉ quan tâm đến thư họa, ngày thường có thể cùng tu luyện với Tần Mục liền chỉ có Tư bà bà.
Thế nhưng Tư bà bà cũng thường vắng mặt ở thôn, bà là thợ may, cũng là người đỡ đẻ, các thôn trang gần bên nhờ bà đến may đồ, lâu lâu cũng đỡ đẻ cho phụ nữ sắp sinh.
Sáng sớm hôm nay Tư bà bà đã đi khỏi, dược sư cũng ra ngoài hái thuốc, đồ tể và người điếc mang trưởng thôn ra, tựa vào cổng thôn, hai người một người mài dao, một người vẽ tranh.
Tần Mục không có việc gì làm, một mình đi tới bờ sông. Từ khi người phụ nữ biến thành bò cái bị người què đâm chết thì công việc của hắn liền giảm đi rất nhiều.
Bên bờ sông, thiếu niên hít một hơi thật sâu, lồng ngực đầy khí như phồng lên, lồng ngực của hắn càng ngày càng phồng, sau đó vận chuyển nguyên khí khiến lồng ngực lại từ từ xẹp xuống.
Hắn vẫn chưa phun khí ra, mà dùng nguyên khí tưới khắp lá phổi, để phổi trở nên vô cùng cứng cáp, nén chặt không khí trong phổi, từ mười phần thu nhỏ lại còn một phần!
Tần Mục tiếp tục hít không khí vào, lồng ngực vẫn không nhô lên, mãi đến khi đạt đến cực hạn, thiếu niên mới dừng lại, như tên bắn bước ra một bước!
Trên mặt sông, hai luồng sóng nước tách ra hai bên, ở giữa hai luồng sóng, Tần Mục đạp sông mà đi, đi như gió lốc!
Đột nhiên, trong sông sáng lên ánh đao, trong lúc chạy hắn rút ra dao mổ lợn, đao lấp lánh, giống như giao long bay lượn, đó là đao pháp của đồ tể!
Đao pháp như người, đao pháp giết heo của đồ tể hận đời, có một loại ngông cuồng, ngang ngược không coi trời đất ra gì, ánh đao cuộn trào, quét qua mọi nơi trên mặt sông.
Đột nhiên ánh đao rút lại, Tần Mục mang dao mổ lợn ở phía sau như cũ, chuyển sang sử dụng quyền pháp của Mã gia, nguyên khí dồn vào hai tay, dồn khí vào đầu ngón tay, nắm ngón tay thành quyền, thân thể như dòng sông đổ vào biển rộng, mang dòng nước xiết từ cao nguyên xé tan trời cao, liên miên bất tận.
Thức đầu tiên trong Lôi Âm Bát Thức, Chích Thân Đông Hải Hiệp Xuân Lôi!
Hắn đánh ra hết quyền này tới quyền khác, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng sông lớn cuồn cuộn, sóng cuộn như sấm, nhảy vào biển rộng. Trong lúc vô tình quyền pháp cũng xuất hiện cảnh giới tương tự.
Quả đấm của hắn bỗng mở ra, năm ngón tay, lòng bàn tay đột ngột chấn động, không khí phía trước tay bị nén chặt dữ dội, sau đó sắp nổ tung, mặt sông bị nổ thành bọt nước bắn tung tóe.
"Vẫn không được, không thể làm được Chưởng Tâm Lôi."
Tần Mục có chút thất vọng, cấp độ thấp nhất trong Lôi Âm Bát Thức của Mã gia là thực hiện được Chưởng Tâm Lôi, một quyền một chưởng, phát ra tiếng sấm vang dội, không chỉ làm chấn động tâm hồn, uy lực cũng kinh người không kém.
Mà tu luyện đến cảnh giới cao thì lại là thần thông, điều khiển sấm sét, cấp độ này thì còn lâu hắn mới có thể đạt tới.
Trong lúc lao nhanh hắn lại tháo từ trên lưng xuống một cây gậy trúc, mũi gậy đâm ra, cũng không phải thực hiện côn pháp thông thường, mà là thương pháp. Hắn theo người mù học côn pháp, côn pháp của người mù chính là thương pháp, cây thương lớn như rồng giận dữ quấn lấy nước sông, xoắn, điểm, đâm, chọc, mỗi chiêu gậy trúc đều cuốn theo nước sông bắn lên.
Tần Mục đặt gậy trúc sau lưng, lại từ trên lưng tháo xuống một cây búa sắt lớn, sử dụng búa pháp của thợ rèn câm truyền dạy, búa pháp đơn giản, thô kệch, sức nặng vạn cân, vô cùng nặng nề, cùng Tần Mục đang cấp tốc chạy nhanh là hai thái cực!
Một lúc lâu, hắn cảm giác nguyên khí hơi cạn, thân thể uể oải, sức lực sắp cạn kiệt, lúc này mới nhìn quanh, chỉ thấy mình đã rời xa Tàn Lão thôn, đi tới hạ lưu cách trăm dặm.
"Trong lúc vô tình, vậy mà mình lại chạy xa như vậy?"
Tần Mục nhìn thấy giữa dòng sông có một ốc đảo, nước sông mãnh liệt chảy qua hai bên, trong lòng khẽ động, lúc này hướng về ốc đảo mà đi.
Sau một lát, chân hắn chạm đất, bước lên ốc đảo.
Ốc đảo không lớn, như một ngọn núi nhỏ giữa sông, bán kính chừng hơn một dặm, sừng sững giữa lòng sông, cao chừng bốn mươi trượng, cây cỏ xanh tốt.
Trong rừng rậm không nghe thấy tiếng chim nào, chỉ có tiếng nước chảy ào ào. Ngay tại phía trước Tần Mục không xa có một ngôi miếu thờ ẩn mình trong rừng, hiện ra những bức tường đổ nát.
Tần Mục tiến lên, chỉ thấy miếu thờ đã rách nát, lâu năm không được sửa chữa, khắp nơi giăng đầy mạng nhện, tuy nhiên dừng chân ở đây cũng coi như không tồi.
Hắn dừng lại trước miếu, cánh cửa miếu ngã mất một cánh, bên trong tối tăm, nhưng còn có thể nhìn thấy một pho Đại Phật sừng sững trong miếu, trên tượng Phật dán giấy thiếp vàng (sơn son thếp vàng), hiện lên ánh vàng.
Thế nhưng, đã rất lâu không có ai đến đây, giấy thiếp vàng đã bong tróc khá nhiều, lộ ra phần tượng đồng, trên tượng đồng có khắc một vài chữ lạ, ngoằn ngoèo như nòng nọc.
Mà trên người tượng Phật còn có những sợi xiềng xích to lớn, những sợi xiềng xích này khóa chặt tượng Phật. Tần Mục lập tức thấy những sợi xiềng xích này kéo dài từ bên trong ngôi miếu nhỏ ra ngoài, thẳng đến bờ ốc đảo, chìm sâu xuống lòng sông.
"Kỳ lạ, vì sao những sợi xiềng xích này lại khóa pho Đại Phật này... Mù gia gia nói vào miếu thì phải thắp hương, đó là quy củ, mình không mang hương, chỉ có thể dừng chân trước miếu."
Tần Mục hắng giọng một tiếng, khom người vái một vái về phía ngôi miếu thờ: "Tiểu sinh là người thôn Tàn Lão, nhà ở ven sông, đi ngang qua bảo tự này, mượn nơi đây dừng chân, đã quấy rầy chủ nhân nơi đây, trong lòng bất an."
Hắn chần chừ một chút rồi tiếp tục lẩm bẩm lời người mù dạy hắn, nói: "Tiểu sinh từ nhỏ thận yếu người gầy, nguyên dương sớm tiết, trong miếu nếu có Thần Tiên tỷ tỷ thì xin đừng đến hại ta."
Người mù là một người từng trải, lời của ông Tần Mục đương nhiên là tin tưởng không chút nghi ngờ, người mù dạy hắn nói thế nào thì hắn liền nói như vậy, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.
Sau một lúc cầu nguyện, Tần Mục ngồi trên bậc đá, cởi đôi giày sắt trên chân, tháo thanh sắt buộc ở bắp chân ra, hít thở điều hòa, phục hồi thể lực.
Suốt chặng đường này, chân hắn đều mang giày sắt, bắp chân buộc thanh sắt chạy nhanh trên sông. Giày sắt, thanh sắt được thợ rèn câm chế tạo lại cho hắn, nặng hơn lần trước.
Đột nhiên, bên trong ngôi miếu thờ sau lưng hắn truyền đến tiếng cười khẽ của một bé gái, trong trẻo nói: "Ngươi nói chuyện vẫn còn thú vị, thôi được, sẽ không ăn ngươi."
Tần Mục vội vàng đứng dậy, chỉ thấy chẳng biết từ lúc nào có một cô bé ngồi trên bàn tay của pho tượng Phật kia, tuổi tác tương tự hắn, cũng khoảng mười một, mười hai tuổi, tóc tết thành ba bím, hai bím tóc nhỏ buông xuống trước ngực, bím tóc lớn thì xõa xuống sau lưng, đang lắc chân nhìn hắn cười khúc khích.
Răng cô bé trắng sáng, vòng vàng ở mắt cá chân va vào nhau, vang lên tiếng leng keng khiến nụ cười của nàng dường như cũng biến thành ánh nắng mùa xuân lấp lánh.
Tần Mục vội vàng đứng lên, nói: "Vị Thần Tiên tỷ tỷ này..."
"Thần Tiên tỷ tỷ ở đâu?"
Cô bé kia nhảy khỏi tay tượng Phật, cười khúc khích, lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ: "Ta tên Tiên Thanh Nhi, ở gần đây, chưa bao giờ thấy Thần Tiên tỷ tỷ. Ngươi tên là gì?"
Tần Mục thấy nàng cười xán lạn, không giống người xấu, thở phào nhẹ nhõm, nói: "Ta tên Tần Mục, ý nghĩa là đứa trẻ chăn bò họ Tần. Ta vốn có một con bò, bà bà và các gia gia trong thôn đều để ta chăn bò."
Tiên Thanh Nhi đi đến sau cánh cửa miếu, mở một cánh cửa khác, nhìn hắn từ trên xuống dưới, lại nhìn phía sau hắn một chút, đột nhiên cười khúc khích nói: "Bò của ngươi đâu?"
Tần Mục chần chừ một lát, nói: "Bò đã biến thành phụ nữ, giờ không còn bò nữa rồi."
Tiên Thanh Nhi kinh ngạc, nhảy tót lên nói: "Còn có chuyện vui như thế sao? Biến thành như thế nào? Ngươi có biến được không?"
Tần Mục lắc đầu nói: "Hiện giờ ta còn chưa biết, bà bà của ta biết."
Tiên Thanh Nhi hơi thất vọng, nói: "Ta còn tưởng ngươi cũng biết. Ngươi còn có chuyện gì vui, mau vào kể cho ta nghe một ít!"
Tần Mục nhấc chân lên, đang định bước vào ngôi miếu cổ, đột nhiên ánh mắt hắn lướt qua Tiên Thanh Nhi, chỉ thấy phía sau tượng Phật trong ngôi miếu cổ đổ nát kia lộ ra mấy bộ xương trắng, trong lòng không khỏi giật mình, bước chân lơ lửng giữa không trung, không đặt xuống, chần chừ nói: "Mù gia gia nói vào miếu phải dâng hương, trước tiên phải cúi đầu vái Phật trong miếu, ta không mang hương, có lẽ không nên vào."
"Vào đi mà!" Tiên Thanh Nhi cười ngọt ngào nói.
Tần Mục chớp chớp mắt, rụt cái chân đang lơ lửng giữa không trung về, cười chất phác hơn cả người què: "Có lẽ không nên vào, ngươi ra đây, ta kể cho ngươi nghe vài chuyện vui là được."
Ánh mắt Tiên Thanh Nhi lấp lánh, hàm răng cắn nhẹ môi đỏ, cười ha ha nói: "Ta biết vài chuyện tốt hơi xấu hổ mà chỉ con trai và con gái mới có thể chơi, ngươi vào đây, ta dạy cho ngươi."
Hơi thở nàng thơm như lan, trong giọng nói mang theo sự mê hoặc, vừa nãy nàng xinh đẹp hồn nhiên, bây giờ lại thêm chút quyến rũ động lòng người.
Tần Mục đỏ bừng mặt, ấp úng nói: "Ta từ nhỏ thận yếu..."
"Ngươi vào đây!" Từ miệng bé gái truyền ra tiếng rống giận dữ như sấm nổ.