Mục Thần Ký
Chương 28: Bóng người trên tường
Mục Thần Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tần Mục trấn tĩnh lại, bản đồ Đại Khư trước đây rất hữu ích, trên đó ghi rõ nhiều di tích của Đại Khư. Nếu ra ngoài săn thú mà không kịp trở về Tàn Lão thôn, hắn có thể dựa vào bản đồ để tìm đến những di tích này mà tránh khỏi sự tấn công của bóng tối.
"Có bản đồ này, có thể tránh được rất nhiều nguy hiểm."
Hắn chú tâm ghi nhớ, khắc sâu tấm bản đồ vào lòng. Sau một hồi tìm kiếm, hắn đã xác định được vị trí của sơn cốc này. Trên bản đồ, vùng thung lũng này được gọi là Trấn Ương Cung.
"Trấn Ương Cung? Chữ 'Ương' có nghĩa là tai họa sao?"
Tần Mục học viết chữ, vẽ tranh từ người điếc. Tuy không thể nói là đọc đủ mọi loại sách vở, nhưng hắn cũng đã học được kha khá kiến thức. Hắn lẩm bẩm: "Trấn Ương Cung chính là cung điện trấn áp tai họa. Tòa cung điện này, rốt cuộc là dùng để trấn áp tai họa gì?"
Hắn nhìn quanh bốn phía, thấy Ma viên đã ra ngoài từ lúc nào không hay, không còn ở trong cung điện nữa. Chắc là con Ma viên này lo sợ ở lại sẽ quấy rầy hắn nên đã đi ra ngoài.
"Cái con to xác này cũng khá hiểu chuyện đấy chứ."
Tần Mục đi ra cung điện, gọi Ma viên, hỏi: "To con, nơi này có chỗ nào kỳ lạ hay không?"
Ma viên gãi gãi đầu, suy nghĩ một lát rồi vội vàng chạy về phía Thiên điện trong Trấn Ương Cung. Tần Mục nhanh chóng đuổi theo. Phía sau bọn họ, con hươu bào ngốc nghếch kia cũng lẽo đẽo theo sau.
"Đây!"
Ma viên tiến vào Thiên điện, chỉ tay một cái vào một chỗ. Tần Mục nhìn theo ngón tay của nó thì thấy chỗ đó là một mặt tường trắng, trên tường có vẽ một bóng người rất nhỏ, chỉ bằng ngón cái.
Tần Mục đánh giá khắp mặt tường trắng, ngoài bóng người nhỏ bé này ra, hắn không phát hiện thêm bất cứ thứ gì khác.
Con hươu bào ngốc nghếch kia liên tục ngửi ngửi, tiến đến bên tường, ngửi ngửi bóng người trên tường. Đang định liếm tường, đột nhiên, một cánh tay thò ra chộp lấy, con hươu bào biến mất không còn tăm hơi!
Tần Mục giật mình kinh hãi, Ma viên cũng tức giận đấm ngực, gầm thét về phía vách tường nhưng không dám tiến lên.
Trên vách tường, bên cạnh bóng người nhỏ bé kia hiện thêm một bức vẽ con hươu bào, trông rất sống động. Sau đó, Tần Mục nhìn thấy bóng người trên tường kia lại nhúc nhích từng chút một, hé miệng, miệng càng lúc càng há rộng. Hàm răng bên trong tựa như từng hàng đinh nhọn hoắt, rồi nuốt chửng con hươu bào!
Tần Mục ngây người. Sau khi bóng người kia ăn hươu bào, nó đột nhiên bước về phía bọn họ!
Sau đó, Tần Mục kinh hãi nhận ra, tuy rằng bóng người kia không thể thoát khỏi vách tường, thế nhưng thân thể nó lại càng lúc càng cao lớn, dần dần đã to bằng người bình thường, nhưng vẫn không ngừng lại, tiếp tục lớn dần.
Chẳng mấy chốc, bóng người đã chiếm đầy cả mặt vách tường, thậm chí cả đỉnh Thiên điện cũng xuất hiện bóng của nó. Đó là một cái đầu lâu, cái đầu lâu há rộng miệng, tiếp đó, bàn tay của nó kéo dài từ phía tường này sang hai mặt tường khác.
"Nhóc con, đi mau!" Ma viên kéo Tần Mục nhảy ra ngoài, để tránh bị bóng người trên tường bắt lấy.
Trên vách tường kia vang lên tiếng gầm giận dữ, vách tường rung chuyển không ngừng, bụi mù bay mù mịt. Tiếp đó, bóng đen từ trong Thiên điện tràn ra, trong chớp mắt, toàn bộ Thiên điện đều bị bóng người trên tường kia bao phủ!
Cái bóng kia cố gắng thoát khỏi vách tường Thiên điện, nhưng cuối cùng vẫn không thể thoát ra ngoài.
"Đây chính là Ma?"
Tần Mục dừng bước lại, chớp chớp mắt, quay đầu lại, dò hỏi: "Kỳ khả đa tát ma da, bàn nhược bàn nhược tát ma da, kỳ khả đa bàn nhược tát ma da."
Cái bóng đang bao phủ Thiên điện đột nhiên im lặng. Tiếp theo, hai cửa sổ của cung điện này mở rộng, tựa như hai con mắt đen kịt đang nhìn. Tần Mục chỉ cảm thấy mình như bị một đôi mắt đáng sợ nhìn chằm chằm, có một cảm giác rợn tóc gáy.
Sau đó, cửa lớn của Thiên điện ầm ầm đóng lại. Tiếp đó, cửa lớn lại tự động mở ra, rồi lại đóng vào. Chỉ nghe một giọng nói khàn khàn vang lên: "Đại Tự Tại Chân Ngôn. Ngươi là hậu bối của bộ tộc ta? Thật đáng thương, chân ngôn của ngươi không phải là chân truyền chính tông. Chẳng lẽ bộ tộc ta đã suy tàn đến mức này sao?"
Tần Mục dò hỏi: "Tiền bối biết Đại Tự Tại Chân Ngôn thật sự ư?"
"Đương nhiên biết!"
Cánh cửa kia khép mở, vang lên một giọng nói đầy ngạo khí: "Đại Tự Tại Chân Ngôn của bộ tộc ta chứa đựng sức mạnh vô thượng, đó là sức mạnh vĩ đại mở ra thế giới, đạt được sức mạnh Đại Tự Tại! Đáng tiếc, rơi vào trong tay ngươi, sao lại biến thành bộ dạng này? Không có chút uy lực nào cả! Để con khỉ này lùi lại, ta sẽ truyền dạy cho ngươi chân ngôn chân chính!"
Tần Mục nhìn Ma viên một chút, Ma viên lắc đầu, giọng ồm ồm: "Tin quỷ!"
"Vị tiền bối này cùng tộc với ta, sẽ không làm hại ta. Ngươi ra ngoài trước đi, đợi một lát." Tần Mục an ủi.
Ma viên vẫn có chút không yên tâm lắm, nhưng cuối cùng cũng bị Tần Mục đẩy ra ngoài.
Cánh cửa Thiên điện khép mở, giọng nói đầy ma tính kia vang lên: "Chân ngôn là pháp môn hành công tuyệt diệu, ẩn chứa sức mạnh của Thần Ma. Ngươi chỉ học được âm tiết của chân ngôn, không học được thần vận của nó, cũng chưa hề nắm được pháp môn phát huy chân ngôn. Phương pháp này, gọi là Đại Tự Tại Ấn, là tuyệt học cốt lõi của bộ tộc ta! Sức mạnh của ta bị phong ấn bên trong đại điện này, không thể kéo dài. Ngươi hãy chú ý cẩn thận, ta chỉ dạy ngươi một lần, học được bao nhiêu thì phải xem bản lĩnh của ngươi rồi!"
Bóng đen trên vách tường Thiên điện không ngừng thu nhỏ, tiếp theo xuất hiện một cái bóng không lớn lắm, cao gần bằng Tần Mục. Bên trong cái bóng đó xuất hiện từng đường nét đang dịch chuyển, đó chính là quỹ tích vận hành của nguyên khí.
Giọng nói đầy ma tính kia vang lên: "Đại Tự Tại Ấn tổng cộng có bốn loại ấn pháp: Ma Thần Vĩ Lực Ấn, Thiên Ma Tự Tại Thiên Ấn, Đại Trí Tuệ Ấn. Loại ấn pháp cuối cùng chính là sự hợp nhất của ba ấn kia, Đại Tự Tại Thiên Ma Ấn! Đây là ấn thứ nhất, Ma Thần Vĩ Lực Ấn! Trong miệng ngươi phải kèm theo Ma âm, mới có thể kích phát ra uy lực. Kỳ khả đa!"
Tần Mục nhìn chằm chằm không chớp mắt vào bóng đen trên vách tường bên ngoài Thiên điện, chuyên tâm ghi nhớ con đường vận hành công pháp. Trong cơ thể hắn, nguyên khí cũng đang vận hành theo quỹ tích đó.
"Kỳ khả đa!"
Đột nhiên, trong miệng hắn phát ra ma ngữ. Tần Mục lập tức cảm giác được một luồng sức mạnh đáng sợ tuôn trào ra khỏi cơ thể mình. Luồng sức mạnh đáng sợ này thúc giục năm ngón tay hắn kết thành ấn pháp kỳ lạ, tựa như không bị khống chế mà ấn tới phía trước!
Ầm ầm!
Một tiếng động nặng nề vang lên. Một chưởng này của Tần Mục lại đánh ra lôi âm mà hắn hằng ao ước: Chưởng Tâm Lôi!
Tần Mục ngẩn người, cảm thấy có chút khó tin nổi.
Sức mạnh của Ma Thần Vĩ Lực Ấn mà bóng người trên vách tường kia truyền thụ cho hắn lại mạnh mẽ đến lạ thường. Tuy về biến hóa không bằng Lôi Âm Bát Thức của Mã gia, thế nhưng về sức mạnh lại vượt xa Lôi Âm Bát Thức rất nhiều.
Tuy nhiên, chiêu Ma Thần Vĩ Lực Ấn này cũng tiêu hao rất nhiều nguyên khí, tiêu hao nguyên khí gấp mấy lần so với khi sử dụng Lôi Âm Bát Thức!
Cái bóng trên tường kia nhúc nhích, như bị thứ gì đó kéo lại, không tự chủ được mà trở lại bên trong Thiên điện, thở hổn hển nói: "Sức mạnh của tòa Thiên điện này quá lớn, vẫn đang áp chế ta. Ta không có nhiều thời gian, ngươi hãy nhìn kỹ, đây là ấn thứ hai, Thiên Ma Tự Tại Ấn! Tát ma da!"
Bên trong vách tường, con đường nguyên khí trong cơ thể bóng đen kia lại biến hóa. Tuy nhiên, trong Thiên điện tối tăm, khoảng cách xa nên không thấy rõ.
Tần Mục phấn chấn tinh thần, không tự chủ được mà tiến lên một bước. Cuối cùng cũng coi như thấy rõ con đường hành công cùng biến hóa của nguyên khí trong bóng đen trên vách tường.
"Tát ma đa!"
Hắn đọc thầm Ma âm, nguyên khí vận hành. Lập tức, một loại sức mạnh kỳ diệu khác bỗng nhiên phát ra từ trong cơ thể, thúc đẩy thân thể hắn làm ra một loại động tác khác.
Khuôn mặt của hắn không tự chủ được mà lộ ra nụ cười. Ngón tay kết thành hình Niêm Hoa, đánh ra một ấn.
Uy lực của ấn này cũng không quá mạnh mẽ, ngược lại dường như không có bất kỳ uy lực nào. Nhưng mà Tần Mục lại cảm giác được trong Lôi Âm Bát Thức có một môn ấn pháp có hiệu quả tương tự Thiên Ma Tự Tại Ấn.
Thức thứ năm trong Lôi Âm Bát Thức, Nhật Chiếu Dương Hồn Không Trung Luyện!
Mã gia truyền thụ cho hắn chiêu công pháp này, lúc đầu xem ra lực công kích cũng không mạnh mẽ lắm, thế nhưng tinh túy của chiêu này lại nằm ở chỗ công kích hồn phách của thần thông giả!
Bí quyết của Nhật Chiếu Dương Hồn Không Trung Luyện nằm ở chỗ nắm tay như vầng mặt trời chiếu rọi trên không, dùng dương lôi rèn luyện hồn phách trong lòng bàn tay!
Mà Thiên Ma Tự Tại Ấn của bóng người trên vách tường truyền thụ cho hắn xem ra cũng không có bao nhiêu uy lực, nhưng cũng là nhằm vào hồn phách, tương đồng với quyền lý của Nhật Chiếu Dương Hồn Không Trung Luyện của Mã gia.
Điểm khác biệt duy nhất chính là, Mã gia dùng Đại Nhật Dương Lôi phá hủy hồn phách của đối phương, cương mãnh tuyệt đối; mà Thiên Ma Tự Tại Ấn lại kéo hồn phách của đối phương vào lòng bàn tay, lòng bàn tay chính là Tự Tại Thiên, tiêu diệt hồn phách của đối phương ngay trong lòng bàn tay, âm hiểm ác độc hơn, khiến người ta khó lòng phòng bị.
Cương mãnh tuyệt đối vẫn còn có thể phòng ngự chống đỡ, thế nhưng Thiên Ma Tự Tại Ấn thì lại khiến người ta khó lòng phòng bị.
Tần Mục băn khoăn trong lòng, ấn pháp của bóng người trên vách tường có nhiều điểm tương đồng với quyền pháp của Mã gia. Rõ ràng cả hai đều có quyền lý tương đồng, nhưng cách thể hiện quyền lý lại hoàn toàn khác biệt, một bên là chính đạo, một bên là tà ma ngoại đạo.
Còn như loại nào tốt hơn thì Tần Mục không thể nói rõ, chỉ có thể nói mỗi loại có sở trường riêng.
Lôi Âm Bát Thức của Mã gia thích hợp đối địch chính diện hơn, dùng quyền pháp cương mãnh tuyệt đối để đánh bại đối phương; mà Đại Tự Tại Ấn thích hợp sử dụng bất ngờ, khiến đối phương trở tay không kịp.
Bóng người trên vách tường lại thu nhỏ lại mấy phần, tựa hồ khó có thể chịu đựng sự trấn áp của Trấn Ương Cung, thở hổn hển nói: "Ngươi hãy nhìn cho kỹ, đây là ấn thứ ba, Đại Trí Tuệ Ấn... "
Cái bóng trên vách tường mờ ảo không rõ. Tần Mục không tự chủ được mà lại đi về phía trước hai bước, sắp sửa bước qua cửa Thiên điện. Đột nhiên, hắn dừng lại, không bước qua cửa, mà khống chế Cửu Trọng Thiên Khai Nhãn Pháp được người mù truyền thụ. Trong mắt hắn xuất hiện thêm một tầng tròng mắt. Cái bóng trên vách tường tuy rằng tối tăm, nhưng trong mắt hắn lại trở nên rõ ràng hơn.
"Ngươi không tiến vào, sao có thể thấy rõ?" Bóng người trên tường kia hỏi.