Chương 7: Bức Tường Linh Thai

Mục Thần Ký

Chương 7: Bức Tường Linh Thai

Mục Thần Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ma viên giận dữ, tung mình nhảy lên đuổi theo Tần Mục. Chạy được vài bước, nó nhận ra thân thể quá nặng nề, tốc độ kém xa Tần Mục. Con Ma viên này tức giận đến cực điểm, dùng tay nhổ từng cây đại thụ, tước sạch cành lá, biến chúng thành những cây giáo dài khổng lồ rồi vung tay phóng đi!
“Nhóc con, chết đi!”
Đòn đánh này vô cùng mạnh mẽ, bá đạo, tốc độ kinh người, nhưng độ chính xác lại kém cỏi, bay lệch cách chỗ Tần Mục hơn mười trượng.
Ma viên càng thêm nổi giận, lại nhổ thêm một cây đại thụ, muốn đánh một đòn nữa, tiếc rằng Tần Mục đã chạy quá xa khiến nó chỉ còn biết không ngừng đấm vào ngực.
Khúc sư huynh hạ giọng nói: “Thực lực, tu vi của tên ma nhỏ kia kém xa chúng ta, thương thế của hắn chắc chắn nặng hơn ta, không thể chạy xa được.”
Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng lại rên lên một tiếng. Ngực hắn thực sự quá đau, e rằng xương sườn đã bị Ma viên đập gãy không ít chiếc. Tuy nhiên, ngay cả tên ma nhỏ như Tần Mục cũng có thể chịu được đòn tấn công mạnh mẽ đó của Ma viên, thì bản thân hắn tất nhiên cũng có thể kiên trì.
Có điều, hắn không hề nghĩ tới rằng, không phải tu vi Tần Mục yếu, tu vi của hắn không hề yếu chút nào, chỉ là vì nguyên khí không có thuộc tính nên không phát huy được uy lực mà thôi.
Nếu nói riêng về tu vi, thì tuy Tần Mục còn nhỏ tuổi, nhưng tu vi không hề yếu hơn bất cứ ai trong bọn họ, bao gồm cả Khúc sư huynh!
Năm người đi vòng qua lãnh địa của Ma viên, lần thứ hai tìm được dấu vết của Tần Mục. Đúng như Khúc sư huynh đã nói, Tần Mục bị Ma viên gây thương tích, thương thế cũng rất nặng. Sau khi thoát khỏi lãnh địa của Ma viên, hắn không thể không chậm lại, tạo cơ hội cho bọn họ đuổi kịp.
Nhưng khi bọn họ tiếp tục truy đuổi, lại phát hiện tốc độ của Tần Mục đang không ngừng tăng lên, dường như thương thế của hắn cũng đang nhanh chóng hồi phục.
“Tên ma nhỏ này chắc chắn có thuốc trị thương tốt!”
Trong lòng năm người hơi chùng xuống. Khúc sư huynh cũng đã uống thuốc trị thương của sư môn mình, thế nhưng hiệu quả lại không bằng “thuốc trị thương” của Tần Mục. Xem mức độ tăng tốc của Tần Mục thì thương thế của hắn khẳng định đang khép lại với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được!
Loại thuốc trị thương này khiến năm người đều thèm thuồng.
“Thuốc trị thương của bổn môn cũng không phải loại tốt nhất. Nếu có thể có được phương thuốc trị thương thượng thừa từ tay tên ma nhỏ này, thì mấy vị sư phụ nhất định sẽ vui mừng, trọng thưởng cho chúng ta!”
Giờ phút này, Tần Mục lại không dùng thuốc trị thương như bọn họ đoán, mà là vừa chạy trốn vừa hô hấp thổ nạp, vận chuyển cái gọi là Bá thể Tam Đan công mà trưởng thôn đã dạy. Kỳ thực, đó cũng chính là Đạo Dẫn công bình thường nhất, chỉ là hắn không hay biết điều đó.
Lần này, trong lúc vừa chạy trối chết vừa thúc giục “Bá thể Tam Đan công”, Tần Mục lập tức có phát hiện mới: khi chạy, nguyên khí của hắn càng thêm hoạt bát, tốc độ vận chuyển càng nhanh hơn!
Thế nhưng điều này lại không giống như trưởng thôn đã dạy. Khi trưởng thôn dạy hắn “Bá thể Tam Đan công”, yêu cầu hắn phải tĩnh tọa (ngồi xếp bằng ngay ngắn), điều chỉnh hô hấp, từ từ thổ nạp, ôn dưỡng, vận chuyển nguyên khí, dùng nguyên khí tẩm bổ thân thể.
Tần Mục đã tu luyện chừng mười năm, đều theo cách trưởng thôn đã dạy để tu luyện “Bá thể Tam Đan công”, mãi đến tận bây giờ mới phát hiện vừa chạy vừa tu luyện Bá thể Tam Đan công thì hiệu quả có thể càng tốt hơn.
Khi chạy hết tốc lực, tốc độ vận chuyển của “Bá thể Tam Đan công” càng nhanh, tốc độ ôn dưỡng nguyên khí cũng càng nhanh hơn, tốc độ tẩm bổ thân thể cũng tăng lên rất nhiều!
Không chỉ có vậy, từng luồng nguyên khí gột rửa ngũ tạng lục phủ của hắn, giội rửa toàn thân, thậm chí trong lúc đó còn gột rửa cả màng gân dọc theo xương cốt và bắp thịt, lặp đi lặp lại nhiều lần.
Hắn bị bàn tay của Ma viên quật cho nội tạng và xương cốt đều bị thương, song dưới sự gột rửa của nguyên khí thì vết thương trên nội tạng và xương cốt đều đang không ngừng hồi phục trở lại.
Đám người Khúc sư huynh cho rằng hắn dựa vào thuốc trị thương thượng thừa, lại không nghĩ rằng hắn dựa vào chính là “Bá thể Tam Đan công” cùi bắp kia.
Dần dần, Tần Mục phát hiện trong thân thể mình có một chỗ màng gân giữa xương cốt và da thịt mà nguyên khí không cách nào đến được, nơi này chính là mi tâm.
Giữa hai lông mày, nơi chỉ rộng chừng một lóng tay.
Vị trí này, nguyên khí không cách nào đi đến. Nguyên khí của hắn có thể giội rửa dưới da đầu, làm cho đầu càng thêm cứng cỏi, thế nhưng mỗi khi nguyên khí đi tới mi tâm liền bị lực cản cực lớn, cứ như thể có một bức tường vô hình nằm ở nơi đó, ngăn cản đường đi của nguyên khí.
Mà khi hắn khống chế nguyên khí tấn công bức tường vô hình kia thì có chuyện kỳ lạ xảy ra, hắn nghe được một âm thanh thần bí.
Âm thanh này dường như truyền từ chín tầng trời tới, vừa cao vừa xa, âm thanh cao thấp nhấp nhô, du dương mà thần thánh, như thần linh ở trên cao đang truyền ý chỉ.
Mà mỗi khi âm thanh này vang lên thì nguyên khí của hắn liền không bị khống chế, như thủy triều rút xuống, tránh né vùng mi tâm.
“Cái này chẳng lẽ chính là Linh Thai bích?”
Tần Mục không biết. Mấy người trưởng thôn và Tư bà bà nói cho hắn về “bích” và “phá bích”. Bích là bức tường phong ấn từng cái bảo khố bên trong thân thể, mà phá bích chính là phá tường, mở ra phong ấn, đạt được bảo tàng.
Chỉ là trưởng thôn và mấy người Tư bà bà cũng chưa từng nói cho hắn Linh Thai bích ở vị trí nào trên cơ thể, cũng không nói cách thức khai mở Linh Thai bích.
Chính Tần Mục cũng không biết. Không phải trưởng thôn và đám người Tư bà bà không muốn nói cho hắn, mà là thế gian này hoàn toàn không có biện pháp và công pháp phá vỡ Linh Thai bích!
Người bình thường và linh thể vốn thuộc về hai tầng lớp, hai cấp bậc khác nhau.
Là linh thể thì bẩm sinh đã mở ra Linh Thai bích, trời sinh đã hơn người một bậc. Mà người bình thường thì Linh Thai bích lại đóng kín, lép vế hơn một bậc. Linh thể cao cao tại thượng rất ít quan tâm đến nhu cầu của người bình thường.
Trong lớp người bình thường lại ít có võ giả. Mà người bình thường mở ra được Linh Thai bích thì ngay cả trưởng thôn và mấy người Tư bà bà cũng chưa từng nghe nói đến, nên dĩ nhiên cũng không biết làm thế nào để phá vỡ Linh Thai bích.
Tần Mục vừa lao nhanh, vừa thúc giục nguyên khí một lần lại một lần nhắm vào bức tường vô hình ở mi tâm kia. Âm thanh thần bí cũng vang lên không ngừng làm cho nguyên khí phải tự động thoái lui. Tuy rằng lần nào cũng không thể phá bích, nhưng điều hắn có chính là sự kiên trì, tin chắc sớm muộn gì mình cũng có thể phá bích thành công.
Hắn không dự định nói phát hiện ngày hôm nay của bản thân đối với “Bá thể Tam Đan công” cho mấy người trưởng thôn. Hắn định đợi sau khi mình phá bích thành công thì mới mang đến cho trưởng thôn và những người khác một bất ngờ lớn.
Chẳng qua đối với mấy người trưởng thôn mà nói, liệu niềm vui hay nỗi sợ hãi sẽ chiếm phần hơn thì rất khó nói rồi.
Đám người Khúc sư huynh càng đuổi càng nóng lòng. “Tên ma nhỏ” phía trước không chỉ đơn thuần là hồi phục vết thương, mà tốc độ của hắn còn nhanh hơn trước!
Chuyện này thật đáng sợ, nói rõ trong lúc chạy trốn thì tu vi của Tần Mục cũng đang tăng lên!
Tuy rằng tăng rất chậm, nhưng như thế này đã rất đáng sợ rồi!
Bất luận người tu luyện nào đều phải làm từng bước. Dù cho phá bích thành công thì sự tăng tiến tu vi cũng phải từ từ, không thể ăn một lần là mập. Ai mà không cần kiên trì tu luyện ròng rã hàng chục ngày, hàng tháng, thậm chí hàng năm trời mới có thể đạt được tiến bộ trong tu vi?
Vậy mà “tên ma nhỏ” này lại trên đường chạy trốn còn có thể cảm giác được rõ ràng tu vi của hắn đang tăng lên. Chuyện này quả là đáng sợ!
Cũng may Tần Mục vốn đã yếu hơn bọn họ, tuy hiện tại đang tiến bộ nhưng vẫn còn một khoảng cách nhất định so với bọn họ.
Thế nhưng bọn họ muốn đuổi kịp Tần Mục cũng không dễ dàng. Sau khi Tần Mục đã chịu một bài học, hắn trở nên cẩn trọng hơn rất nhiều, khi chạy vội đều tránh xa lãnh địa của các dị thú.
Dược sư từng dặn hắn khi dẫn đi hái thuốc rằng, dị thú trong Đại Khư rất có linh tính, mỗi con đều có lãnh thổ riêng và để lại dấu vết như cây cối bị cào xước, xương trắng cắm trên đất, đầu thú treo trên cọc gỗ, hay vết nước tiểu... Chỉ cần phát hiện dấu hiệu bất thường thì phải tránh xa.
Lúc nãy, trên vách núi trong lãnh địa của con Ma viên kia có dấu tay, cho thấy nơi đó là lãnh địa của nó. Tần Mục không nhìn thấy dấu tay này nên mới lỡ xông vào. Còn bây giờ, hắn cẩn thận hơn rất nhiều, sẽ không đi nhầm vào lãnh địa của dị thú khác nữa.
Chẳng qua, cho dù không đi nhầm vào thì rất nhiều dị thú cũng sẽ đi ra khỏi lãnh địa kiếm ăn khiến cho cả Đại Khư đều nguy hiểm.
Lúc Tần Mục chạy ngang qua một đầm lầy thì gặp hai con dị thú cấp lãnh chúa đang đánh nhau. Đó là Kê Quan Xà Cảnh Tuyết Điêu và Độc Long mãng trong đầm lầy, một con quái vật khổng lồ tấn công từ không trung, cánh chim tạo ra cuồng phong, một con khác thì ở trong đầm lầy, tạo ra sóng gió, giết đến trời long đất lở.
Tần Mục còn chưa kịp nhảy vào đầm lầy thì đã bị cơn lốc do hai con quái vật khổng lồ tạo ra thổi bay. Khi rơi xuống đất còn làm kinh động một đàn trâu hoang, suýt chút nữa bị chúng giẫm chết.
“Càng ngày càng cách xa thôn rồi...”
Trong lòng Tần Mục hơi chùng xuống. Năm người phía sau vẫn đuổi mãi không buông, khiến hắn căn bản là không có cách nào trở về thôn. Đáng sợ hơn chính là...
Mặt trời sắp xuống núi rồi!
Hắn và Tư bà bà ra ngoài sau giờ ngọ, bây giờ mặt trời đã ngả về tây, rất nhanh bóng tối sẽ kéo tới. Trước lúc đó nếu không cách nào trở lại làng, e rằng sẽ gặp phải hung hiểm lớn lao rồi!
“Khúc sư huynh, trời sắp tối!”
Phía sau Tần Mục, năm người Khúc sư huynh cũng chú ý tới ánh nắng chiều tà. Thiếu niên bị Tần Mục đánh bị thương lộ ra vẻ bất an, nói: “Sư phụ đã từng nói, Đại Khư là nơi bị nguyền rủa, sau khi trời tối sẽ lập tức biến thành vùng cấm, nhất định phải trở lại những thôn có tượng đá bảo vệ, nếu không chỉ có một con đường chết mà thôi!”
Khúc sư huynh lắc đầu nói: “Bây giờ mà nói chuyện quay về thì không kịp nữa rồi. Chúng ta đã đi quá xa, không thể quay về thôn ban đầu trước khi trời tối được. Nếu bóng đêm nguy hiểm với chúng ta thì cũng nguy hiểm với tên nhóc kia. Bây giờ chỉ có một biện pháp, đó là xem thử tên nhóc kia trốn hướng nào!”