Chương 10: Duyên phận nghiệt ngã

Mục Thần

Chương 10: Duyên phận nghiệt ngã

Mục Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiểu thư họ Tần, Tần Mộng Dao, dung nhan tuyệt thế nhưng số phận trớ trêu, chỉ sống được đến hai mươi tuổi.
Nếu không phải vì lẽ ấy, gia tộc Tần chắc gì đã chấp nhận cuộc hôn nhân này để kết thông gia với họ Mục, huống chi lại thuận theo ý muốn của Mục Vỹ.
Mọi chuyện đang dần trở nên rắc rối!
“Ngươi không muốn cũng phải muốn!”, trưởng tộc họ Mục xông tới trước mặt Mục Vỹ, mắt trợn trừng, vừa quát tháo vừa giơ tay định đánh.
“Sao? Mắt to thì sợ à? Định đánh ta?”, Mục Vỹ quay người, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, nói: “Viện trưởng Lục, có người muốn hành hung thầy dạy của Học viện Bắc Vân đấy, chuyện này, ngài không thể không quan tâm chứ!”
“Chết tiệt!”
Lục Khiếu Thiên đứng ngoài điện lẩm bẩm. Tên Mục Vỹ khốn kiếp kia, muốn sống chết cứ việc, sao lại lôi kéo ta vào đây?
Trước đây, Lục Khiếu Thiên đâu có quan tâm đến chuyện gia tộc. Học viện Bắc Vân là võ đường của đế quốc, cho dù các thế gia trong thành có đánh nhau tan tác đi chăng nữa, cũng chẳng ai dám động tới Học viện Bắc Vân.
Nhưng giờ thì khác rồi!
Mục Vỹ vừa mới khiến đại sư Mạt Vấn thất bại thảm hại, nếu mình không ra mặt bênh vực, liệu có thể lấy lòng được sư phụ Mạt Vấn?
“Ha ha, trưởng tộc Mục, trưởng tộc Tần, lâu lắm mới gặp lại!”, nghe tiếng Mục Vỹ gọi, Lục Khiếu Thiên bước vào điện cười lớn, nói: “Hôm nay ta không mời mà đến, mong các vị lượng thứ!”
Mạt Vấn vẫn im lặng, theo sát phía sau Lục Khiếu Thiên, trông như một lão nô lệ.
Lục Khiếu Thiên biết sư phụ không thích phô trương. Sư phụ đến nhà họ Mục chỉ để thỉnh giáo Mục Vỹ, trong mắt sư phụ, gia tộc họ Mục chẳng là gì cả. Vì thế, Lục Khiếu Thiên không dám giới thiệu thêm.
“Viện trưởng Lục, xin mời!”
Chuyện không ngờ là Lục Khiếu Thiên lại thật sự đến!
Trưởng tộc họ Mục mặt mày biến sắc, vội vàng chắp tay hành lễ, mời Lục Khiếu Thiên ngồi vào vị trí của mình.
Mục Lâm Thần, Tần Thời Vũ đứng dậy, cung kính chào hỏi.
Lục Khiếu Thiên là viện trưởng Học viện Bắc Vân, hầu hết đệ tử các gia tộc trong thành Bắc Vân đều được đào tạo tại đây.
Đế quốc Nam Vân thành lập Học viện Bắc Vân nhằm nâng cao sức mạnh quốc gia, do đó trên thực tế, Học viện Bắc Vân là chỗ dựa của đế quốc.
Trong thành Bắc Vân, thế lực các gia tộc có thể lên xuống nhưng Học viện Bắc Vân thì mãi vững bền, không bao giờ suy vong.
Hơn nữa, Lục Khiếu Thiên là viện trưởng, quyền lực của ông mạnh hơn bất cứ trưởng tộc nào trong thành này.
Quan trọng nhất, những gia tộc có đệ tử theo học tại Học viện Bắc Vân phải biết cách cư xử với viện trưởng.
“Viện trưởng Lục, không ngờ hôm nay ngài lại đến đây, thật là… để ngài xem trò cười rồi!”, trưởng tộc họ Mục cười mỉm, giọng nịnh nọt.
“Tiện đường, ta chỉ ghé qua đây thôi, dù sao Mục Mỹ cũng là thầy của học viện, không thể không đến thăm vài lời”, Lục Khiếu Thiên đưa mắt nhìn lướt qua, cười nói.
Nhưng trong lòng lại chửi thầm Mục Vỹ: “Thằng ranh con này, hôm nay nếu không có sư phụ Mạt Vấn ở đây, ta có chết cũng chẳng thèm đếm xỉa đến!”
“Viện trưởng Lục, hôm nay ngài đến đúng lúc, tên tiểu tử Mục Vỹ này không nghe lời gia tộc, lại đánh nô tì, nhân tiện ngài hãy dạy dỗ nó đi!”, trưởng tộc họ Mục liếc mắt về phía Mục Vỹ, nói với Lục Khiếu Thiên.
Dạy dỗ?
Trời ơi, Mục Phong Nguyên, lão già kia, đừng có tự nhiên rước phiền phức về mình nữa!