Mục Thần
Chương 112: Dự đoán của đại sư Diệu
Mục Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 112 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mục Vỹ đã giải thích cho đại sư Diệu Thanh về phương pháp và các bước luyện chế Tố Tâm Đan. Những kiến thức này hoàn toàn mới lạ đối với ông.
Thậm chí, trong cách làm của Mục Vỹ có nhiều điểm khác biệt hoàn toàn so với những gì đã được công nhận trên Đại Lục. Thế nhưng khi thực hiện, đại sư Diệu Thanh mới thấy cách làm của Mục Vỹ thực sự cao siêu!
Hầu như mỗi bước, đại sư Diệu Thanh đều tự hỏi mình: Tại sao trước đây mình lại không nghĩ ra cách này nhỉ?
Bây giờ, ông mới hiểu tại sao cháu gái mình lại tôn sùng người thầy giáo trẻ tuổi đến vậy. Đồng thời, ông càng vững tin vào suy nghĩ của mình.
Chắc chắn phải có một cao thủ luyện đan và luyện khí tinh thông đã ngầm dạy dỗ Mục Vỹ.
Nếu không, làm sao một đứa con riêng bị coi là vô dụng suốt mười mấy năm ở thành Bắc Vân lại có thể đột nhiên nắm vững nhiều phương pháp luyện đan và luyện khí như vậy?
Dù ông là một thầy luyện đan ba sao lâu năm, chứ không phải đám thiếu niên như Diệu Tiên Ngữ.
Dù thiên bẩm của Mục Vỹ thay đổi chóng mặt, tài năng cũng cao siêu thì cũng chỉ có thể nâng cao tu vi mà thôi. Bởi luyện đan và luyện khí không giống như nâng cao tu vi, cần phải có người chỉ dẫn.
Nếu không, dù là một thầy luyện đan một sao có chăm chỉ đến đâu, cả đời cũng không thể bước chân vào hàng ngũ thầy luyện đan hai sao được!
"Được rồi, Tố Tâm Đan, cảm ơn đại sư Diệu!"
Ngắm nghía ba viên Tố Tâm Đan thành phẩm trên tay, Mục Vỹ nắm tay lại nói: "Ta còn việc gấp cần làm. Từ nay trở đi, phương pháp luyện Tố Tâm Đan này sẽ thuộc về ngài. Xin cáo từ!"
Một phương pháp luyện chế đan dược tam phẩm mà nói tặng là tặng, phải công nhận rằng Mục Vỹ quả là hào phóng.
"Khoan đã!"
Thấy Mục Vỹ định rời đi, đại sư Diệu cản lại nói: "Mục Vỹ, ta thấy cậu vội vàng như vậy, chắc chắn là định giải độc cho ai đó. Nhưng dù gì cũng phải để lão phu xem hiệu quả của đan dược này thế nào chứ!
Mục Vỹ do dự một chút, rồi gật đầu.
"Đi thôi!"
Thấy ông nội định đi với thầy Mục, Diệu Tiên Ngữ bĩu môi.
Từ khi luyện đan ban đêm, hai người họ đã coi cô ta như không khí.
Dù thầm thấy bực bội, Diệu Tiên Ngữ vẫn chạy theo hai người họ đến nhà họ Mục.
"Các người đang làm gì vậy?"
Khi bọn họ vừa đến biệt viện của nghĩa phụ Mục Vỹ, trong sân đã vang lên tiếng quát tháo.
Lúc này, bốn tên hộ vệ đứng ngoài cổng đã biến mất.
"Làm gì ư? Chủ nhà bệnh nặng, đương nhiên là chúng ta đến chữa bệnh rồi. Mục Càn Khôn, Mục Càn Vân, hai anh em các người muốn làm gì? Định tạo phản à?"
"Không dám!"
Mục Càn Khôn chấp tay, nói: "Ta nhận lệnh của thiếu trưởng tộc, ở đây bảo vệ trưởng tộc!"
"Thiếu trưởng tộc?"
Nghe thấy cách gọi này, Mục Phong Nguyên bật cười: "Thiếu trưởng tộc nào? Tên vô dụng Mục Vỹ đó cũng được coi là thiếu trưởng tộc ư? Trưởng tộc bị thương hôn mê, mọi chuyện sẽ do đại trưởng lão là ta phụ trách! Bây giờ, ta sẽ đưa trưởng tộc đi chữa trị, các ngươi ai dám ngăn cản?"
"Ta dám!"
Đúng lúc này, Mục Vỹ quát lớn, rồi bước vào biệt viện.
Hắn mới rời đi một lúc, lão già Mục Phong Nguyên đã không chờ được nữa rồi. Trị bệnh?
Nghĩa phụ nằm trên giường nửa tháng, lão già này không hỏi thăm được một câu. Sau khi Mục Vỹ giành được thân phận thầy giáo cao cấp của học viện Bắc Vân, hai người họ đột nhiên có lòng tốt muốn chữa bệnh cho nghĩa phụ. Mục Vỹ tin chắc là có điều mờ ám.
"Ngươi.."
Mục Phong Nguyên vừa định lên tiếng quát mắng, nhưng trông thấy đi theo sau Mục Vỹ còn có đại sư Diệu Thanh, nên lập tức ngậm miệng.
"Đại sư Diệu, khách quý đến nhà!"
"Ha ha, chào đại trưởng lão!"
"Không biết đại sư Diệu đến nhà họ Mục có việc gì vậy?"
Diệu Thanh mỉm cười đáp: "Thầy Mục Vỹ nhờ lão đây luyện chế một viên đan dược, nên lão muốn đến xem viên đan dược này có hiệu quả thế nào!"
Đan dược?
Nghe Diệu Thanh nói vậy, Mục Phong Nguyên cau mày.
Không lẽ tên nhãi này đã biết Mục Lâm Thần trúng loại độc gì rồi sao?
Không thể nào!
Trong đầu Mục Phong Nguyên nảy ra nhiều ý nghĩ, ánh mắt lão ta nhìn Mục Vỹ ngày càng lo lắng.
"Đại sư Diệu, phiền ngài rồi!"
"Chuyện nhỏ thôi!"
Diệu Thanh mỉm cười, rồi đi thẳng vào trong.
Cả nhà họ Mục chỉ có Mục Phong Nguyên và Mục Phong Thanh dám ngăn cản Mục Vỹ, thậm chí nhiều lần.
Lúc trước, khi Mục Vỹ tới dãy núi Bắc Vân, đáng tiếc là Đông Phương Ngọc và Cận Đông chưa giết chết hẳn được.
Sau này, Mục Vỹ lại đến dãy núi đó, nhưng lại dụ được Tân Mộng Dao đi cùng.
Sức khỏe của Tân Mộng Dao đã hồi phục, chủ nhà họ Tân là Tân Thời Vũ đã âm thầm phái không ít cường giả bám sát hai người họ.
Nên lão ta không có cơ hội ra tay.
Bây giờ thì hay rồi.